Chương 64: Chương 64: Giúp Anh Lau Dương Vật

Hơi thở trầm khàn của người đàn ông từ trên đỉnh đầu truyền đến, giọng nói không rõ ràng kia, trong căn phòng yên ắng càng trở nên ái muội hơn.

Tô đường cũng không biết như thế nào, chỉ cảm thấy tai ngứa ngáy, lập tức nhớ tới buổi tối ngày hôm đó bị anh nhận nhầm thành Lý Lệ, dương vật thô to chống trên miệng huyệt, cùng với tiếng thở dốc của người đàn ông bên tai cô.

Bụng dưới co rút, phía dưới cơ thể trở nên ươn ướt nóng dính, có cái gì đó không khống chế được mà tràn ra ngoài.

Ý thức được thứ chảy ra là cái gì, mặt Tô Đường thoáng chốc đỏ bừng, ngay cả đầu cô cũng không dám ngẩng lên, nhanh chóng bỏ tay ra, chỉ làm như không nghe thấy, di chuyển chiếc khăn lông lau những vị trí khác.

Ánh mắt Chu Sở Thần nhìn vào bên tai đỏ như chảy máu của cô, yết hầu khẽ cuộn lăn, chỉ cảm thấy vật ở dưới thân càng sưng to hơn.

Cô gái nhỏ giả vờ bình tĩnh, mím môi dường như rất nghiêm túc giúp anh lau người, không biết đôi má hồng hào kia dính tinh dịch trắng sền sệt sẽ như thế nào nhỉ, có phá lệ khiến cho người ta đau lòng không.

Anh im lặng hít thật sâu một hơi, áp chế dục vọng đang dâng trào trở về.

Tô Đường không ngước mắt lên cũng có thể cảm nhận được ánh mắt của Chu Sở Thần quả thật rất hút người, ánh mắt như có lửa nhìn chằm cô khiến da đầu cô trở nên tê dại. Hơi thở của anh như có như không, phả trên mặt cô, giống như lông vũ khiến lòng người ta trở nên ngứa ngáy.

Cô hoảng hốt ngửi thấy trên người anh có mùi gỗ đàn hương cùng với mùi của sữa tắm hòa lẫn vào nhau, theo bầu không khí nóng này tỏa hương lên, khiến cô trong lúc lơ đãng rơi vào trạng thái mơ hồ.

"Chỗ đó không cần xoa lâu như vậy..."

Giọng nói từ tốn của người đàn ông vang lên bên tai cô, trầm thấp khàn khàn, mỗi câu nói đều khiến cho tim Tô Đường khẽ run lên.

Hoảng hốt mà tỉnh táo lại, mới phát hiện tay đè chiếc khăn lông ở trên bụng của anh xoa một lúc lâu, nhấc chiếc khăn lông ra, cơ bắp rắn chắc kia của anh đã sớm bị cô lau đến đỏ bừng.

Hai má cô nóng lên, nhanh chóng dịch tay xuống phía dưới.

Dưới thân người đàn ông mặc quần ngủ bằng vải bông rộng thùng thình, giữa háng mơ hồ có thể nhìn thấy dương vật kia hơi phồng lên.

Tô đường nhìn chằm chằm vào vị trí không dám xuống tay kia, đứng yên tại chỗ suy nghĩ không biết nên xử lý như thế nào.

"Chỗ đó để anh làm đi, em giúp anh vắt nước trong khăn là được rồi."

Không ngờ Chu Sở Thần lại chủ động đề nghị tự mình lau, Tô Đường như trút được gánh nặng, vắt khăn xong rồi đưa cho anh.

Một tay người đàn ông vén quần lên, nhận lấy khăn lông ngay cả nhìn cũng không nhìn, trực tiếp xoa vào bụng dưới, mắt thấy nhìn anh ở bên trong chà xát xoa mạnh một trận.

Tô Đường bị động tác của anh làm cho hoảng sợ, vội vàng đè tay anh lại: "Anh cả, hay là để em giúp anh làm đi, anh làm như vậy sẽ làm mình bị thương đấy."

Để anh làm như vậy, miệng vết thương nhất định sẽ bị cọ vào, đây chẳng phải là để cho vết thương trở nên tệ hơn à?

Chu Sở Thần ngước mắt lên nhìn cô một cái, con ngươi đen kịt như bầu trời đêm vô tận, vẻ mặt anh bình tĩnh, đưa lại chiếc khăn ở trong tay đưa cho cô, thản nhiên nói: "Cũng được."

Nhìn anh thản nhiên như vậy khiến cho Tô Đường ngơ ngác, không kịp suy nghĩ cẩn thận, tay đã tự động nhận lấy chiếc khăn lông.

Cô cầm khăn lông len lén liếc nhìn anh một cái.

Vẻ mặt người đàn ông bình tĩnh, khuôn mặt lạnh lùng, không mang theo một chút sắc tình nào, mặc dù là đang ở trạng thái quần áo xộc xệch, khí thế lạnh lùng bức người kia khiến cho người ta không dám suy nghĩ quá nhiều.

Tô Đường nghĩ thầm trong bụng mình nghĩ nhiều rồi. Hai ngày trước Chu Hạo Cường đã tìm cho Chu Sở Thần một hộ lý nhỏ xinh đẹp, đi vào chưa bao lâu đã bị anh lập tức đuổi ra ngoài.

