Chu Hạo Cường quay trở lại khoang thuyền, suy nghĩ câu nói vừa rồi của Chu Sở Thần.
Ba đối với anh ta vẫn còn kỳ vọng?
Anh ta đương nhiên biết ông Chu kỳ vọng về anh ta điều gì.
Nhà họ Chu ít người, ông Chu chỉ có hai người con trai là anh ta và Chu Sở Thần, những năm trước cơ thể còn khỏe mạnh, mấy năm gần đây tuổi tác càng lớn, càng ngày càng háo hức được vui đùa cùng cháu.
Mặc dù Chu Sở Thần lớn tuổi hơn anh ta, nhưng từ trước đến nay Chu Sở Thần không bị ông ấy quản thúc, lại là người có bản lĩnh, không cần dựa vào tập đoàn Chu thị mà có thể kiếm ăn, tự nhiên cũng không sợ bị thúc giục.
Huống chi, anh và Lý Lệ kết hôn còn chưa tới nửa năm, ông Chu cho dù muốn thúc giục sinh con, cũng không thúc giục được Chu Sở Thần.
Nhưng Chu Hạo Cường thì lại khác.
Anh ta là người yếu đuối, từ trước đến nay đều rất nghe lời người trong nhà, sự nghiệp hoàn toàn dựa vào tập đoàn Chu thị, ông Chu chỉ cần nhíu mày với anh ta một cái, cũng có thể ảnh hưởng đến nửa đời sau của anh ta.
Anh ta rất cần một đứa con để củng cố địa vị của anh ta trong lòng ông Chu.
Nhưng mà, anh ta và Tô Đường đã kết hôn được năm năm, ngay cả trứng cũng chưa từng có dấu hiệu, cũng khó trách gần đây thái độ của ông Chu đối với anh ta ngày càng lạnh lùng.
Nghĩ tới đây, Chu Hạo Cường ngồi ở trên ghế sô pha buồn bực vuốt tóc, nhưng vào lúc này một cơ thể mềm mại ở phía sau nặng nề đè lên lưng anh ta, khiến cho anh ta loạng choạng hơi ngã về phía trước.
"A Cường, anh xuống dưới rồi à? Nhìn cái này xem, đẹp không?"
Cô gái vui vẻ ôm anh từ phía sau ghế sô pha, khuôn mặt trắng trẻo áp vào cổ anh ta, nụ cười trong ánh mắt giống như dòng suối trong trẻo len lỏi chảy vào trong người.
Cô đưa trái tim được làm bằng giấy màu đỏ nắm trong tay đến trước mặt Chu Hạo Cường, giọng nói có vài phần lấy lòng.
"Tặng cho anh, thích không?"
Chu Hạo Cường hoàn toàn không hứng thú với trò đùa trẻ con của Tô Đường, anh ta đẩy tay cô ra, nhỏ giọng hỏi: "Hôm nay em uống thuốc chưa?"
Nụ cười của Tô Đường đọng lại trên mặt, hai mắt đảo qua đảo lại, rất ngoan ngoãn mà trả lời: "Em uống rồi."
"Uống rồi." Chu Hạo Cường nhíu mày, đẩy tay cô ra, không tin lắm.
Anh ta không nói gì, đứng dậy đi đến ngăn tủ bên cạnh, lấy ra một gói thuốc bắc đã được sắc sẵn, bỏ vào trong ly thủy tinh, lại cầm lấy một tờ giấy màu vàng bên cạnh, châm lửa rồi ném vào.
Lá bùa màu vàng sáng cháy lên ngọn lửa màu xanh lam, chìm nổi trong màu mực một lúc lâu, còn chưa cháy hết, bốc lên một làn khói trắng mờ mịt, rồi từ từ chìm xuống.
Tô Đường nhìn Chu Hạo Cường bưng chiếc ly đó về phía cô, cô không khỏi lùi về phía sau hai bước, hy vọng thứ anh ta đưa không phải là thứ mà cô nghĩ.
"Ly này cũng uống đi." Anh ta đưa ly đến trước mặt Tô Đường, trong nháy mắt phá vỡ sự ảo tưởng của cô.
Trong ly thủy tinh, tro của mấy tờ giấy trộn lẫn với chất lỏng màu đen không rõ thành phần, phía trên còn nổi lên một mảnh lá bùa màu vàng sáng chưa cháy hết, thoạt nhìn khiến cho người ta không muốn uống.
"Em..." Cô quay mặt đi, muốn thương lượng với anh ta: "Em có thể không uống cái này không? Thuốc Đông Y từ nhà mang về em đã uống rồi."
"Không được."
Chu Hạo Cường từ chối lời đề nghị của Tô Đường, nhìn dáng vẻ không tình nguyện của cô mà cố gắng làm dịu vẻ mặt xuống, kiên nhẫn dỗ dành: "Thuốc này là anh xin của đại sư nổi tiếng ở vùng cảng, rất có hiệu quả, chúng ta thử xem, được không?"
Tô Đường nhìn chằm chằm ly đầy hỗn hợp kia, thật sự nuốt không trôi, cô lắc đầu, trong giọng nói có chút cầu xin: "Hạo Cường, em thật sự không muốn uống cái này, em có thể đi kê thêm một vài đơn thuốc Đông Y, thật sự, đừng để em uống cái này, cầu xin anh đó."
