Chương 4: Chương 4: Nhận Nhầm Chồng

"Sao lại ở chỗ này?"

Giọng nói người đàn ông ôn nhu dịu dàng, sự dịu dàng cẩn thận từng li từng tí nghe có chút cưng chiều.

Trước kia khi Tô Đường tức giận, Chu Hạo Cường thường xuyên dùng giọng nói như vậy nói chuyện dỗ dành cô.

Mặc dù có chút tủi thân, nhưng trong lòng đối với anh ta cũng có kỳ vọng.

Trái tim của người phụ nữ mềm yếu, nhất là khi đối mặt với người mình yêu.

Sau một trận cãi vã khiến cho lòng người đông cứng như vậy, anh ta chỉ cần đáp lại một chút ấm áp cho cô, cũng đủ khiến cô buông bỏ sự tức giận đối với anh ta.

Cô quay người nhào vào trong lòng anh, gắt gao ôm chặt lấy anh, nước mắt đè nén vừa rồi dường như rốt cuộc không ngừng được nữa, tiếng khóc mà cô kìm nén như bông gòn trong miệng, mơ hồ gọi khiến cho người ta nghe không rõ lắm.

"Em...Em xin lỗi, em...Không phải...Cố ý muốn cãi nhau với anh...Em chỉ là không muốn...Uống cái kia..."

"Tô Đường?" Người đàn ông cúi đầu gọi cô một tiếng, bàn tay ấm áp ôm lấy vai cô, lòng bàn tay nhẹ nhàng siết chặt cánh tay gầy gò của cô, không tiếng động mà an ủi cô.

Cái lạnh thấu xương xuyên áo chiếc váy mỏng manh của cô lập tức bị nhiệt độ bàn tay anh xua tan.

Bởi vì đột nhiên đang đau lòng, có người quan tâm, những giọt nước mắt đã kìm nén bấy lâu rốt cuộc cũng không thể kìm nén được nữa.

Tô Đường úp mặt vào ngực anh, kịch liệt khóc thút thít, không ngừng run rẩy, trong miệng thì thầm nói.

"Em thật sự...Không muốn như vậy...Em không muốn như vậy..."

Xung quanh trở nên mờ đi bởi nước mắt biến thành một làn sương mù dày đặc, cô hoàn toàn đắm chìm trong cảm xúc đau buồn của mình, lắc đầu cọ lên cổ anh.

Nước mắt từ trong cổ áo anh trượt vào, khiến trái tim anh run rẩy.

Cơ thể người đàn ông cứng đờ, nhíu mày, chần chừ một lúc, lòng bàn tay vẫn đặt trên tóc cô, nghiêng mặt đặt cằm lên đỉnh đầu cô, cụp mắt nhìn ở góc khoang thuyền, giọng nói khàn khàn: "Sao lại khóc?"

Cánh tay anh vững chắc, giọng nói dịu dàng, mang đến cho người ta cảm giác an toàn, dường như nói với anh cái gì cũng được, cái gì cũng có thể.

Phòng tuyến của Tô Đường lập tức sụp đổ trước sự dịu dàng của anh.

Cô nắm lấy cổ áo anh, giọng nói run rẩy giải thích nói: "Em thật sự không cố ý...Nhưng...Thuốc thật sự rất đắng...Đắng...Rất hôi, tiêm...Rất đau, mỗi lần...Đi bệnh viện lấy trứng, bụng giống như bị đâm thủng...Em thật sự rất đau, thật sự rất đau...Mỗi ngày đều...Không uống hết thuốc, tiêm cũng không hết...Em...Thật sự rất khó chịu...Em không muốn như vậy..."

Đây là lần đầu tiên cô trút nỗi đau mà mình đã chịu đựng trong mấy năm qua phát tiết ra cùng với nước mắt.

Cô từng ghét uống thuốc và tiêm chích, mấy năm nay vì Chu Hạo Cường muốn sinh con, không biết đã uống bao nhiêu thuốc, tiêm bao nhiêu lần, ống nghiệm cũng đã làm, ngay cả thụ tinh nhân tạo cũng đã làm qua.

