Tô Đường mặc dù nghĩ như vậy, nhưng khi xuống lầu nhìn thấy Chu Sở Thần trong lòng lại bất giác run lên. Sắc mặt cô bình tĩnh, con nai con chạy loạn ở trong lòng lo lắng thấp thỏm như muốn nhảy ra ngoài.
Người đàn ông ngồi ở bàn ăn đưa lưng về phía cô, vẫn như cũ mặc áo trắng quần đen, sạch sẽ gọn gàng. Trước mặt là một cái máy tính, có lẽ là đang bận rộn, vẻ mặt hết sức tập trung.
Tô Đường căng thẳng đi qua, gọi một tiếng: "Anh cả, chào..."
Chu Sở Thần ngước mắt lên, ánh mắt trong trẻo chậm rãi nhìn cô, trong mắt còn mang theo ý cười.
Tô Đường không dám nhìn đôi mắt kia, trái tim đột nhiên cứng lại, lập tức chột dạ cắn rứt lương tâm mở mắt ra, không dám nhìn đôi mắt kia.
Chu Sở Thần nhìn phản ứng của cô, môi mỏng khẽ mím lại, vẻ mặt dịu dàng vốn có lập tức trầm xuống.
Chu Hạo Cường đi vào phía sau cũng không chú ý tới phản ứng của hai người, chỉ nhìn xung quanh tò mò hỏi: "Anh cả, chị dâu đâu? Còn chưa dậy sao?"
Nhìn thấy Chu Hạo Cường đi qua ôm eo Tô Đường, Chu Sở Thần cụp mắt xuống, nhàn nhạt hỏi: "Cô ấy về Tân thị rồi."
"A? Tại sao lại trở về đột ngột vậy? Xảy ra chuyện gì sao? Ngày hôm qua không phải là còn tốt sao?" Chu Hạo Cường khiếp sợ, trong lòng cũng có chút bất an, sợ Lý Lệ đã phát hiện ra điều gì đó, mà rời đi sớm như vậy.
"Cô ấy không quen ở đây."
Chu Sở Thần ngay cả mí mắt cũng không nâng lên, vẻ mặt lạnh lùng, nhưng bất cứ ai cũng có thể cảm nhận được nhiệt độ xung quanh anh giảm xuống.
"À..." Chu Hạo Cường dường như suy nghĩ điều gì đó.
Tô Đường bỗng nhiên nhớ tới cuộc cãi vãi tối hôm qua cô nghe được bên ngoài phòng Chu Sở Thần.
Cô nhìn vẻ mặt dần dần trầm xuống của Chu Sở Thần, khóe môi giật giật, nhưng cũng không nói gì.
Dù sao cũng là chuyện của hai vợ chồng bọn họ, cô người ngoài cũng không tiện xen vào.
Bởi vì Lý Lệ đã đi trước, nên bữa sáng cũng rất đơn giản.
Trong bữa ăn để không gây ra bất cứ nghi ngờ gì, Chu Hạo Cường quan tâm đến Tô Đường rất nhiều, nhặt rau gắp đồ ăn, hành động vô cùng ân cần.
Tô Đường cảm thấy hơi xấu hổ, nhất là khi đôi mắt sắc bén của Chu Sở Thần từ phía đối diện thỉnh thoảng lại lướt nhìn qua, khiến cho da đầu cô tê dại, sởn tóc gáy.
"Em có thể tự mình gắp, ăn anh của anh đi, nếu không lát nữa đồ ăn nguội mất không ăn được..."
Cô cuối cùng cũng không nhịn được mà suy nghĩ nói ra một cái cớ từ chối Chu Hạo Cường không cần ân cần như vậy.
Nhưng vẻ mặt Chu Hạo Cường lại vui vẻ, cười nói: "Anh biết em quan tâm chồng của em, không sao, nguội cũng có thể ăn được, phục vụ vợ mới là việc quan trọng nhất..."
Anh ta còn chưa nói xong, thì đã nghe thấy một tiếng chói tai từ phía đối diện bàn ăn, hai người giật mình, khi nhìn lên, thì phát hiện cái ly của Chu Sở Thần đụng vào chén đũa.
