Chương 60: Chương 60: Dương Vật Đánh Vào Mặt

Tô Đường cầm lấy tăm bông, ngồi xổm ở dưới háng Chu Sở Thần.

Quần tây đã bị anh cởi xuống dưới, ném vào giỏ đựng quần áo ở bên cạnh. Đôi chân dài săn chắc của người đàn ông, đường nét rõ ràng.

Giữa háng chỉ mặc chiếc quần lót màu đen, che đi vật phồng lên ở giữa háng, cực kỳ bắt mắt.

Vóc dáng của Chu Sở Thần lại cao, lúc Tô Đường ngồi xuống vật kia đã phồng to ở dưới đũng quần ở trên đỉnh đầu cô, muốn nói không xấu hổ thì không đúng lắm, cô chỉ có thể cố gắng bỏ qua sự tồn tại của nó, tập trung vào vết thương của anh.

Vết bỏng kia nhìn từ xa đã thấy chấn động rồi, bây giờ nhìn gần lại càng thấy đáng sợ hơn.

Vùng da bị bỏng kia đã đỏ bừng lên, còn nổi lên vô số bọt nước lớn nhỏ, dày đặc, nhìn có thể thấy bị thương không hề nhẹ chút nào.

Vết thương như vậy tốt nhất là nên mời bác sĩ giỏi đến khám, nhưng Chu Sở Thần luôn là người nói một là một không có hai, nếu anh đã nói không cần, thì Tô Đường cũng không dám nói thêm điều gì nữa.

Cô cầm lấy tăm bông đã chấm thuốc, nghiêng người nhẹ nhàng lau vết thương cho anh. Lúc tăm bông chạm vào phần da thịt kia, rõ ràng có thể nhìn thấy cơ đùi của anh co rút lại.

Tô Đường dừng lại, vẻ mặt lo lắng nhìn anh.

Trên mặt Chu Sở Thần lại không có chút biểu cảm nào, chỉ có ánh mắt từ từ hạ xuống, nhìn cô.

Đôi mắt đen sâu thẳm kia, giống như là biển sâu không đáy, trời cao vô tận, như là muốn nhấn chìm người ta vào trong đó.

"Không sao đâu, cứ bôi như vậy đi, anh không đau."

Giọng nói của anh trầm khàn, trong giọng nói còn có chút dịu dàng an ủi.

Giọng nói khàn khàn truyền vào lỗ tai, Tô Đường không hiểu sao mình lại nuốt ực một tiếng, lo lắng cúi đầu xuống, chỉ cảm thấy mặt vô cùng nóng.

Bị thương thành như vậy, sao có thể không đau chứ.

Tô Đường ngày thường không cẩn thận bị bỏng một chút thôi, cũng cảm thấy đau nhức mấy ngày, huống chi bây giờ nhìn thấy anh bị bỏng một mảng da lớn như vậy nhìn vô cũng cảm thấy vô cùng đau.

Nói không đau chỉ là một lời an ủi.

Cô không dám nhìn anh nữa, chỉ là động tác nhẹ nhàng hơn một chút nữa, nghiêng người về phía trước, vừa lấy tăm bông bôi vừa thổi vết thương, như là đang dỗ dành một đứa trẻ.

Cô đâu biết được rằng cơn gió thổi ra từ miệng của cô giống như chiếc lông vũ nhẹ nhàng cọ qua cọ lại, rơi vào trên làn da bôi thuốc mỡ của người đàn ông, cảm giác lành lạnh như trêu chọc, khiến cho lòng anh càng thêm ngứa ngáy hơn.

Yết hầu của Chu Sở Thần cuộn lăn lên xuống, con ngươi đen láy khẽ rũ xuống, những ngón tay buông thõng ở bên người khẽ xoay chiếc nhẫn bạc trên ngón áp út, chiếc quần lót màu đen bao lấy dương vật sưng to, mắt thường có thể nhìn thấy tốc độ bành trướng căng cứng của nó.

Tô Đường sợ làm đau anh, cho nên vô cùng tập trung, lại không dám ngẩng đầu lên nhìn xem, cũng không chú ý tới căn dương vật kia đang biến hóa ở trên đỉnh đầu.

Bởi vì ở trong phòng tắm không đủ ánh sáng, nên cô phải nghiêng người nhiều hơn để có thể nhìn rõ hơn.

Ngoại trừ mùi thuốc mỡ, thỉnh thoảng còn có thể ngửi thấy mùi hạt dẻ.

Nó rất giống với những gì cô ngửi thấy trong tối hôm qua.

Tô Đường dừng lại, theo bản năng ngẩng đầu lên, không ngờ tới trán lại đụng phải một vật cứng nóng bỏng, mũi khẽ nhích lên phía trên, cả khuôn mặt đều chôn vào trong đó.

Cô ngơ ngác một lúc, chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại, có một vật nặng đè lên mặt, nóng bỏng, không mềm cũng không cứng, giống như cao su ở nhiệt độ cao, xúc cảm vô cùng tốt.

Cô theo bản năng ngẩng đầu lên, mũi đè nặng lên vật kia khẽ cọ hai cái, chỉ nghe thấy trên đỉnh đầu truyền đến tiếng rên khàn khàn khó nhịn, vật nặng kia cũng run lên theo, như là có mạch đập đập vào mặt cô.

Tô Đường giật mình, nhanh chóng lùi lại, lúc này mới nhìn thấy rõ thứ đè nặng ở trên mặt lại là dương vật của Chu Sở Thần.

