Người đàn ông nắm lấy cổ tay cô, đưa vào trong quần anh.
Đốt ngón tay gầy gò cấn vào tay cô, rõ ràng anh không dùng sức, Tô Đường lại cảm giác như mình hoàn toàn bị anh nắm chặt.
Sợi dây thần kinh bị kéo căng, ngón tay cũng không biết nên làm như thế nào, cứng ngắc bị anh đưa vào.
Đầu tiên thứ đầu ngón tay chạm vào là chạm vào là một bộ lông dày đặc, như gai đâm vào trong đầu ngón tay mềm mại của cô, ngón tay giống như xuyên qua một khu rừng rậm rạp, khô ráo nhưng lại ấm áp.
Chu Sở Thần dường như là cố ý, động tác rất chậm, dẫn cô tới khu vực rừng rậm đó đi tới đi lui.
Bàn tay bị đâm cho tê dại, xương cốt trở nên mềm nhũn, ngón tay vừa rồi còn xoắn lại cùng một chỗ bây giờ đã buông lỏng từng ngón tay ra, xương cốt mềm nhũn mặc cho anh đưa vào trong càng ngày càng nhiều hơn.
Rất nhanh đụng phải cự vật dưới bụng đang đứng sừng sững kia.
Nóng đến nổi như sắp bị ngọn lửa nuốt chửng, trong nháy mắt lúc bị chạm vào kia, không chỉ có Tô Đường bị giật mình, mà ngay cả vật lớn kia cũng giống như bị làm cho dọa sợ, ở trong quần anh mãnh liệt nảy lên.
Giống như một con mãng xà bị đánh thức, tàn nhẫn nhào tới, muốn cắn cô.
Tô Đường theo bản năng rụt tay lại muốn trốn, lại bị người đàn ông giữ chặt cổ tay, cứng rắn ấn trở lại.
"Giúp anh sờ..."
Người đàn ông dựa người lại gần, mang theo hơi thở đầy mùi rượu phả vào mặt cô, khuôn mặt cô đỏ tới mức mặt đỏ tới mang tai.
Tay anh vẫn nắm lấy cổ tay cô, bàn tay mang theo tay cô cọ vào lại dương vật thô to nóng bỏng của anh.
Môi mỏng lướt qua sườn mặt nóng bỏng của cô, dán vào bên tai cô, đầu lưỡi mút nhẹ vành tai cô, cổ họng bị cồn và thuốc lá hun nhiễm càng có từ tính, giọng nói khàn khàn như nói mê hoặc lướt qua bên tai cô:
"Cục cưng..." Trong giọng nói của anh mang theo sự cưng chiều nhàn nhạt.
Tim Tô Đường trong nháy mắt run lên, ngón tay bất giác siết chặt lại, nắm chặt lấy dương vật lớn ở trong tay.
Ngoại trừ Chu Sở Thần, chưa từng có ai gọi cô là cục cưng.
Lúc đầu còn cảm thấy rất chán ghét kiểu xưng hô như vậy, nhưng khi giọng nói trầm khàn của anh gọi thì lại mang hương vị khác.
Mềm nhũn đến mức khiến cho cả người cô dường như muốn tan đi.
"Đúng rồi chính là như vậy."
Người đàn ông thở dốc, áp đầu xuống, khuôn mặt nặng nề vùi vào trong cổ của cô, dương vật bị tay cô siết chặt nảy mạnh ở trong lòng bàn tay cô.
Đôi môi mỏng của anh mút lấy vùng da thịt mềm mại bên cổ cô, nắm tay mềm nhũn của cô, chỉ buông lỏng giữ ở đó, ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay cô.
Đầu óc cô trở nên trống rỗng, đầu như muốn ngất đi, bàn tay dường như tự mình có ý thức, ở trên cự vật to lớn kia xoay tròn vuốt ve qua lại.
Cự vật dán ở trong lòng bàn tay cô, nóng đến mức khiến tay cô như bị bỏng.
Dương vật của Chu Sở Thần lớn đến mức ngoài sự tưởng tượng của cô, một bàn tay căn bản không thể nắm hết nó, thân cây sưng đến cương cứng giống như một cây gậy sắt, nặng nề đè ở trong lòng bàn tay cô.
Làn da trong lòng bàn tay cô khẽ cọ xát thân cây cứng rắn, có thể cảm nhận rõ ràng đường mạch máu uốn lượn nhô lên có mạch đập kịch liệt nhảy lên, dương vật ở trong lòng bàn tay cô càng ngày càng lớn lên và càng cương cứng hơn.
Cảm giác này so với ngày đó ở trong phòng tắm nhìn thấy dáng vẻ của nó càng khiến cho cô chấn động và ngạc nhiên hơn.