Vẻ mặt Chu Sở Thần bình tĩnh, nhẹ nhàng ngước mắt lên, nhàn nhạt nói một câu: "Xin lỗi."
Đáy mắt của người đàn ông hiện lên một tầng cảm xúc mỏng, nhưng vẫn có thể nhận ra được vẻ mặt của anh rất không vui.
Chu Hạo Cường dừng một chút, cẩn thận hỏi: "Anh cả, anh có muốn gọi điện thoại cho chị dâu không? Em giúp anh đưa chị ấy về? Phụ nữ mà, chỉ cần dỗ dành một chút..."
Chu Hạo Cường không ngờ tới Chu Sở Thần quan tâm đến Lý Lệ như vậy, thường ngày thì vẻ mặt lạnh lùng nhàn nhạt, người vừa đi thì lập tức tâm trạng lại trở nên không tốt.
"Không cần."
Chu Sở Thần dứt khoát từ chối, ánh mắt nhìn chiếc ly thủy tinh ở bên cạnh, mặt trên phản chiếu làn da trắng như tuyết, đó là tay của Tô Đường.
Cô tất nhiên cũng không hiểu sao tâm trạng của Chu Sở Thần lại không tốt, trực giác của cô cho rằng có lẽ là do trận cãi vã tối hôm qua, chân ở dưới bàn bị Chu Hạo Cường chạm vào, chỉ có thể tiếp lời nói: "Anh cả, chị dâu cũng dễ tính, nếu anh ngại không muốn nói, em có thể giúp anh gọi điện..."
Tô Đường vừa nói xong, Chu Sở Thần nhướng mi lên, ánh mắt đột nhiên nhìn cô, con ngươi đen như mực, khiến cho người ta nhìn thôi cũng đã thấy sợ.
"Em muốn giúp anh gọi điện thoại sao?"
Anh bình tĩnh nói, vẻ mặt lạnh lùng nhìn cô, bốn mắt nhìn nhau, Tô Đường nhìn thấy trong con ngươi của Chu Sở Thần hiện lên một tia trào phúng nhàn nhạt.
Rõ ràng là nói rất chậm, nhưng Tô Đường lại nghe thấy một tia mỉa mai, cô không khỏi cắn môi dưới, chỉ cảm thấy mặt nóng lan đến tận tai.
"Anh cả, phụ nữ dễ nói chuyện, để cho Tiểu Đường gọi cho chị dâu cũng không có việc gì." Chu Hạo Cường nhanh chóng đứng ra giảng hòa.
Chu Sở Thần mím môi, một lần nữa rũ mi xuống, đè thấp giọng xuống, nói không rõ ý tứ: "Không cần, có người vĩnh viễn sẽ không hiểu anh đối tốt với cô ấy đến nhường nào."
Những lời trách móc này, ai nghe thấy cũng sẽ hiểu.
Có thể khiến cho Chu Sở Thần nói ra những lời như vậy, có thể thấy anh đối với người này rất thật lòng và để tâm tới.
Lông mi của Tô Đường khẽ run lên, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, cô chột dạ đến mức không dám ngẩng đầu lên, chỉ cảm thấy hoảng hốt.
Anh ấy đối tốt với Lý Lệ...
Tối hôm qua là cũng như vậy sao?
Cô nhất thời nhớ tới đôi mắt thâm tình trong bóng tối kia.
Tối hôm qua lúc bọn họ cãi nhau, Chu Sở Thần bày tỏ tình cảm với Lý Lệ, chỉ là những cái đó là anh nhận nhầm người, bày tỏ hết lên trên người mình, cộng thêm sự phản kháng của cô sau đó...
Nói không chừng chính là vì điều này đã gia tăng thêm sự mâu thuẫn giữa hai vợ chồng bọn họ!
Tối hôm qua cô biết rõ vợ chồng họ cãi nhau, mà còn thèm muốn tình cảm ân ái của Chu Sở Thần dành cho vợ mình, biết rõ là anh nhận nhầm người, không những không giải thích kịp thời mà còn sa vào theo.
