Chu Sở Thần bị thương không nhẹ.
Bởi vì áy náy, cho nên buổi trưa Tô Đường cố ý nấu canh vịt, nấu xong cũng không dám đưa lên, vừa hay lúc này Chu Hạo Cường trở về, cô vội vàng bưng bát ra, muốn anh ta đưa lên giúp.
"Sao em không tự mình mang lên?" Chu Hạo Cường cảm thấy có chút khó hiểu.
"Em còn phải canh thức ăn..." Tô Đường chỉ vào phòng bếp, giả vờ đang rất bận rộn.
Sau khi trải qua trận hỗn độn ở trong phòng tắm kia, bây giờ cô thật sự không dám đi lên gặp Chu Sở Thần.
"Được rồi, để anh mang lên vừa hay cũng đang muốn xem anh ấy như thế nào rồi?" Chu Hạo Cường nhận lấy bát.
Mặc dù là muốn mượn giống, nhưng thật ra anh ta cũng không quá muốn Tô Đường tiếp xúc riêng tư với Chu Sở Thần quá nhiều.
Đúng là muốn mượn giống của Chu Sở Thần, nhưng đây là hành động bất đắc dĩ, anh ta cũng không có ý định chắp tay nhường vợ của mình cho người khác.
Để cho bọn họ ít tiếp xúc một chút cũng tốt, đỡ phải xảy ra sơ suất không đáng có.
...
Lúc đi lên thì thấy Chu Sở Thần đang dựa vào thành giường xử lý công việc, thấy Chu Hạo Cường đi vào, ánh mắt yên lặng bình tĩnh nhìn về phía sau anh ta.
Sau một lúc lâu, anh mới thu hồi tầm mắt lại, lông mi rũ xuống ở trước mắt tạo thành hai mảnh bóng tối, áp suất quanh người trong nháy mắt yên lặng lại.
"Anh cả, anh đỡ chưa?" Chu Hạo Cường đặt bát canh ở bên cạnh, lại thử thăm dò hỏi một câu: "Thật sự không cần tìm bác sĩ đến xem sao?"
Chu Sở Thần bị thương ở vị trí đó, mặc dù không ảnh hưởng đến việc quan hệ tình dục, nhưng lại không thể hạ thuốc anh vào lúc này.
Cũng không biết anh còn có thể ở lại Tân Hải bao lâu, vết thương này nếu không nhanh khỏi, kéo dài thời gian, vậy chẳng phải anh ta sẽ thất bại sao?
"Không cần, anh không sao."
Chu Sở Thần rũ mắt xuống nhìn chằm chằm vào máy tính, ngón tay bay nhảy nhanh trên bàn phím, ngay cả mí mắt cũng không nhấc lên.
Mặc dù anh không có biểu cảm gì, nhưng khí thế lạnh lùng bức người, khiến cho Chu Hạo Cường đang định muốn mở miệng nói chuyện có chút không biết nên nói như thế nào, đành phải cười gượng dời bát về phía trước, lấy lòng nói.
"Vậy anh uống chút canh trước đi, cái này là Tiểu Đường cố ý nấu cho anh, coi như là xin lỗi anh. Chuyện xảy ra vào sáng nay thật sự là chuyện ngoài ý muốn, anh cả anh ngàn vạn lần đừng trách cô ấy..."
Vợ chồng là một thể, đạo lý này Chu Hạo Cường rất hiểu, anh ta sợ Chu Sở Thần sẽ vì chuyện này mà trách tội lên trên người anh ta, nếu vậy thì chuyện sau này sẽ khó mà có thể giải quyết.
Nghe được lời này, ngón tay Chu Sở Thần hơi khựng lại, mặc dù vẫn không giương mắt nhìn lên, nhưng vẻ mặt cũng dịu dàng hơn rất nhiều.
"Anh không trách em ấy, em vợ cũng không cần quá để ý chuyện này vào trong lòng."
Anh nói xong cũng dừng công việc trong tay lại, chủ động nhận lấy bát canh, uống một hơi cạn sạch.