"Sờ ở trên mã mắt...Đều ướt đẫm..."
Trong phòng tối yên lặng không tiếng động, ngay cả sóng biển xa xa cũng giống như trở nên yên lặng, mọi thứ xung quanh đều yên tĩnh, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng thở hổn hển của người đàn ông bên tai.
Anh nghiêng mặt ngậm lấy vành tai nhỏ nhắn đầy đặn của cô, hơi thở nóng bỏng phả vào tai cô, như bị xóa sạch ký ức giống như cô.
Tô Đường giống như là bị anh mê hoặc, bàn tay ôm anh từ gốc thẳng tuốt đến lên trên đỉnh, lòng bàn tay đặt lên mã mắt của anh nhẹ nhàng cọ một cái.
Phản ứng của người đàn ông cũng rất mãnh liệt, quy đầu ở trong lòng bàn tay cô điên cuồng run rẩy, mã mắt mấp máy cắn miếng thịt mềm trong lòng bàn tay cô, bắn những dòng tinh dịch điên cuồng tràn ra ngoài.
Dính vào lòng bàn tay cô, tạo thành chất lỏng đặc sệt, chậm rãi tràn đầy kẽ tay cô.
Dính đầy tay, tất cả đều là tinh dịch từ mã măt của anh bắn ra.
"Ưm..."
Tiếng rên rỉ của Chu Sở Thần vừa đau vừa sảng khoái, tiếng rên rỉ từ trong cổ họng anh phát ra, lại giống như đánh thẳng vào bụng dưới của cô, chợt cảm thấy run rẩy.
Tô Đường lần đầu tiên biết tiếng rên rỉ của đàn ông sẽ gợi cảm như vậy, gợi cảm đến mức khiến người ta chỉ nghe thôi cũng sẽ phản ứng sinh lý.
Ngón tay cô mềm nhũn, không thầy dạy cũng hiểu nắm lấy quy đầu lớn sưng to kia xoa đi xoa lại.
Người đàn ông ôm eo cô, ôm cả người vào trong ngực càng nhiều hơn, bàn tay sờ đến trước ngực cô, xoa bóp ngực cô.
"Còn có phía dưới... Phía dưới cũng muốn..."
Anh nghiêng đầu cắn cổ cô, giọng nói mang theo giọng mũi nặng nề, giống như là đang say, mang theo chút ý tứ làm nũng.
Tô Đường phát hiện tính cách lúc làm tình của Chu Sở Thần hoàn toàn khác với vẻ lạnh lùng trước mặt người khác, có lúc vô cùng mãnh liệt, lại có lúc dịu dàng dính người.
Tất cả những điều này chỉ dành cho người vợ của anh...
Mà cô, lại xấu hổ trộm đi sự dịu dàng và nhiệt tình của anh vốn dành cho vợ của mình...
"Cục cưng...Giúp anh..."
Ngay cả xưng hô thân mật này cũng là...
Thấy Tô Đường ngẩn người ra, người đàn ông cắn môi cô, đầu lưỡi như lấy lòng liếm nhẹ cánh môi cô, tay dẫn cô đi tới túi thịt của mình.
Hai viên trứng dái nặng nề đè lên lòng bàn tay cô, nặng trịch, Tô Đường gần như không nắm được.
Cô ngạc nhiên cứng đờ ở đó, bỗng nhiên rút tay về.
Không thể như vậy!
Tô Đường đột nhiên mạnh mẽ đẩy vai anh ra, xoay người từ trên sô pha lăn xuống.
Người đàn ông bất ngờ không kịp đề phòng, điều này đã khiến cho cô thực hiện thành công.
Tô Đường từ dưới người anh chui ra, cái gì cũng không quan tâm, tay chân nhanh chóng bò về phía trước.
"Lại là chiêu này?"
Nhưng mà Chu Sở Thần chỉ giật mình một giây, rất nhanh đã nghiêng người qua, nắm lấy mắt cá chân cô không kịp né tránh kéo trở về.
"A..." Tô Đường còn chưa bò được hai bước, ngay cả tấm thảm cũng bị người đàn ông kéo trở về.
Cơ thể cao lớn của người đàn ông từ phía sau cô đè lên, dương vật sưng tấy ở giữa háng anh đung đưa cọ vào mông của cô.
Khí chất ôn hòa vừa rồi của Chu Sở Thần hoàn toàn biến mất, khí thế áp bách bị anh thu lại lần nữa đè lấy cô.
"Lần này lại muốn đi đâu? Hửm?"
Tô Đường: Anh dữ quá!
Chu Sở Thần: Em không chạy thì ai hung dữ với em?
Tô Đường: ...
Bạn thấy sao?