Tô Đường đối với trận phong ba này không hay biết gì cả, thậm chí còn có chút hâm mộ Lý Lệ.
Ít nhất là Chu Sở Thần nguyện ý để ý đến cô ta.
Cô hít sâu một hơi, lại quay đầu lại nhìn Chu Hạo Cường ở phía sau.
"Lại thêm một con nữa!" Chu Hạo Cường mạnh mẽ vung cần câu, cười vui đến mức không khép được miệng.
Hôm nay anh ta như được mùa, câu được rất nhiều cá biển, vui đến mức không quan tâm mọi chuyện ở xung quanh, điều này lại khiến cho Tô Đường cảm thấy hơi buồn bã.
Cô đứng cả một bữa chiều, một con cũng không bắt được.
"Chồng ơi."
Tô Đường gọi anh ta một tiếng, cố gắng thu hút sự chú ý với anh ta, nhưng Chu Hạo Cường vẫn như cũ, vẫn ngoảnh mặt làm ngơ, hoàn toàn không để ý đến cô.
Cô không còn cách nào khác đành phải quay đầu lại, thở dài một hơi, ngẩng đầu nhìn về phía biển không một chút gió, giống như trừng mắt nhìn cá ở trong biển.
Ngồi ngây ra một lúc, cô nhàm chán nhìn xung quanh du thuyền, nhìn thấy Chu Sở Thần ở phía sau.
Người đàn ông dường như đối với việc câu cá không hứng thú cho lắm, đôi chân dài bắt chéo, cánh tay gối ở sau đầu, kính râm che nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đường cong quai hàm lạnh lùng.
Giữa chiếc cổ trắng yết hầu nhô ra, cả người càng toát ra vẻ lạnh lùng hơn.
Chỉ ngồi lười biếng như vậy, luôn cho người ta cảm giác xa cách lạnh nhạt.
Mặc dù Tô Đường sợ anh, biết nhờ anh, thì anh nhất định sẽ giúp đỡ, nhưng lại luôn không có dũng khí mở miệng nói với Chu Sở Thần.
Huống chi Chu Hạo Cường vẫn còn ở đây, dù thế nào cũng không nên lướt qua chồng của mình mà xin sự giúp đỡ của anh cả.
Cô mím môi, đứng dậy đi tới nắm ống tay áo của Chu Hạo Cường, "Chồng à, anh giúp em xem một chút đi, tại sao bên của em không có cá?"
Chu Hạo Cường đang rất có tâm trạng để câu cá, cũng không quay đầu lại, chỉ lo kéo cần câu, ngoài miệng nói: "Câu không được thì thôi, anh câu cũng đủ cho chúng ta ăn, em cứ tùy tiện làm là được."
Bị anh ta hất tay ra, Tô Đường nghẹn một hơi lại cúi đầu đi quay trở lại.
Có đôi khi câu cá không phải vì no bụng, mà là hưởng thụ khoảnh khắc cần câu chìm xuống, tự tay câu được cá mới mang đến niềm vui sướng.
Ăn cá hay không ăn cá cũng không quan trọng, cô chỉ muốn chính mình câu được cá, cho dù chỉ là một con cá nhỏ thôi.
Nhưng Chu Hạo Cường lại không hiểu rõ điều này.
Không, có lẽ là anh ta hiểu, chỉ là anh ta không thèm để ý, không thèm quan tâm đến cảm nhận của cô, không thèm quan tâm xem cô có cảm thấy vui hay không.
Tô Đường đúng là rất hâm mộ Lý Lệ, bởi vì mặc dù Chu Sở Thần là một người lạnh lùng, nhưng ít nhất anh sẽ không cố ý bỏ mặc cô ta.
Cô càng nghĩ càng buồn bực, tâm trạng tốt cả ngày hôm nay đều tiêu tan hết sạch, nghĩ hay là thôi đi thu cần câu trở về.
"Để anh giúp em nhìn xem."Giọng nói trầm thấp của người đàn ông đột nhiên tiến vào tai cô, khiến cho cô giật nảy mình.
Chu Sở Thần không biết từ lúc nào đã đứng ở phía sau cô, ánh mắt nhẹ nhàng liếc nhìn qua đôi mắt phiếm hồng của cô, chuyển mắt nhìn về phía phao đang trôi nổi lềnh bềnh ở trên mặt biển.
"Là vừa rồi do gió quá lớn."
Tô Đường kiếm cớ, nhanh chóng cúi đầu xuống tránh ánh mắt của anh, chớp mắt liên tục, cố kìm nén nước mắt.
"Ừm." Người đàn ông nhàn nhạt nói, tỏ vẻ thân sĩ không vạch trần lời nói dối của cô.
