Chương 45: Chương 45: Tay Anh Như Mang Theo Điện

"Anh cả em tới mang canh giải rượu cho anh."

Tô Đường đặt bát lên trên tủ, nhỏ giọng nói.

Giọng nói tuy nhỏ, nhưng trong căn phòng yên ắng lại đột nhiên vang lên nghe cực kỳ rõ ràng, mà người đàn ông nằm ở trên sô pha lại dường như không nghe thấy, yên lặng nằm ở đó.

Tô Đường lại nhìn qua, thấy Chu Sở Thần nhắm mắt lại, một đốm đỏ tươi ở bên ngoài miệng nhàn nhạt rơi xuống, nhưng cũng không thấy anh động đậy.

Trong phòng thoang thoảng mùi rượu và mùi thuốc lá, lại không hề khó chịu, ngược lại còn xen lẫn mùi gỗ đàn hương, khiến cô bất giác đi qua đó.

"Anh cả anh ngủ rồi sao?" Tô Đường lại gần, nhìn chằm chằm vào đôi mày sẫm màu của anh.

Dưới ánh trăng, một nửa khuôn mặt anh chìm vào trong bóng tối, anh nhắm mắt lại, lông mi đen nhánh nặng nề đè lên đôi mắt, dưới sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng mím chặt, khóe miệng kẹp một điếu thuốc lá, lượn lờ khói trắng, tàn thuốc tích một nửa, đốm lửa sáng lên gần như muốn đốt miệng anh.

"Anh cả?"

Ngực của người đàn ông hơi phập phồng, dưới ánh trăng, ngũ quan lạnh lùng cùng với đường nét sắc bén dường như trở nên dịu dàng hơn, cảm giác khí thế bức người cũng tiêu tan đi không ít.

Không lẽ anh ngủ rồi sao?

Tô Đường nhìn chằm chằm tàn thuốc càng lúc càng nhiều kia, rốt cuộc nhịn không được đưa tay qua. Ngón tay mảnh khảnh nắm lấy điếu thuốc lá ở trên môi anh, cẩn thận rút ra ngoài.

Cô nín thở, sợ tàn thuốc làm bỏng anh, tập trung tinh thần cao độ, mí mắt của người đàn ông đột nhiên nhướng lên, ánh mắt nặng nề nhìn cô.

Đôi mắt đó phản chiếu đốm lửa, tróng bóng tối sáng đến kinh người, giống như một con mãnh thú mới thức tỉnh đang gắt gao nhìn chằm chằm con mồi.

Tô Đường đột nhiên không kịp phòng ngừa, cả người cứng ngắc tại chỗ.

Giống như một con thỏ bị dã thú bức đến đường cùng, tay chân tê liệt không điều khiển được, chỉ có thể ngơ ngác nhìn anh chống người ngồi dậy, nghiêng người từ từ lại gần cô.

Hơi thở ấm áp của người đàn ông mang theo mùi rượu nồng nặc lao thẳng về phía cô, lông mi Tô Đường run rẩy dữ dội, nhịp tim đập nhanh gần như muốn nổ tung ra khỏi lồng ngực.

Cô nhìn anh nghiêng mặt đi, lấy điếu thuốc ra khỏi miệng, nhẹ nhàng ấn gạt tàn thuốc đi.

Không còn ánh mắt bức người nữa, Tô Đường mới thở phào nhẹ nhõm nói: "Em vừa mới..."

Cô đang định giải thích hành động của mình, thì đột nhiên Chu Sở Thần nắm lấy tay cô kéo cả người vào trong ngực, môi mỏng nhanh chóng dán chặt lên môi cô, chiếm lấy môi cô.

Tô Đường lập tức rơi vào một cái ôm nóng bỏng, trên người đàn ông tản ra mùi thuốc lá thơm mát cay nồng, cùng với mùi rượu và mùi gỗ đàn hương vây quanh lấy cô.

Giống như lần đầu tiên nếm thử mùi vị thuốc lá, cảm giác choáng váng cay nồng xông thẳng vào não, khiến cho tim và mạch máu bị kích thích nhảy nhót điên cuồng, adrenalin lấp đầy trong cơ thể, thậm chí ngay cả cột sống thắt lưng cũng trở nên tê dại.

Đôi chân rắn chắc của Chu Sở Thần kẹp chặt lấy cơ thể cô, bàn tay ôm chặt gáy cô ép cô thừa nhận đón hết tất cả, đôi môi nóng rực mang theo mùi thuốc lá cùng với mùi rượu cay nồng, theo đầu lưỡi mạnh mẽ uy hiếp tiến vào, thấm đẫm cô.

Nụ hôn này mãnh liệt đến mức vượt quá sức tưởng tượng của cô.

Giống như một con dã thú đói lâu ngày cuối cùng cũng bắt được con mồi, gắt gao cắn nuốt không chịu nhả ra, cắn miếng thịt tươi ngon kia còn phải ngậm ở giữa môi nhai đi nhai lại nhiều lần.