Để sinh cho anh ta một đứa con, bất cứ cách nào cô cũng đã thử qua.

Mỗi lần đến bệnh viện giống như là đi đến pháp trường, đều rất sợ hãi, không biết những người ở đó lại dùng loại dụng cụ tra tấn nào để trừng phạt cô.

Tô Đường vốn tưởng rằng kết hôn chính là cuộc sống hạnh phúc vui vẻ của hoàng tử và công chúa, lại không ngờ rằng cuộc sống của cô bị ném vào trong bóng tối chứa đầy kim tiêm và thuốc, nhìn không thấy ánh mặt trời.

Những oan ức tủi thân này cô chưa từng nói với ai, bởi vì không muốn xé toạc vết thương của mình cho người khác xem, cũng không muốn cho Chu Hạo Cường khó xử, nhưng cuộc cãi vã đêm nay, đã xé toạc vết thương của cô ra, dường như những nỗ lực cố gắng của cô vì anh ta trong mấy năm nay chỉ là một trò đùa.

Nghe cô phàn nàn về mọi chuyện với anh nói với giọng khàn khàn vì khóc, động tác trên tay người đàn ông dừng lại, lông mày rậm nhíu chặt, ngực phập phồng bởi vì tức giận, anh cố gắng khống chế cảm xúc, mới không để lửa giận lan tràn vào trong giọng nói của mình: "Sao lại không nói sớm?"

Giọng nói khàn khàn của người đàn ông trầm xuống, còn dịu dàng hơn trước, truyền vào tai Tô Đường, ma sát khiến cho lỗ tai mềm nhũn.

"Cái này...Có thể...Nói sao?" Tô Đường mơ màng ngẩng đầu, vẻ mặt đờ đẫn.

Đôi mắt hoa đào đẫm nước mắt dường như bị phủ một lớp sương mù, hai má và mũi đỏ ửng vì nước mắt, tầm mắt bị nước mắt làm mờ đi, lộ ra tầm nhìn mờ ảo, nhìn thấy trên cổ trắng lạnh của người đàn ông, yết hầu nhô ra.

Bởi vì khóc nhiều, thiếu không khí nên đầu óc có chút mơ màng, khiến cô nhất thời quên rằng cổ của Chu Hạo Cường không dài như vậy, yết hầu cũng không gợi cảm như vậy.

Ý thức của cô tập trung vào lời nói của người đàn ông, đầu óc mơ màng mà suy nghĩ, vừa rồi Chu Hạo Cường còn kiên quyết ép cô uống thuốc, bây giờ thật sự cho phép cô từ chối sao?

"Đương nhiên là được."

Đôi mắt thâm thúy của người đàn ông cụp xuống, con ngươi dính chặt vào khuôn mặt vào, giọng nói lạnh lùng trầm thấp, mang theo khí chất độc đoán của cấp trên.

"Không muốn uống thứ gì, không muốn làm gì đều có thể nói, ở gia đình họ Chu không ai có thể ép buộc em."

Tô Đường bị lời nói của anh làm cho ngơ ngác, suy nghĩ một lúc lâu, nước mắt lã chã nhìn chằm chằm vào yết hầu đang cuộn lăn của anh, cẩn thận hỏi lại một lần nữa: "Thật sao?"

"Đúng vậy."

Người đàn ông đưa tay gạt sợi tóc bị nước mắt dính vào trên khóe miệng cô, đôi mắt đen kịt lướt qua đôi môi sưng tấy vì khóc, mạnh mẽ hứa với cô: "Sau này có chuyện gì cứ nói cho anh biết, anh đều có thể giúp em giải quyết."

Nghe được lời của anh, nước mắt của Tô Đường không kìm được mà trào ra, cô mím môi áp vào cổ anh nghẹn ngào nói: "Cảm ơn anh..."

Trái tim vừa mất mát của cô thoáng cái đã được anh lấp đầy.