Anh cúi người xuống nhấc cần câu lên thì phát hiện thấy miếng mồi trên lưỡi câu đã biến mất, Tô Đường nhìn lưỡi câu trống không, khuôn mặt không khỏi đỏ bừng.
Miếng mồi câu bị ăn sạch cô cũng không biết.
Chu Sở Thần cũng không cười nhạo cô, chỉ chậm rãi thu dây lại, giúp cô lấy miếng mồi một lần nữa.
"Ném ra ngoài đi."
Anh đưa cần câu trả lại cho Tô Đường, dạy cô cách câu cá: "Ném ra ngoài, cần phải động đậy một chút, cảm giác có thứ gì nặng kéo lên thì hãy lập tức nhấc lên."
Người đàn ông hơi khom lưng cúi người xuống, nghiêng người dựa về phía cô, giọng nói dịu dàng trầm khàn của anh rất trầm, giọng nói trầm tĩnh từ tốn cũng không khiến cho người ta có cảm giác mất kiên nhẫn.
Tô Đường vừa nhấc cần câu lên, rất nhanh đã cảm giác được có thứ gì đó đang kéo cần câu xuống.
Lực lôi kéo kia dọa cô nhảy dựng lên, Tô Đường mở to mắt quay đầu lại nhìn anh, kết hợp với hốc mắt phiếm hồng kia, dáng vẻ rất giống một con thỏ bị dọa cho sợ hãi.
"Có thứ gì đó đang kéo em xuống!
Lực kéo vô cùng mạnh, kéo toàn bộ cần câu thành một cái hình cong, như muốn đứt ra, lúc trước Tô Đường đi theo ba ra bờ sông câu cá, cũng chưa từng thấy lực kéo mạnh như vậy.
Người đàn ông nhìn cô, mang theo nụ cười nhàn nhạt, tay đè lên vai cô, giúp cô giữ vững cơ thể.
"Thu cần cầu lại, theo lực của nó nhấc mạnh nó lên."
Chu Sở Thần đứng ở phía sau cô, lúc nói chuyện hơi thở nóng rực từng đợt phả vào trên đỉnh đầu cô, ngứa ngáy, giống như có con sâu nhỏ đang trêu chọc ở trên đó.
Mùi gỗ đàn hương nhàn nhạt ở trên người anh, trộn lẫn với vị mặn của sóng biển trong lúc lơ đãng xộc thẳng vào trong khoang mũi của cô, không hiểu sao lại khiến cho cô cảm thấy có cảm giác khô nóng.
Tô Đường hoảng hốt, cần câu đã bị kéo đi.
Nàng lảo đảo một bước, cơ thể thiếu chút nữa đã ngã xuống, lập tức nhớ tới lời nói của Lý Lệ, cô quả thật đúng là có thể bị con cá dưới biển kia kéo xuống.
Eo đột nhiên bị anh ôm lấy, cánh tay gầy gò kéo cơ thể đang nghiêng ngả của cô trở về.
Theo quán tính mạnh mẽ khiến cơ thể cô đập mạnh vào trong lòng ngực của người đàn ông.
Ngực của Chu Sở Thần cứng như tảng đá, Tô Đường đụng mạnh đến mức cả đầu trở nên ngây ngốc, chỉ nghe thấy trong lồng ngực người đàn ông phát ra một tiếng rên rỉ, lại không biết được mình đã đụng vào chỗ nào của anh.
Cần câu ở trong tay chuyển động như điên, kéo cô ngã trái ngã phải, cũng không cho cô thời gian suy nghĩ cẩn thận.
"Theo lực của anh thu cần câu về."
Chu Sở Thần ở phía sau cô cầm lấy cần câu, bàn tay to kéo cần câu nâng lên, dễ dàng khống chế được cục diện hỗn loạn vừa rồi.
Tô Đường ngơ ngác, lúc này mới hoảng hốt ý thức được sau lưng có một thứ gì đó cương cứng chống lên.
Cơ thể cao lớn cao lớn của người đàn ông dán vào lưng cô, nhiệt độ cơ thể nóng bỏng cách lớp quần áo kia cũng có thể khiến cho cô cảm thấy lo lắng.
Vị trí này, vị trí này...
Con cá kia từ trong nước đã bị kéo lên, Tô Đường cuối cùng cũng suy nghĩ cẩn thận thứ vừa rồi cô đã đụng đến vị trí nào của Chu Sở Thần...
Cô lại làm cho anh cứng nữa rồi...
Chu Sở Thần: Sợ anh như vậy sao?
Tô Đường: Bởi vì anh quá cứng.
Chu Sở Thần:?
Bạn thấy sao?