Ngoại trừ Lý Lệ, Chu Sở Thần đối với những người phụ nữ khác đều rất lạnh lùng, làm sao có thể có tâm tư khác với cô chứ?

Không phải chỉ là lau người thôi sao? Nhúng khăn vào nước rồi lau thôi, toàn là da thịt, làm sao mà phân biệt nam và nữ được?

Sau khi nghĩ thông suốt xong, Tô Đường cảm thấy bình tĩnh hơn nhiều.

Cô cúi người xuống, lấy chăn đang đắp ở bụng dưới của Chu Sở Thần đẩy sang một bên, cẩn thận giữ quần anh kéo xuống, cố gắng không đụng đến chỗ đó của anh.

Nhưng dương vật của anh lớn như vậy, quần lót lại chặt như vâỵ, cô sợ quần lót sẽ cọ vào miệng vết thương trên đùi anh, mà càng lo thì càng khó xử lý.

Cô cởi chiếc quần lót xuống, dương vật còn chưa thoát ra ngoài, đã bị cô nắm lấy chiếc quần lót kéo dương vật trở về.

"A..." Trên đỉnh đầu truyền đến tiếng rên rỉ của người đàn ông cùng với dương vật vừa mới bắn ra ngoài khiến cho Tô Đường hoảng sợ hơn.

Những lời mạnh miệng vừa rồi của cô bị anh dọa cho tan biến hết.

Cô nuốt nước miệng ực một tiếng, chỉ có thể đặt chiếc khăn lông sang một bên, một tay vừa kéo quần anh xuống, một tay thì đưa vào trong quần của anh, tránh đi miệng vết thương cẩn thận lấy căn dương vật thô to ra ngoài.

Thân cây dương vật của Chu Sở Thần thô dài, trạng thái nửa cương cứng trông thật dữ tơn hơn.

Thân cây thô dài cuộn tròn ở trong lòng bàn tay cô rũ xuống, những đường gân xanh uốn lượn trên thân cây thô dài đó, quy đầu tròn cứng rắn chống ở trong lòng bàn tay cô.

Hai túi tinh phồng lên thật lớn, nặng trĩu đè ở trong khu rừng rậm của anh.

Mặc dù Tô Đường vừa mới lấy ra đã lập tức buông nó ra, trên bàn tay vẫn còn lưu lại nhiệt độ nóng bỏng của dương vật, nặng nề đè ở trong lòng bàn tay cô, nặng trĩu.

Cô giả bộ cố gắng làm cho vẻ mặt mình bình tĩnh, lấy khăn lông nhúng nước nhẹ nhàng lau đùi cùng với bộ phận ở dưới háng của Chu Sở Thần.

Đã lau đùi xong, vẫn phải đối mặt với vật to lớn kia.

Cô hít sâu một hơi, nâng thân cây thô dài kia lên, lộ ra hai viên trứng dái ở phía dưới, lấy khăn lông đã nhúng nước chậm rãi lau thứ ở giữa hai chân anh.

Khăn lông vừa mới chạm vào viên thịt kia, cơ bắp của người đàn ông lập tức co rút mãnh liệt, trên đỉnh đầu truyền đến một tiếng rít nhẹ, giống như là bị cô làm đau.

Tô Đường dừng động tác lai, len lén ngước mắt lên nhìn anh.

Chu Sở Thần dựa người vào đầu giường, trên mặt mặc dù không có chút biểu cảm gì, nhưng khuôn mặt tái nhợt kia càng ngày càng trắng bệch hơn.

"Anh cả, em làm đau anh sao?" Vừa rồi rõ ràng là cô rất cẩn thận, cũng không có đụng vào miệng vết thương của anh.

"Không sao, tùy tiện lau hai lần là được." Chu Sở Thần khẽ nhếch môi mỏng, giọng có chút yếu ớt nói.

Thấy vậy Tô Đường cũng không dám làm qua loa cho xong nữa, mặt tiến lại gần, cẩn thận quan sát lau.

Nhưng cho dù cô có cẩn thận như thế nào, Chu Sở Thần dường như luôn có vẻ rất khó chịu, mày nhíu chặt lại, bàn tay ở bên cạnh nắm chặt đến mức nổi đầy gân xanh, dường như không thể chịu nổi được nữa.

Tô Đường biết bộ phận này của người đàn ông thoạt nhìn thì rất mạnh mẽ, nhưng lại là bộ phận yếu ớt nhất cơ thể, lại có thể yếu ớt đến mức ngay cả khăn lông cọ xát vào cũng không chịu nổi, đây là lần đầu tiên cô hiểu rõ.

Hơi thở của người đàn ông đã hiện lên chút thống khổ đau đớn, như vậy ngược lại lại khiến cho Tô Đường có ảo giác mình như là mình đang tra tấn anh.

Nhìn thấy vết thương trên đùi anh, Tô Đường cắn răng, ngẩng đầu nhỏ giọng hỏi một câu.

"Vậy em không lau bằng khăn nữa...Trực tiếp lấy tay giúp anh lau được không?"

Tô Đường: Anh là ảnh đế sao?

Chu Sở Thần: Kỹ năng diễn xuất không cần nhiều, đủ để lừa em là được rồi.

Tô Đường: ...

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...