Dưới bàn truyền đến một âm thanh nhỏ, người khác không thể nghe được, nhưng âm thanh đó lại truyền dọc theo xương cốt của cô, đánh thẳng vào tim Tô Đường.
Còn chưa kịp cảm nhận cơn đau, tim đã co thắt lại, theo bản năng dời chân đi.
Người đàn ông dường như không cảm giác được, ngay cả mí mắt cũng không nâng lên, chỉ nâng cằm lên uống rượu.
Sống mũi cao thẳng hốc mắt sâu, môi trên nhếch lên cùng với yết hầu cuộn lăn lên xuống, nhìn thế nào cũng thấy rất đẹp. Cổ áo sơ mi cài đến tận nút áo trên cùng, áo sơ mi trắng cùng với chiếc cổ trắng nõn như hòa lại làm một, luôn khiến cho người ta có cảm giác cấm dục.
Tô Đường lập tức nhớ tới buổi chiều, ở trên boong tàu, dương vật nóng bỏng của anh cách lớp quần nặng nề đè lên giữa hai chân cô.
Quả thật là hai thái cực khác nhau.
"Vị trí này của anh không tiện..." Chu Hạo Cường dựa lại gần, khuỷu tay ở dưới bàn đụng vào cô, nhỏ giọng nói: "Hiểu chuyện chút đi..."
Chu Hạo Cường ngồi chéo đối diện Chu Sở Thần, ly rượu của Chu Sở Thần đặt bên tay phải của anh ta, muốn rót rượu gần như phải vượt qua toàn bộ mặt bàn, quả thật rất bất tiện.
Tô Đường tình cờ ngồi đối diện với anh, theo lý mà nói, nhiệm vụ này giao cho cô quả thật rất đúng.
Cô biết Chu Hạo Cường có rất nhiều chuyện cần phải dựa vào người anh cả này, lấy lòng anh là điều hiển nhiên, là người vợ của anh ta, cô đành phải cầm ly rượu lên, vươn người qua, rót vào ly rượu đặt ở trên bàn của anh.
Tay của người đàn ông đặt bên cạnh ly rượu, ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng, gân xanh ở trên mu bàn tay nổi lên khiến cho đôi tay càng thêm trắng, nhưng chúng không giống như ngọc, mà lại mang sự thanh nhã và tao nhã chỉ có ở người đàn ông.
Chiếc nhẫn bạc trên ngón tay đeo nhẫn dưới ánh đèn thủy tinh, tỏa ánh sáng mờ ảo như thể nó đến từ thời xa xưa.
Tô Đường nhìn chằm chằm tay anh đến xuất thần, không hiểu sao lại cảm thấy chiếc nhẫn đó có chút quen mắt.
"Ai, đủ rồi..."
Chu Hạo Cường đứng lên ngăn cản tay cô, chai rượu đụng vào miệng ly rượu, phát ra một tiếng chói tai, khiến cho người ta giật thót người.
Tô Đường lấy lại tinh thần, mới phát hiện cái ly sắp tràn ra ngoài.
"Thật xin lỗi." Cô ôm chai rượu đứng tại chỗ, cúi đầu xin lỗi như một đứa trẻ phạm sai lầm.
"Thật ngu ngốc, ngay cả chuyện này mà cũng không làm được..."
Chu Hạo Cường phàn nàn đứng lên, đưa tay muốn đổi ly rượu khác cho Chu Sở Thần, người đàn ông lại cầm ly rượu trước, chậm rãi nhấp một ngụm, từ từ mở miệng nói: "Đều là người một nhà, không sao cả rót nhiều cũng không sao."
Chu Hạo Cường nghe vậy dừng lại một chút, xấu hổ thu tay lại, gượng cười nói: "Vận may vào đầu, cũng coi như là điềm báo có tiền."
Tô Đường im lặng ngồi lại chỗ cũ, nghe thấy Chu Hạo Cường ở bên cạnh còn đang suy nghĩ muốn nói gì đó cho cô, cô cũng không nói một lời.
Thật ra ngay từ đầu Chu Hạo Cường có thể nói như vậy, nhưng phản ứng đầu tiên của anh ta là lại phàn nàn cô, giống như sự khéo đưa đẩy và sự cố kia của anh ta cho tới bây giờ đều là luyến tiếc dùng ở trên người cô.
Ăn tối xong, Tô Đường trở về phòng, không bao lâu Chu Hạo Cường cũng bưng ly sữa bò bước vào.
"Vợ à..." Anh ta đi tới nói: "Thấy buổi tối em không ăn được gì nhiều, nên anh mang lên sữa bò lên cho em uống."
"Ừm." Cô thản nhiên đáp lại, nhìn chằm chằm trang sách trong tay cũng không ngẩng đầu lên.