Vốn tưởng rằng Chu Hạo Cường không còn quan tâm cô, yêu quý cô như trước, bây giờ mới biết thì ra anh ta vẫn còn nghĩ đến cô.

Tô Đường cảm thấy lúc trước mình chưa đủ tin tưởng anh ta, có lẽ nên thẳng thắn nói với anh ta về cảm nhận của mình sớm hơn, như vậy thì hai người sẽ không giống như vừa rồi, bởi vì khoảng cách mà nghi ngờ lẫn nhau dẫn đến cãi nhau.

Tô Đường khịt mũi, ôm cổ người đàn ông, lấy lòng mà dụi đầu vào cổ anh, giống như con mèo nhỏ làm nũng với chủ nhân.

Từ trước đến nay cô đã quen làm nũng với người khác như vậy, nhưng lại không chú ý tới cơ thể của người đàn ông đột nhiên cứng đờ khi cô nhào tới.

Anh nghiêm mặt, ngẩng đầu cao lên, muốn kéo khoảng cách ra, kết quả lại hoàn toàn để lộ chiếc cổ trắng cao của mình trước mặt cô.

Tô Đường quay đầu lại, hơi thở nóng ấm phả vào cổ anh, giống như một sợi lông vũ dính nước, trêu chọc dây thần kinh anh, chiếc mũi cao nhỏ nhắn cọ xát qua lại trên cổ anh theo động tác của cô.

Yết hầu anh không khắc chế được mà cuộn lăn lên xuống, ôm vai cô muốn đẩy cô ra, lại không nghĩ tới lúc này Tô Đường dính chặt người như vậy, hai tay gắt gao vòng qua eo anh, cả người đều nằm trong lòng ngực anh.

Vẫn là ở trong tư thế ngồi xổm, cơ thể nhỏ nhắn ngồi ở trong đùi anh, vòng eo và bụng mềm mại đã chạm vào bộ phận nhạy cảm và nguy hiểm nhất của anh, còn vòng hai tay ôm lấy, vặn vẹo chui vào bên trong, như là muốn xâm nhập vào trong cơ thể anh.

Đôi mắt người đàn ông tối sầm, hô hấp dần trở nên nặng nề. Có một dòng điện run rẩy từ bộ phận cô chạm vào đến các đầu dây thần kinh, hơi thở của anh đột nhiên ngừng lại, bàn tay đặt trên eo cô bỗng nhiên siết chặt lại, những gân xanh trên mu bàn tay hiện lên rõ ràng bị kéo căng ra, có thứ gì đó hận không thể muốn bộc phát ra ngoài.

Nhưng Tô Đường hoàn toàn không nhận ra sự kiềm chế khó nhịn nổi của người đàn ông.

Cô chỉ cảm thấy Chu Hạo Cường thật sự quá tốt, tốt đến mức cô không biết nên biểu đạt lòng biết ơn của mình đối với anh như thế nào.

"Anh thật sự tốt quá, chồng à..." Cô dụi nước mắt và nước mũi cọ lên vai anh, hít cái mũi đỏ bừng, từ trên vai anh ngẩng đầu lên, híp mắt, muốn hôn anh.

Nhưng vừa quay mặt lại, mũi chạm vào sống mũi cao thẳng của người đàn ông, Tô Đường nhíu mày, bỗng nhiên cảm thấy kỳ lạ.

Trước kia cô thường dùng tư thế này để hôn Chu Hạo Cường, nhưng chưa từng chạm vào mũi anh.

Trong nháy mắt Tô Đường mở to mắt ra, nhìn thấy khuôn mặt đầy góc cạnh vô cùng đẹp kia. Sống mũi cao thẳng, đôi mắt đen nhánh thâm thúy sâu thẳm nặng nề nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô.

Cô nhìn anh chằm chằm một lúc, con ngươi mở càng lúc càng lớn, trong cổ họng như bị kẹt một hòn đá lớn, nói lắp bắp.

"Anh...Anh...Anh chồng..."

Chu Sở Thần: Đường Đường, của anh rất lớn, có muốn thử một lần không?

Tô Đường:...

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...