Ngày hôm sau Tô Đường tỉnh lại chỉ cảm thấy cả người đau nhức.
Cơ thể giống như bị chiếc xe tải hạng nặng nghiền đi nghiền lại suốt cả một đêm, đau nhức không chịu nổi, nhất là giữa hai chân, vừa trướng vừa đau, dưới thân còn có cảm giác như bị lấp đầy.
Đầu cũng là mơ màng vô cùng đau, cô nằm ở trên giường, bỗng nhiên nhớ tới một đêm kích tình nóng bỏng vào tối hôm qua.
Cô nhớ rõ cây dương vật kia lớn đến cỡ nào cứng rắn đến cỡ nào, cắm vào trong cơ thể của cô khiến cho cả người cô trở nên run rẩy, nhớ rõ cái vật đó nóng đến mức khiến cho người ta cao trào đến mức hít thở không thông...
Bên tai dường như còn quanh quẩn tiếng thở dốc thô nặng ướt át của người đàn ông, nóng bỏng phả tới bên tai cô, tiếng rên rỉ khàn khàn trầm thấp gợi cảm mê người, ma sát bụng dưới của cô đến bủn rủn...
Nghĩ tới đây trái tim Tô Đường co rút mãnh liệt, tim đập nhanh đến mức như muốn nhảy ra ngoài.
Tất cả những thứ này đối với cô mà nói đều là những cảm giác xa lạ, đây là cảm giác mà cô trước đây chưa từng cảm nhận qua...
Tô Đường cuống quít từ trên giường ngồi dậy, mới ngồi dậy giữa đùi lập tức chảy ra dâm dịch ẩm áp, nhanh đến mức khiến cô không kịp phản ứng.
Cô vội vàng rút mấy tờ giấy, lau xuống dưới, lúc cầm lên mơ hồ có thể thấy được trên khăn giấy ướt át kia ngoại trừ chất lỏng trong suốt, còn có thêm vài sợi tinh dịch trắng nồng đậm.
Mặc dù rất ít, nhưng màu sắc cũng là màu sữa trắng thuần khiết, tinh dịch dày đặc dính ở trên khăn giấy, khác với tinh dịch bình thường của Chu Hạo Cường lúc bắn ra rất nhiều.
Cô nhìn tinh dịch trên khăn giấy càng sợ hãi, hoảng hốt đến gần như muốn nổ tung.
Thất tha thất thần từ trên giường đứng dậy, đi tới trước gương nhìn, cơ thể đầy rẫy những vết đỏ, hơn nữa còn trải dài cổ đến ngực, giống như là bị sâu bọ gì đó cắn, một mảng ấn ký lớn loang lổ.
Cô hoảng hốt nhìn người phụ nữ trong gương, hoảng hốt đến mức không biết làm thế nào cho phải.
Đúng lúc này cửa phòng từ bên ngoài mở ra, trái tim Tô Đường ngưng lại, luống cuống tay chân kéo chăn đắp lên người.
Phía sau là giọng nói của Chu Hạo Cường: "Đã dậy rồi sao còn không xuống lầu đứng ở đó làm gì?"
Tô Đường nhìn thái độ bình thường của anh ta, nhìn dáng vẻ của cô lại không hề ngạc nhiên chút nào.
"Anh... anh tối hôm qua... luôn ở trong phòng sao?" Cô quả thật thể không nhớ nổi quá nhiều chi tiết, chỉ nhớ rõ tối hôm qua cô đã ngủ rất sớm, sau đó là một đêm kích tình nhưng lại không nhớ quá rõ.
"Tối hôm qua?" Chu Hạo Cường lấy áo khoác cởi qua đặt ở bên cạnh, vừa mở tủ quần áo tìm kiếm quần áo vừa trả lời: "Đúng vậy, nếu không anh đi đâu được cơ chứ?"
Tối qua anh ta luôn ở đây?
Tô Đường vẫn rất nghi ngờ.
Mặc dù cô không nhớ rõ chi tiết, nhưng vẫn nhớ rõ tối hôm qua người đàn ông kia hung dữ như một con sói hoang, dương vật vừa thô vừa dài, mỗi lần đâm vào nàng đều có loại bị đâm đến trái tim luôn có cảm giác hít thở không thông.
Những thứ này hoàn toàn khác so với Chu Hạo Cường.
Chu Hạo Cường thay quần áo, quay trở lại thì vẫn nhìn thấy lông mày của Tô Đường vẫn nhíu lại đứng bất động ở đó, lập tức tiến lên ôm cô, đè thấp giọng cười nói: "Có phải chồng em tối hôm qua rất mãnh liệt hay không?"
Nghe anh ta nói như thế, Tô Đường ngước mắt lên giật mình nhìn anh ta/
"Sao lại nhìn anh như vậy? Tối hôm qua không thoải mái sao?"
Anh ta nửa đùa nửa mỉa mai, ôm bả vai cô chỉ vào chiếc giường lớn lộn xộn kia: "Em xem tối qua em ra bao nhiêu nước?"
Trên tấm ga giường màu xám trước mặt kia tràn đầy dấu vết loang lổ, nước khô dính dính ở nơi đó, thi thoảng còn có thể nhìn thấy có tinh dịch trắng đục, sau khi khô lại giống như sữa đặc, dính dính dán ở bên cạnh nước của cô.