Tô Đường hoàn toàn không có sức phản kháng nào, chỉ có thể bị động bị anh hung hăng gặm cắn mút lấy. Đôi môi sưng tấy không còn giống môi cô, hơi thở gần như cũng bị anh nuốt chửng, cả người mềm nhũn ở trong lòng ngực anh.

Phần phình to ở trên bụng đập mạnh vào bụng cô, tựa ở trên bụng cô cựa quậy.

Bàn tay của người đàn ông từ sau gáy cô trượt xuống dưới, tự do lang thang ở trên lưng cô, rồi trượt thẳng đến dưới váy cô, ngón tay từ trong quần lót của cô luồn vào, ôm cặp mông đầy đặn của cô tùy ý xoa bóp.

Ngón tay thon dài mảnh khảnh của người đàn ông khảm vào cặp mông mềm mại đó, thịt mông trắng nõn giống như bột mì được nhào nặn khẽ lộ ra từ trong những kẽ tay của anh, từng bột sữa màu trắng lấp đầy kẽ ngón tay anh, cực kỳ dâm mỹ.

Chu Sở Thần ngậm cái miệng nhỏ nhắn của cô, tay thì xoa bóp cặp mông đầy đặn mềm mại trắng như tuyết, thịt mông trắng bóng giống như thạch hoa quả trái cây, xúc cảm vô cùng tốt.

"Ưm."

Tay mang theo vết chai sạn bóp mạnh mông cô, không đau, mà ngược lại có cảm giác ngưa ngứa, ngứa đến mức xương cốt cũng trở nên tê dại, cơ thể dường như đều trở nên rất nhạy cảm.

Tô Đường tìm thấy một chút lý trí, lông mi run rẩy, tay nắm vạt áo người đàn ông muốn đẩy anh ra.

Nhưng sự phản kháng của cô lại dường như kích thích Chu Sở Thần, anh đột nhiên nâng mông cô lên, cơ thể cao lớn ôm cả người cô nằm lên chiếc ghế sô pha.

Tô Đường căn bản không thể tránh thoát được, bị anh nặng nề đè dưới thân, cả người bị giam giữ dưới cơ thể nóng bỏng của anh trên chiếc ghế sô pha, không thể động đậy được.

Người đàn ông say rượu, nhiệt độ cơ thể nóng đến bất thường, cơ thể nặng nề đè cô ở dưới thân, nóng bỏng đến mức khiến người ta như muốn hòa tan trên chiếc ghế sô pha.

Anh nhìn cô, từ từ đè xuống, tim Tô Đường đập nhanh hơn, theo bản năng quay đầu đi, đôi môi nóng bỏng kia rơi vào trên cổ của cô.

Nụ hôn lần này vừa kéo dài vừa dịu dàng, môi mỏng giống như lông vũ nhẹ nhàng chạm vào nơi mềm mại nhất của cô, dán lên nhẹ nhàng mút một ngụm, đầu lưỡi vươn ra liếm phần da thịt tê dại đó.

Mùi gỗ đàn hương hòa quyện với mùi rượu, xâm chiếm hơi thở của cô.

Lông mi Tô Đường run rẩy, cô dường như cũng say, say đến mức không biết nên nói cái gì.

Tay của người đàn ông từ trong vạt áo của cô luồn đi vào, đẩy cao nội y lên nắm một bên vú của cô, ngón tay thon dài đảo quanh núm vú tròn trịa của cô, một vòng rồi lại một vòng, từ ngoài vào trong, cuối cùng nắm lấy núm vú của cô khẽ nhéo.

"Ưm a..." Tô Đường cắn môi dưới, kìm nén tiếng rên rỉ phát ra từ trong miệng, trước ngực tê dại và ngứa ngáy, tay anh như mang theo điện, đi đến đâu tê dại ngứa ngáy đến đó.

Bụng dưới đau nhức, miệng huyệt nhịn không được mà khép lại, rất nhanh dòng nước ùng ục tràn ra ngoài. Cái nóng ban ngày bị khuấy động bây giờ bốc hơi lên.

Cơ thể dưới sự trêu chọc của người đàn ông trong nháy mắt càng trở nên mềm nhũn hơn, giống như nước ngồi phịch ở trong lòng anh, hai chân ở bên hông anh mềm nhũn đến run rẩy.

Cặp vú no đủ mềm mại đang vểnh cao kia ở trong áo càng ngày càng hiện rõ, núm vú vừa rồi bị anh trêu chọc đã cứng lên, ở dưới áo ngủ mỏng manh của cô nhô lên, run rẩy ở dưới lớp áo nhanh chóng câu lấy đôi mắt của người đàn ông.

Tô Đường: Anh...Anh...Tại sao lần nào anh cũng chiếm tiện nghi của em?

Chu Sở Thần (liếm khóe miệng): Nếu không thì sao có thể ăn thịt được?

Tô Đường: ...

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...