Cũng không biết nó đã cương cứng từ lúc nào, chiếc quần lót màu đen kia bị kéo căng đến mức, có thể nhìn thấy rõ thân cây cương cứng ở phía dưới, thậm chí còn nhìn thấy phần quy đầu lộ ra dưới chiếc quần lót màu đen.

Trong không khí tràn ngập hương vị hormone nồng đậm của người đàn ông.

Nhận ra vừa rồi mình vừa mới cọ xát dương vật của anh, mặt Tô Đường bỗng chốc đỏ bừng, tay cầm tăm bông ở giữa không trung run rẩy, giống như là muốn chạy trốn.

"Xin lỗi."

Chu Sở Thần xin lỗi mà trên mặt không có chút gợn sóng nào, một chút áy náy, hay chút xấu hổ cũng không có, chỉ bình tĩnh nói: "Vẫn là để anh tự mình làm đi."

Nghe lời anh nói, ý nghĩ muốn chạy trốn của Tô Đường lập tức bay sạch.

Cô nhìn bàn tay thon dài trắng nõn đưa ra trước mặt, cũng không đưa tăm bông qua.

Dù sao đây cũng là vị trí nhạy cảm của người đàn ông, cho dù bị thương sẽ có chút phản ứng sinh lý cũng là điều bình thường, dù sao Chu Sở Thần cũng là người đàn ông bình thường.

Thật ra lúc này anh cương cứng, ít nhất cũng có thể cho thấy người anh em của anh không bị Tô Đường làm hỏng, vẫn còn có thể cứu được.

Nghĩ như vậy, Tô Đường cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Dù sao cô cũng sẽ không tự mình đa tình mà cho rằng anh vì cô mà trở nên cương cứng, bây giờ việc quan trọng nhất là giúp anh xử lý miệng vết thương cho tốt, để cho miệng vết thương không có chuyển biến xấu, nếu không thì vết thương sẽ trở nên trầm trọng hơn ảnh hưởng đến "Người anh em" của anh thì sẽ càng nghiêm trọng hơn.

"Không sao, vẫn là để em làm đi, lát nữa sẽ xong thôi, anh tự mình làm sẽ không tiện." Tô Đường kiên định nói.

Chu Sở Thần nhìn cô một cái, nhưng cũng không kiên quyết lắm, thu tay lại chậm rãi đứng thẳng người lên, dựa người vào bồn rửa tay, rũ mắt xuống nhìn động tác của cô.

Tô Đường bình tĩnh né tránh căn dương vật lớn ở trên đỉnh đầu, nghiêng người giúp anh xử lý miệng vết thương ở bên trong đùi.

Chỉ là bây giờ tâm lý của cô hoàn toàn khác với lúc nãy.

Vừa rồi là không chú ý tới, cho nên cô mới thoải mái nghiêng người qua bôi, bây giờ biết vật kia đang ở trên đỉnh đầu, làm sao có thể bỏ qua được?

Mặc dù vật đó chỉ cách cô có mấy tấc xa xa, nhưng cô lại cảm thấy phần da thịt mềm mại trên trán vô cùng đau rát, thậm chí cô còn thấy choáng váng khi bị vật kia đè xuống.

Khoang mũi tự động phân biệt được đâu là mùi của thuốc đâu là mùi của dương vật.

Vị tanh và đắng lúc ban đầu, bây giờ lại càng trở nên nồng đậm hơn, xâm nhập vào khoang mũi cô lan đến các cơ quan nội tạng của cô, như thể vật kia bị cô ngậm vào trong miệng, nuốt vào trong bụng.

Cuối cùng cũng xử lý xong miệng vết thương ở bên trong đùi của anh, phía sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi, nhưng phần khó khăn nhất vẫn chưa xử lý được.

Vết bỏng lan từ bên trong đùi xuống quần lót, vẫn có thể nhìn thấy vết bỏng nổi bọt nước ở mép quần lót, có thể hiểu là bên trong cũng cần phải được xử lý.

"Em...Em giúp anh cởi quần lót ra được không?" Cô cắn môi dưới, lặng lẽ hít một hơi, sau khi chuẩn bị tinh thần xong mới ngẩng đầu lên.

Đôi mắt người đàn ông rũ xuống, ánh mắt nhìn cô, vẻ mặt lạnh lùng không nhìn ra bất cứ cảm xúc nào, chỉ nhìn chằm chằm vào mắt cô với ý vị sâu xa.

Tô Đường bị anh nhìn chằm chằm có chút chột dạ, nhưng khi nghĩ đến đây, cô rõ ràng không có ý nghĩ gì khác, chỉ là muốn giúp anh bôi thuốc mà thôi, lập tức giải thích nói.

"Anh cả, em không có ý gì khác, chỉ là nhìn thấy bên trong có..."

"Cởi đi, không sao."

Người đàn ông bình tĩnh nói đánh gãy lời nói của cô, giọng nói nhàn nhạt, nghe không ra có chút cảm xúc dao động nào.

Có vẻ như là Tô Đường đã suy nghĩ nhiều, nhất thời nghẹn họng lại không biết nói gì, đột nhiên cảm thấy bối rối không biết tại sao.

Vì để che giấu vẻ xấu hổ ở trên mặt, Tô Đường nghiêm mặt lại, đứng đậy cởi quần Chu Sở Thần, cũng không suy nghĩ nhiều, lập tức kéo xuống.

Lại không ngờ tới con thú ở trong quần kia đột nhiên nhảy ra, hung hăng đánh vào mặt cô một cái thật mạnh...

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...