Tối hôm qua nếu không phải do cô, có lẽ Lý Lệ sẽ không rời đi...
Nghĩ đến đây, Tô Đường mới ý thức được mình đã phạm sai lầm lớn như thế nào.
Nhưng bây giờ lại không thể giải thích được, trong lòng lại càng thêm áy náy buồn bã, thậm chí càng khó đối mặt với Chu Sở Thần, đành phải đứng dậy lấy cớ đi pha cà phê trốn vào phòng bếp.
Phía sau còn truyền đến giọng nói của Chu Hạo Cường.
"Vợ chồng mà, thỉnh thoảng cãi nhau là chuyện bình thường, em và Tiểu Đường thỉnh thoảng cũng hay cãi nhau, anh xem bây giờ không phải còn nồng nàn đấy thôi. Phụ nữ mà, dỗ dành nhiều một chút, qua mấy ngày là sẽ tốt lên thôi. Đúng rồi, hai người không phải là chưa làm hôn lễ sao? Lần trước ba nói với em, muốn đích thân lo liệu hôn lễ cho anh. Đến lúc đó để em hỏi chị dâu một chút, chọn kiểu chị ấy thích, chị ấy nhất định sẽ rất vui..."
"Cái đó nói sau."
Giọng nói của người đàn ông so với vừa rồi càng thêm lạnh lùng trầm thấp hơn.
...
Những hạt cà phê đang được xay ở trong máy, tiếng gầm rú lớn lại không thể làm dịu đi tâm trạng của Tô Đường.
Hoang mang khó thở, đứng ngồi không yên.
Cảm giác đó giống như ăn cắp món đồ yêu quý của người khác, rồi giấu ở trên người mình, rồi vừa hay đụng phải chủ nhân của nó lập tức trở nên hoảng hốt.
Cô không dám đi ra ngoài, đứng trước máy pha cà phê nhìn thấy bên trong hạt cà phê được xay nhuyễn thành bột, cho đến khi âm thanh dừng lại, vẫn đứng ở đó, ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Vợ à, cà phê xay xong rồi thì mang ra đi..."
Giọng nói của Chu Hạo Cường khiến cho Tô Đường lập tức tỉnh táo lại, cô nhỏ giọng đáp lại, cầm lấy một tách cà phê nóng, như người mộng du bước ra ngoài.
Cô ngơ ngác dáng vẻ lo lắng, nghĩ đến lát nữa ra ngoài phải đối mặt với Chu Sở Thần tâm trạng càng thêm bồn chồn đứng ngồi không yên, cả người cứng ngắc.
Nhưng càng sợ điều gì thì điều đó lại càng tới.
Mới vừa đi ra tới cửa, vừa ngước mắt lên lại lập tức nhìn thấy đôi mắt sắc bén, Chu Sở Thần không biết từ lúc nào đã đi tới cửa phòng bếp.
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, trong lòng Tô Đường hoảng hốt, không để ý tới vũng nước bị Chu Hạo Cường làm ướt trên mặt đất, trượt chân xuống, cả người không tự chủ được mà nhào về phía trước.
"Cẩn thận!"
Chu Sở Thần nhíu mày, chạy nhanh tới bắt lấy hai cánh tay cô, nâng người cô lên.
Nhưng mà sàn nhà lại quá trơn, anh cố gắng hết sức để cho Tô Đường không ngã ở trên mặt đất, nhưng lại không ngăn được cơ thể cô trượt xuống. Tô Đường nhìn thấy mình sắp ngã vào dưới háng của người đàn ông, trong nháy mắt, những lời nói của Chu Sở Thần hiện lên trong đầu Tô Đường.
Lập tức càng hoảng sợ hơn, theo bản năng hai tay đỡ lấy đùi của anh, cố gắng tránh mặt ra xa.
Thì chợt nghe thấy một tiếng rên rỉ, Tô Đường bất giác ngẩng đầu lên, mới phát hiện tách cà phê nóng trên tay của mình đã đổ xuống đùi của Chu Sở Thần...
Bạn thấy sao?