Chương 30: Chương 30: Đổi Vợ

Chu Hạo Cường từ trong phòng đi ra lập tức đi thẳng lên lầu ba.

Anh ta đi tới trước cửa phòng của vợ chồng Chu Sở Thần, hít sâu một hơi rồi bước đến gõ cửa: "Anh cả? Anh ngủ rồi sao?"

Gõ thêm mấy lần, trong phòng cũng không có người trả lời.

Chu Hạo Cường không hề ngạc nhiên chút nào, như thể đã đoán được từ trước đó, anh ta lấy chìa khóa dự phòng từ trong túi quần ra, mở cửa đi vào.

Trong phòng yên tĩnh, đèn đã sớm được tắt.

Anh ta đi thẳng vào trong phòng ngủ, ánh trăng từ ngoài cửa sổ rọi vào có thể nhìn thấy người đang nằm trên giường.

Tim Chu Hạo Cường đập thình thịch, anh ta tự trấn an bản thân mình, ngập ngừng gọi người đàn ông đang nằm ở trên giường: "Anh cả? Anh không sao chứ? Em ở bên ngoài gọi một lúc lâu cũng không thấy có người trả lời, cho nên vào xem thử."

Người đàn ông trên giường dường như đã ngủ say, không có chút phản ứng nào.

Chu Hạo Cường lấy hết can đảm, bật đèn phòng ngủ lên.

Người nằm trên giường quả thật là Chu Sở Thần.

Hai mắt anh nhắm chặt, hơi thở nhẹ nhàng chậm rãi, ngoại trừ vệt đỏ bất thường ở trên đôi má trắng trẻo của anh.

Chu Hạo Cường biết nguyên liệu anh ta cho thêm vào chén canh giải rượu, cũng đủ để cho Chu Sở Thần hôn mê say ngủ đến ngày mai, chỉ là.

Lý Lệ đang ở đâu?

Anh ta nhìn quanh phòng cũng không tìm thấy người, trong lòng có chút lo lắng.

Đêm nay dù có như thế nào, cũng không được phép có bất cứ sai lầm nào.

Chu Hạo Cường tìm khắp phòng từ trong ra ngoài, cuối cùng cũng nhìn thấy Lý Lệ đang ngủ say ở trong phòng nhỏ bên cạnh.

Cô ta thật sự ngủ rất say, không có phản ứng gì khi Chu Hạo Cường gây ra tiếng động lớn như vậy, chén canh giải rượu kia đưa cho cô ta uống cũng bỏ không ít nguyên liệu tốt vào.

Chu Hạo Cường rất ngạc nhiên khi Chu Sở Thần và Lý Lệ lại ngủ riêng, nhưng anh ta cũng không có thời gian suy nghĩ về chuyện này, bây giờ Lý Lệ không ngủ ở trong phòng ngủ chính càng thuận tiện hơn cho anh ta.

Sau khi xác nhận tình trạng của hai người họ, Chu Hạo Cường lại nhanh chóng đi xuống lầu.

Trong phòng ngủ, tình trạng của Tô Đường còn tệ hơn so với trước, thở hổn hển ở trên giường trằn trọc không ngừng, tóc rối tung ở trên gối, vô cùng khó chịu.

Chu Hạo Cường đi qua, từ trên giường ôm cô lên.

Đột nhiên mất đi trọng lực khiến cho Tô Đường lấy lại được chút ý thức, cô cố gắng mở to mắt, mơ mơ màng màng nhìn thấy khuôn mặt của Chu Hạo Cường.

Cô như thể nhìn thấy vị cứu tinh của mình, khó chịu nghiêng người qua, thở hổn hển đến mức gấp không nói nên lời: "Chồng ơi nóng quá, khó chịu quá."

Tô Đường không biết rốt cuộc chính mình bị gì nữa, cơ thể đột nhiên trở nên nóng bừng.

Toàn bộ nội tạng dường như bị lửa thiêu đốt, khô nóng không chịu nổi. Cảm thấy trở nên ngứa ngáy, như thể có con sâu nào đó đang nằm ở trong xương cốt mà gặm nhấm, dù có gãi như thế nào, thì cũng không hề bớt ngứa.

Dưới người vô cùng nóng, không hiểu sao cô lại muốn có thứ gì đó lấp đầy nó.

Cực kỳ khó chịu, từ trước tới nay chưa từng cảm thấy như thế này bao giờ.

Cô cựa quậy liên tục không thể chịu đựng được, Chu Hạo Cường vẻ mặt ủ rũ, kiên nhẫn dỗ dành cô: "Không sao, một lát nữa sẽ tốt thôi, tí nữa chồng sẽ giúp em, em ngủ trước một lúc đi, được không?"

"Hu hu nhưng em khó chịu." Tô Đường nhịn không được mà òa khóc, quấy khóc ở trong vòng tay anh ta.

Cô chưa bao giờ cảm thấy khó chịu như vậy, giống như có con kiến không ngừng bò cắn dọc theo máu cô.

Cô muốn.

Muốn có người giúp cô, giúp cô.

Tô Đường không nặng lắm, nhưng Chu Hạo Cường ngày thường cơ thể tương đối yếu đuối, nên ôm cô rất khó khăn, đột nhiên cô nhoáng lên một cái, suýt chút nữa đã lăn xuống cầu thang.

"Đừng cựa quậy!" Anh ta lập tức tức giận khẽ quát một tiếng, điều này thật sự khiến cho Tô Đường sợ tới mức không dám động đậy.