"Cho nên, tối hôm qua chúng ta..." Tô Đường nhìn chiếc giường kia, mơ hồ nhớ tới tối hôm qua cô bị người ta thao chết đi sống lại trên tấm ga giường này như thế nào.
"Tối qua biểu hiện của chồng có tốt không?"
Chu Hạo Cường căn bản không sợ cô nhìn thấy, tấm ga giường kia chính là tối hôm qua anh ta xuống lầu ba vào phòng Chu Sở Thần đổi ga giường, một chiếc ga giường dâm mỹ, hàng thật giá thật.
Tô Đường cầm lấy tấm ga giường mỏng không nói gì
Mặc dù trước mắt là "Chứng cứ vô cùng xác thực", nhưng cô vẫn luôn cảm thấy người đàn ông tối hôm qua không hề có sự liên quan gì đến với Chu Hạo Cường.
Bởi vì nó quá khác biệt.
Cô và Chu Hạo Cường kết hôn nhiều năm như vậy, cô rất rõ Chu Hạo Cường bình thường nổi bật trong chuyện phòng the chính là một "Ngắn và ra rất nhanh.".
Trận tình ái điên cuồng tối hôm qua kia, người đàn ông hung bạo như báo, thấy thế nào cũng không giống với Chu Hạo Cường.
"Sao? Vẫn không tin anh à?"
Nhìn thấy Tô Đường vẫn không buông lỏng, trái tim Chu Hạo Cường đập mạnh, trên mặt lại hiện lên vẻ bình tĩnh.
Anh ta che vai trái của mình, ngoài miệng giận mắng nói: "Em tối hôm qua còn sảng khoái đến cắn anh một cái, em có muốn nhìn một chút hay không?"
Tô Đường nhìn chằm chằm vị trí anh ta che lại, ánh mắt vẫn không chớp lấy một cái.
Chu Hạo Cường nhắc, cô mới nhớ tới, tối hôm qua cô quả thật cắn trên bả vai người đàn ông kia một vết cắn, hình như là ở vị trí đó.
Vậy... thật sự là anh ta sao?
Người đàn ông tối hôm qua thật sự là Chu Hạo Cường?!
Nhìn thấy vẻ mặt của cô cuối cùng cũng có một chút thay đổi, Chu Hạo Cường lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, lại tiếp tục giải thích: "Anh lần trước không phải nói là đã tìm lấy được thuốc của vị đại sư nổi tiếng ở Cảng Thành kia sao?"
Thì ra Chu Hạo Cường đã uống thuốc.
Tô Đường bỗng nhiên suy nghĩ cẩn thận, trách không được ngay lúc đầu anh ta cũng bắn ra rất nhanh, lúc sau lại giống như biến thành người khác, vô cùng hung hãn.
Xem ra là lúc sau thuốc phát huy tác dụng.
Nhưng mà suy nghĩ lại cũng đúng, Chu Hạo Cường vẫn còn ở đây, dù thế nào anh ta cũng sẽ không để cho người đàn ông khác lên giường của cô,
Sau khi suy nghĩ thông suốt những việc này, cô cũng không nghi ngờ lời nói của Chu Hạo Cường nữa.
...
Tô Đường dọn dẹp phòng một lần nữa, nhìn thấy tấm ga giường kia, cô vẫn đỏ mặt như cũ.
Hít sâu hai hơi lấy lại bình tĩnh, cô thay ga giường xuống, ôm vào trong ngực định mang đến phòng giặt quần áo dưới lầu giặt.
Đang định mở cửa đi ra ngoài, lại đột nhiên dừng động tác, nhíu mày.
Tô Đường cầm ga trải giường đến gần mũi ngửi, mơ hồ có thể ngửi được một mùi hương của gỗ đàn hương nặng nề trộn lẫn trong mùi vị hơi đắng cùng ngấy ngọt kia.
Trong nháy mắt mùi hương đó xộc thẳng vào trong chóp mũi cô, kích thích khiến cho Tô Đường giật mình.
Đó là mùi gỗ đàn hương
Rất giống mùi gỗ đàn hương người Chu Sở Thần......
Trái tim cô đập mạnh một cái, trong nháy mắt nghĩ đến đã từng nhìn thấy dáng vẻ của Chu Sở Thần ở trong phòng tắm thủ dâm, dương vật dữ tơn kia, hơi thở nóng bỏng, trong nháy mắt khiến cho liên tưởng đến người đàn ông tối hôm qua kia...
Chu Sở Thần...
Nhưng một giây sau cô lại phủ nhận ý nghĩ này, Chu Sở Thần ngay cả nhìn thấy tiểu huyệt của mình cũng không có phản ứng, thì làm sao có thể là anh được cơ chứ?
Tô Đường nhanh chóng an ủi chính mình, là bởi vì Chu Hạo Cường tối hôm qua biểu hiện quá mức khác thường, cho nên cô mới có thể nghi thần nghi quỷ, quen rồi thì sẽ tốt lên thôi.
Cô lắc lắc đầu, ôm chăn mở cửa đi ra ngoài, không nghĩ tới mới đi tới đầu cầu thang đã đụng phải Chu Sở Thần từ trên lầu đi xuống...
Chu Sở Thần (ngoáy lỗ tai): Em nói cái gì? Anh nghe không rõ...
Tô Đường (cắn môi dưới):... Em không nói là anh uống thuốc
Chu Sở Thần: Xem ra anh phải biểu hiện nhiều hơn.
Tô Đường: ...
Bạn thấy sao?