Nhìn thấy cô liên tục từ chối, lập tức Chu Hạo Cường mất kiên nhẫn, anh ta nghiêm mặt, giọng điệu giống như người lớn răn dạy trẻ con: "Đừng giống như trẻ con nữa, ngoan một chút, được không? Đây là phương pháp thuốc mà đại sư sắc thuốc, rất có tác dụng, em uống một ngụm đi."
Vừa nói xong anh ta dùng lực giữ lấy gáy của Tô Đường đang muốn tránh né, giơ chiếc ly lên rót vào miệng cô.
Khoảnh khắc chiếc ly kia đổ xuống, Tô Đường ngửi thấy mùi tanh nồng của chất lỏng màu đen, cảm thấy buồn nôn. Cô khó chịu đẩy tay anh ta ra, với lực mạnh như vậy đã khiến cho chiếc ly bị ném bay ra, thủy tinh vỡ tan nát ở trên sàn.
Chất lỏng màu đen lan tràn trên thảm, giống như một bàn tay giương nanh múa vuốt, níu lấy những mảnh thủy tinh vương vãi ở trên sàn, xé nát thế giới nổ tung.
"Em lại đang tức giận cái gì vậy?" Chu Hạo Cường lập tức nổi giận, giọng nói cũng lớn hơn vài phần.
"Em không tức giận." Tính bướng bỉnh của Tô Đường cũng bị anh ta khơi dậy, cô trừng mắt nói từng chữ một: "Em chỉ không muốn uống thứ đó."
Chu Hạo Cường không ngờ Tô Đường vốn luôn ngoan ngoãn nay lại cãi lời, vốn đang muốn đè nhỏ giọng lại nhưng lại mất khống chế dường như hướng về phía cô mà mắng: "Em không muốn cái này? Vậy thì làm sao mà mang thai? Làm sao mà có con?"
Đôi mắt to tròn của Tô Đường lập tức ngấn nước, nước mắt không thể không chế được mà chảy xuống, đầu ngón tay cô nhéo chặt lấy lòng bàn tay, mất đi lý trí mà mắng lại anh ta: "Sinh không được con sao lại trách mỗi mình em chứ?"
Cô vừa nói ra lời này, Chu Hạo Cường giống như bị giẫm phải đuôi, bị cô đốt cháy.
Anh ta lấy đồ trong tay đập xuống đất thật mạnh, điên cuồng hướng về phía cô mà mắng: "Em nói lời này là có ý gì? Em nói anh có vấn đề? Con mắt nào của em nhìn thấy anh có vấn đề? Anh chỗ nào có vấn đề?"
Tô Đường bị dáng vẻ của anh ta làm cho khiếp sợ, ấp úng muốn giải thích: "Em không phải có ý đó, em không phải nói anh có vấn đề, có lẽ...Có lẽ là do vận khí của chúng ta không tốt..."
"Cái gì mà vận khí không tốt, chúng ta đã kết hôn được năm năm, không phải năm ngày!"
Chu Hạo Cường tức giận đến mức mà hét lớn, giọng nói như muốn lật tung nóc nhà, anh ta chỉ vào mũi Tô Đường mà mắng to: "Đừng đưa vấn đề của em ném lên người anh, mang thai không được là do em, không phải do anh!"
Đột nhiên Tô Đường cứng đờ, cô sững sờ ngẩng đầu nhìn anh ta.
Lần đầu tiên cảm thấy người đàn ông trước mặt này thật xa lạ, xa lạ đến mức khiến người ta khiếp sợ.
Không khí xung quanh trở nên ngột ngạt, cô rốt cuộc không chịu nổi nữa, nghẹn ngào mở cửa phòng, chạy ra ngoài.
...
Du thuyền của nhà họ Chu không hề nhỏ, nhưng giờ phút này đối với cô mà nói lại không có bất kỳ chỗ nào dành cho cô.
Tô Đường ôm mặt chạy lên khoang thuyền, ngồi xổm ở trong góc im lặng mà khóc.
Cô và Chu Hạo Cường là thanh mai trúc mã, hai người từ nhỏ lớn lên cùng nhau, mặc dù Chu Hạo Cường không tính là ưu tú, nhưng từ trước tới nay luôn đối xử với cô rất tốt, chưa bao giờ lớn tiếng nói chuyện với cô.
Tô Đường chính là coi trọng tính tình tốt của anh ta, nên mới quyết định gả cho anh ta.
Nhưng sau khi kết hôn, lại phát hiện mọi chuyện hoàn toàn khác với những gì cô tưởng tượng.
Anh ta trở nên bận rộn nhiều việc, dần dần không bao dung sở thích của cô nữa, thậm chí còn coi những thứ này là "Ấu trĩ", "Đồ chơi trẻ con", đặc biệt là mấy năm gần đây, bởi vì chuyện muốn có con, anh ta ngày càng trở nên nóng giận hơn.
Đêm nay lại càng vì chuyện này mà mắng cô.
Tô Đường không hiểu, rốt cuộc mình đã làm sai điều gì?
Âm thanh duy nhất trong bến cảng tối tăm là tiếng sóng biển vỗ vào đá ngầm, thậm chí cả bờ biển với ánh đèn lác đác phía xa cũng im lặng, gió biển ban đêm thổi vào khiến cho con người ta tê dại, suy nghĩ trong đêm không khống chế được mà bay bổng.
Tô Đường càng nghĩ càng buồn, vùi mặt vào trong lòng bàn tay mà khóc nức nở.
"Sao lại ở chỗ này?" Một bàn tay ấm áp đột nhiên đặt lên vai cô.
Bạn thấy sao?