Cô nhìn anh ta với đôi mắt mơ màng, vô cùng đáng thương mà nhìn anh ta.

Nhìn đôi mắt đáng thương đó, trong lòng Chu Hạo Cường lập tức dâng lên cảm giác tội lỗi, anh ta hít sâu một hơi, nhẹ nhàng dỗ dành: "Vợ à, em ngủ một lúc đi, tí nữa anh sẽ giúp em, được không?"

Tô Đường từ trước tới nay ăn mềm không ăn cứng, được anh ta dỗ dành như vậy, lập tức thở hổn hển, tựa vào vai anh ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Ý thức của cô hỗn loạn, không biết đã xảy ra chuyện gì, sau khi nhắm mắt lại cả người dường như biến mất trong bóng tối, ý thức nửa mê nửa tỉnh, cái gì cũng không phân biệt rõ.

Chu Hạo Cường thấy Tô Đường đã bình tĩnh lại, thở hổn hển ôm cô thật chặt vào phòng Chu Sở Thần.

Chu Sở Thần vẫn nằm yên tại chỗ, không có dấu hiệu tỉnh lại.

Chu Hạo Cường ước lượng thời gian thuốc phát huy tác dụng, nhanh chóng đặt Tô Đường lên giường, suy nghĩ một chút rồi mở tủ quần áo ra, tìm một bộ váy ngủ của Lý Lệ, mặc vào cho Tô Đường.

Làm xong việc này, đầu anh ta cũng đã đổ đầy mồ hôi, thở hổn hển mệt mỏi ngồi phịch xuống bên giường.

Chờ một lúc, Chu Hạo Cường ngồi bên mép giường đang muốn đứng lên, vừa ngước mắt lên đã bắt gặp đôi mắt hoa đào trong trẻo của cô.

Tô Đường không biết từ lúc nào đã nghiêng người nhìn sang, mở to đôi mắt nhìn anh ta chằm chằm.

Chu Hạo Cường sợ hãi đến mức cả người đổ đầy mồ hôi lạnh, mông ngã xuống dưới đất.

Một lúc lâu, mới phát hiện vẻ mặt của Tô Đường có chút đờ đẫn, trong đôi mắt mơ màng như có một tầng lớp sương mù che đậy, mờ mờ ảo ảo, khuôn mặt trắng như sứ vẫn còn đỏ bừng.

Biết cô lúc này vẫn còn chưa tỉnh, Chu Hạo Cường mới thở phào nhẹ nhõm, đang định đỡ giường muốn ngồi dậy, thì tay đã bị cô nắm lấy.

Tay Tô Đường rất mềm mại, như không có xương, trắng nõn, mặc dù đầu óc vẫn còn mơ màng, nhưng ánh mắt nhìn anh ta lại tràn đầy sự tin tưởng.

Bị cô nhìn như vậy, từng khoảnh khắc ở cùng với cô trong nhiều năm lập tức ùa về trong đầu anh ta. Cảm giác áy náy giống như một cơn thủy triều mãnh liệt, gần như nuốt chửng anh ta.

Nhưng giây tiếp theo, lời nói của ông Chu ở trong bệnh viện lạnh như băng đánh anh ta trở về hiện thực.

Chu Hạo Cường nhắm mắt lại, rồi mở mắt ra lần nữa, trong ánh mắt không có chút do dự.

Anh ta rút tay ra khỏi tay Tô Đường, che mắt cô lại, bình tĩnh nói.

"Ngoan ngoãn ngủ một chút, chồng đi tắm trước, lát nữa sẽ trở lại."

Tô Đường thật sự rất ngoan.

Cô nhắm mắt lại, nằm gối đầu xuống, đèn phòng lại bị tắt đi một lần nữa.

Nghe thấy tiếng đóng cửa, cô nghĩ có lẽ là Chu Hạo Cường đã đi vào phòng tắm.

Đang âm thầm đếm ở trong đầu, nghĩ mình có thể đếm nhiều người thì càng tốt, nhưng khi tiếp tục đếm, thì các con số lại trở nên lộn xộn.

Thật khó chịu, như là đang bị nướng trên đống lửa, mồ hôi chảy ra, nhưng chưa kịp lấy đi hơi nóng thì ngọn lửa đã bị bốc hơi.

Đầu cô lắc qua lắc lại ở trên gối, miễn cưỡng lật người qua, lăn hơi mạnh, cơ thể nho nhỏ lăn hai vòng trên chiếc giường lớn, lưng đụng phải thứ gì đó.

Cứng cứng, khiến cho cô có chút nghi ngờ.

Tô Đường đưa tay qua sờ, chạm vào làn da mát lạnh, hướng lên trên là yết hầu đang nhô ra.

Cô không phân biệt rõ, chỉ cảm thấy thoải mái.

Luồn tay qua cổ áo anh, cảm thấy thật ấm áp và mát mẻ.

Cô thở hổn hển tiến lại gần, ngực cũng đè lên người, cảm giác nóng bức bớt dữ dội hơn nhưng cơn ngứa lại nổi lên.

Tay sờ lung tung, cũng không biết đã sờ tới nơi nào.

Lông thô cứng đâm vào ngón tay cô, không cảm thấy đau, chỉ cảm thấy vô cùng ngứa.

Đôi tay mềm mại của cô đưa xuống sờ, đầu ngón tay chạm vào một luồng nhiệt nóng bỏng phun trào vô cùng mạnh mẽ.

Tô Đường còn chưa kịp ý thức được cái đó là gì, thì tay đã bị nắm lấy, một thân hình cao lớn quay người lại đè lên trên người cô.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...