Chu Hạo Cường vẫn đứng ở đó, Tô Đường chỉ có thể ngẩng đầu lên nhìn anh ta, cũng không thể để cho anh ta phát hiện cô đang tức giận, nếu không anh ta lại nói cô già mồm cãi láo.
"Em uống đi, uống xong rồi anh mang ly xuống."
Thật ra Tô Đường không có khẩu vị gì, nhưng anh ta lại giống như nếu cô không uống thì sẽ không rời đi, nên đành phải lấy ly sữa bò kia uống hết.
Vừa đặt chiếc ly rỗng vào tay anh ta, thì Chu Hạo Cường giống như đột nhiên nhớ tới điều gì đó, đặt một bát canh giải rượu tới trước mặt cô: "Em mang cái này lên cho anh cả đi, anh đi kiểm tra du thuyền xem vừa nãy lên bờ có phải quên khóa van không..."
Chu Hạo Cường nói xong không đợi cô trả lời, mà đã vội vàng chạy ra khỏi cửa.
Tô Đường nhìn cánh cửa trống rỗng, nghe tiếng bước chân ngoài cửa xa dần, dừng lại một chút.
Cô thật ra không muốn đi tìm Chu Sở Thần.
Mỗi lần cô tới gần anh, cô đều cảm giác mình không còn là chính mình nữa. Khí thế trên người đàn ông kia rất mạnh mẽ, mặc dù anh cũng không làm gì, nhưng mỗi lần đều khiến cô áp bách không thở nổi.
Bát canh rượu ở trên bàn vẫn còn đang nóng, thời gian trôi qua từng giây, Tô Đường hít sâu vài hơi rồi mới nặng nề bước xuống giường.
Chậm chạp leo lên lầu ba, ước gì những bậc thang này kéo dài mãi mãi, không thấy điểm cuối.
Hành lang trống trãi, cửa phòng Chu Sở Thần đóng chặt, Tô Đường nghĩ lát nữa đặt bát canh xuống rồi lập tức đi ngay.
Nghĩ như vậy đi tới trước cửa, đang muốn gõ cửa, thì chợt nghe thấy bên trong truyền đến tiếng khóc của người phụ nữ, giọng cao lên, đứt quãng nói.
"Đúng, là tôi tham lam...Anh thì không phải sao?...Thâm tình hơn nữa thì sao?...Còn không phải giống như tôi sao...Cũng không có ai để ý...Tôi không tốt, thì anh cũng mong được tốt!...Cũng không có ai yêu anh...Hai chúng ta ở bên nhau mới là một cặp hoàn hảo!..."
Tô Đường đứng ở cửa giật mình, thế nào cũng không ngờ được đi lên lại nghe thấy vợ chồng bọn họ cãi nhau, hoặc không thể nói là cãi nhau, toàn bộ quá trình Chu Sở Thần đều không lên tiếng, chỉ có Lý Lệ gào rống tê liệt hết tâm can, giống như con sư tử cái bị thương.
Biết ở cửa nghe lén vợ chồng bọn họ cãi nhau là không nên, đang muốn xuống lầu, đột nhiên có tiếng bước chân giận dữ hướng về phía cửa, Tô Đường hoảng sợ, nép mình vào trong bóng tối ở bên cạnh tủ.
Cô vừa trốn xong, cửa phòng từ bên trong mở ra, Lý Lệ nghẹn ngào chạy tới cầu thang, một đường chạy đi xuống, rất nhanh đã nghe thấy ở dưới lầu một truyền đến tiếng đóng cửa vang dội, sau đó cả căn phòng tràn ngập sự im lặng.
Tô Đường ngồi xổm ở trên mặt đất, ngơ ngác một lúc lâu.
Canh giải rượu ở trong bát đã nguội đi, hơi lạnh từ chiếc bát sứ bắt đầu tràn ra, đóng băng lòng bàn tay cô, lạnh đến mức khiến cả người trở nên tê dại.
Cô từ từ đứng lên, cửa phòng Chu Sở Thần đã bị mở ra, từ vị trí này xuống lầu thì phải đi qua phòng anh...
Tô Đường do dự một lát, rồi bưng bát đi tới.
Trong phòng đen kịt, lại không bật đèn, cũng không biết có phải là vừa rồi Chu Sở Thần tắt đi sau khi Lý Lệ rời đi.
Từ ánh trăng bên ngoài cửa sổ, chỉ nhìn thấy một thân hình cao lớn đang nằm ở trên chiếc ghế sô pha đối diện cửa.
Cánh tay anh đặt ở trên trán, đôi chân dài tùy ý đặt ở trên ghế vịn sô pha, trong miệng ngậm một điếu thuốc lá, đốm ánh sáng đỏ tươi như phản chiếu vào trong đôi mắt đen nhánh thâm thúy kia, giống như một con thú bị thương, im lặng ở trong bóng tối...
Bạn thấy sao?