...
Chu Hạo Cường cũng đưa những lời này nói lại cho Tô Đường nghe.
Mặc dù nói như vậy, nhưng Tô Đường lại thật sự không có cách nào không để ý chuyện này vào trong lòng, nhất là những chuyện xảy ra khi giúp Chu Sở Thần bôi thuốc, càng khiến cho cô cảm thấy ngượng ngùng vô cùng.
Sau ngày đó Tô Đường cũng không lên lầu ba gặp Chu Sở Thần nữa.
Canh vẫn hầm như bình thường.
Biết Chu Sở Thần thích, Tô Đường lại càng tích cực hầm canh hơn, chỉ là để cho người hầu hoặc Chu Hạo Cường đưa lên, còn cô thì trốn chạy đi xa, không dám xuất hiện ở trước mặt Chu Sở Thần.
Cô cảm thấy như vậy cũng khá tốt, lại không ngờ tới canh ngày hôm sau đưa lên lại bị trả về còn y nguyên.
Tô Đường tưởng Chu Sở Thần chán uống canh vịt, nên nấu canh khác, lúc này không chỉ canh còn y nguyên, ngay cả món ăn khác cũng y như vậy.
"Sao lại thế này?" Cô nhìn một mâm đồ ăn còn y nguyên, vẻ mặt khó hiểu nhìn về phía người giúp việc ở bên cạnh.
"Cậu chủ nói không có khẩu vị, nên bảo tôi đưa xuống."
Tô Đường ngẩn người ra, không biết Chu Sở Thần bị làm sao, mà đột nhiên ngay cả cơm cũng không ăn.
Cố ý đổi món ăn để cho người giúp việc đưa lên, không ngờ tới cô ta đi lên một lúc rồi lại lập tức chạy xuống, Tô Đường tưởng là đồ ăn lại không hợp khẩu vị của Chu Sở Thần, không nghĩ tới nữ giúp việc xuống lầu lại nói.
"Cậu chủ hình như không được khỏe lắm."
Nghe được lời này Tô Đường giật mình, lập tức chạy lên lầu.
Phòng ngủ của Chu Sở Thần có rèm che, trong căn phòng tối đen, thỉnh thoảng có ánh sáng xuyên qua khe hở trên rèm chiếu vào, có thể nhìn thấy một người đang nằm ở trên giường.
Tô Đường nghiêng người qua, nhìn thấy Chu Sở Thần sắc mặt tái nhợt đang nằm ở trên giường, đôi môi thiếu nước mà trở nên khô nứt, trên khuôn mặt tái nhợt hai má đỏ bừng bất thường, hơi thở gấp gáp, nóng đến kinh người.
"Anh cả...Anh cả..." Giọng nói Tô Đường run rẩy, gọi mấy lần người đàn ông cũng không trả lời.
Người này ngày thường luôn lạnh lùng bá đạo, giờ đây lại trông có vẻ yếu ớt.
Cô vội vàng ngồi xổm bên cạnh ngồi của anh, nghiêng người qua muốn sờ trán Chu Sở Thần, tay vừa mới đưa ra bỗng nhiên bị anh bắt lại.
Tim Tô Đường cứng lại, chỉ cảm thấy bàn tay nắm cô cực kỳ nóng, dường như cơ thể để lại dấu vết trên cổ tay của cô.
Người đàn ông chậm rãi mở mí mắt ra, ánh mắt nhìn vào đôi mắt hơi đỏ của Tô Đường, ánh mắt hơi dừng lại, đáy mắt rất nhanh hiện lên một chút cảm xúc không rõ.
"Anh cả, có phải anh sốt rồi không? Để em gọi bác sĩ tới." Tô Đường nhìn vẻ mặt yếu ớt của anh, chân tay luống cuống hết lên.
Nghĩ đến Chu Sở Thần bị như vậy là do cô làm hại, đôi mắt càng thêm đỏ bừng, nước mắt ứa ra ở trong mắt, thoạt nhìn trông đáng thương vô cùng.
Người đàn ông khép hờ mí mắt, quay đầu đi, nhìn hàng lông mi ươn ướt của cô dính chặt vào nhau, có vài giọt nước trong suốt, ở trên mí mắt khẽ run rẩy.
Anh im lặng một lúc lâu, bỗng nhiên mở miệng hỏi cô: "Nhìn anh bị bệnh, em rất buồn sao?"
Nghe thấy giọng nói trầm khàn của người đàn ông, sự áy náy trong lòng Tô Đường càng tăng lên, che đôi mắt lại nghẹn ngào nói: "Thật xin lỗi đại ca, là do em..."
Chu sở thần nhìn nước mắt từ khe hở ngón tay cô lăn xuống, do dự một lúc, chậm rãi nâng tay lên để ở lên đầu cô.
Bàn tay nhẹ nhàng vuốt tóc cô , giọng nói như là thở dài, mang theo chút trách cứ, gần như không thể nghe thấy: "Vậy sao mấy ngày nay lại không tới thăm anh..."
Tô đường chỉ lo nói thật xin lỗi, lại lo lắng hoảng hốt lấy điện thoại di động ra gọi bác sĩ, hoàn toàn không nghe thấy ý tứ sâu sa ở trong lời nói của anh
...
Trên đảo được trang bị một trạm y tế chuyên dụng.
Sau khi nhận được điện thoại, bác sĩ rất nhanh đã mang theo hòm thuốc đến đây.
Sau khi kiểm tra miệng vết thương của Chu Sở Thần, mới phát hiện vết bỏng đỏ đến dọa người, bọt nước đã hoàn toàn bị vỡ ra, chảy nước mủ đầy đùi của anh, rõ ràng là đã bị viêm rồi.
Bác sĩ nhanh chóng tiêm thuốc tiêu viêm cho Chu Sở Thần, rồi lại cẩn thận xử lý miệng vết thương.
Tô Đường ở bên cạnh nhìn đến mức da đầu cũng trở nên tê dại, sắc mặt tái nhợt, dáng vẻ yếu ớt thoạt nhìn so với Chu Sở Thần thì càng giống như là bệnh nhân hơn.
"Cũng may là vết thương đã được xử lý kịp thời, nếu tiếp tục kéo dài như thế nữa thì miệng vết thương sẽ bị sưng mủ mất..."
Bác sĩ vừa thu dọn hòm thuốc, vừa dặn dò nói:"Miệng vết nhất định không được để đụng vào nước, mỗi ngày đổi thuốc một lần..."
"Anh cả, anh có muốn em đưa chị dâu về không?" Bác sĩ vừa đi, Chu Hạo Cường lập tức thăm dò hỏi.
Anh ta nghĩ dù sao Lý Lệ cũng là vợ của Chu Sở Thần, loại chuyện này không nói cho cô ta biết thì không được đúng cho lắm, huống chi bây giờ tình huống của Chu Sở Thần nghiêm trọng như vậy, phải có người chăm sóc anh.
"Không cần."
Người đàn ông tựa người vào gối, từ chối một cách dứt khoát. Biểu cảm trên khuôn mặt tái nhợt, dường như rất rõ ràng không muốn nói về chủ đề này.
Tục ngữ nói thanh quan khó giải quyết việc nhà, Chu Hạo Cường không biết vợ chồng hai người bọn họ đã xảy ra chuyện gì, nhưng cũng không dám động đến Chu Sở Thần, thấy anh không muốn, vì thế cũng từ bỏ.
Chỉ có thể để cho Tô Đường chăm sóc anh nhiều một chút, rồi lại lập tức đi ra ngoài làm việc khác.
Người vừa đi, trong phòng chỉ còn lại hai người là Tô Đường và Chu Sở Thần.
Vừa rồi có những người khác ở đây nên cũng không chú ý, lúc này người vừa đi, Tô Đường mới phát hiện đôi mắt đen kia của Chu Sở Thần đang không hề chớp mắt mà nhìn chằm chằm cô...
Bạn thấy sao?