Một câu nói của anh khiến cho Tô Đường bừng tỉnh lại, lúc rũ mắt xuống càng thấy ngạt thở hơn.
Dương vật ở giữa háng của người đàn ông bị cô tuốt đến đỏ bừng lên, cứng rắn đứng ở đó. Mã mắt ở trên quy đầu giống như miệng cá, đang từ từ phun tinh dịch ra ngoài.
Mặc dù thân cây dính nhiều bọt như vậy, nhưng vẫn không thể che giấu được dương vật thô to hung hãn của mình.
Lòng bàn tay của anh nóng đến kinh cười, dương vật càng thiêu cháy người hơn. Mùi hạt dẻ nồng nặc ở trong không khí khiến cả người cô nóng bừng.
Tô Đường có chút không thở nổi, vừa định buông tay ra, lại nghe thấy ngoài cửa mơ hồ truyền đến giọng nói của Chu Hạo Cường.
"Nhị phu nhân còn ở trên lầu sao?"
Cô giật mình, quên mất dương vật lớn đang nắm ở trong tay, năm ngón tay đột nhiên nắm chặt lại.
"A..."
Bụng dưới của người đàn ông co rút kịch liệt, tiếng thở dốc càng thêm dồn dập.
Trong nháy mắt anh giống như bị dục vọng chiếm lấy.
Bàn tay to lớn của anh nắm chặt lấy tay cô, ở trên tay cô hung hăng tuốt lên trên, eo hông nâng lên, dương vật thô dài ở trong lòng bàn tay cô trượt ra ngoài, túi tinh vỗ mạnh một cái ở trên mu bàn tay cô.
Sau nhiều lần vỗ mạnh vào liên tiếp, trứng dái căng phồng lên lại một lần nữa đập vào trên tay cô hết lần này đến lần khác.
Chu Sở Thần thở dốc, đôi mắt đỏ bừng nhuộm đầy ham muốn tình dục, yết hầu ở giữa cổ kịch liệt cuộn lăn lên xuống không ngừng.
Tô Đường chưa bao giờ nhìn thấy anh bị dục vọng lấn át như vậy, hung ác mạnh mẽ như một dã thú động dục, điều này khiến cô nhớ tới người đàn ông đè cô xuống dưới thân làm tình với cô một cách mãnh liệt trong hai đêm hôn mê đó.
Anh dường như đã mất đi lý trí, động tác ở trong tay cô hung ác thọc vào rút ra, nhưng chỉ chốc lát, Tô Đường chỉ cảm thấy dương vật thô to ở trong tay cô nảy lên hai cái, mã mắt mấp máy đột nhiên hoàn toàn bị mở ra, cái lỗ nhỏ mở ra giống như miệng cá không thấy đáy.
Chỉ nghe được một tiếng rên rỉ khó nhịn của người đàn ông, dương vật ở trong tay cô run rẩy, giây tiếp theo, một lượng lớn tinh dịch trắng đặc sệt từ trong mã mắt kịch liệt phun ra ngoài.
Tô Đường có chút sợ hãi, không chú ý tới mặt mình đang hướng về phía dương vật kia, cô căn bản còn chưa kịp phản ứng, trơ mắt nhìn tinh dịch đặc sệt kia phun lên mặt cô.
Chất lỏng trắng sệt ở trên gò má cô chảy xuống, giống như kem bơ bị đổ đầy ở trên mặt, tinh dịch phun tung tóe lên thậm chí còn phun vào trong miệng cô.
Tô Đường ngạc nhiên nhìn người đàn ông, không biết là ngạc nhiên hay là bị dọa sợ, ngay cả lông mi cũng bị dính tinh dịch, trông chật vật lại vô cùng dâm đãng.
"Xin lỗi..."
Chu Sở Thần không để ý tới chuyện khác, lập tức cúi người lại, lấy ngón tay giúp cô lau đi tinh dịch đang bị dính ở trên mắt.
Quả thật vừa rồi anh đã mất kiểm soát. Những ham muốn dục vọng vốn đã bị đè nén lại bị cô khơi dậy, chúng không còn lý trí nghe theo sự kiểm soát nữa.
"Nhổ ra trước đi..." Chu Sở Thần đưa tay tới trước mặt cô, ý bảo cô phun thứ ở trong miệng vào trong lòng bàn tay anh.
Tô Đường vừa mới bị một màn vừa rồi làm cho dọa sợ, anh đưa tay ra cô lập tức theo bản năng trốn về phía sau.
Ngẩng đầu lên, tinh dịch trắng sền sệt ở trong miệng, lập tức chui thẳng vào trong cổ họng, cô theo bản năng nuốt xuống, nuốt hết tinh dịch đặc sệt kia vào trong miệng,
"..."
Ánh mắt của Chu Sở Thần bỗng nhiên tối sầm lại, màu đỏ ở dưới đáy mắt càng thêm nồng đậm hơn, yết hầu khẽ cuộn lăn, dương vật vừa mới phun tinh dịch ra lại một lần nữa cương cứng sưng to hơn.
Tinh dịch đặc sệt trơn trượt xuống thực quản, Tô Đường cũng lập tức bừng tỉnh lại, ý thức được thứ mình vừa nuốt xuống chính là gì, khuôn mặt nhỏ của cô thoáng chốc đỏ bừng lên.
Đôi mắt nóng bừng, cũng không biết là xấu hổ hay là tức giận.
"Xin lỗi." Giọng nói của Chu Sở Thần vừa chậm rãi vừa trầm, hơi thở gần ngay trước mắt cô, trộn lẫn với mùi tanh nồng kia, khiến hai mắt cô như bị bỏng rát.
Tô Đường nín thở, nhìn anh duỗi tay ra, ngón tay thon dài xoa đi chút tinh dịch còn dính ở trên mặt cô.
Động tác của anh vô cùng dịu dàng, ánh đèn từ trên cao chiếu vào làn da trắng trẻo lạnh lùng của anh, làm nổi bật lên những đường nét đẹp trai trên gò má anh.
Con ngươi đen sâu như biển sâu không đáy, như muốn cô chìm vào trong đó.
Ngay cả khi làm loại việc này, mỗi động tác của Chu Sở Thần vẫn toát ra sự trầm ổn tao nhã. Như thể người vừa bắn tinh dịch của mình lên mặt cô không phải là anh vậy.
"Thật xin lỗi, vừa rồi anh không khống chế được."
Anh thản nhiên ngước mắt lên, anh mắt nhìn cô chằm chằm, giọng nói dịu dàng đến mức khiến cho cơ thể Tô Đường run lên.
Nhịp tim đập nhanh mất kiểm soát nhanh chóng đứng lên, như thể thứ cô vừa nuốt xuống kia đang bắt đầu phát tác ở trong cơ thể cô.
"Không phải....Là do em mới phải..."
Tô Đường biết cô quá lo lắng, nên đã trêu chọc đến anh.
Cô biết Chu Sở Thần không cố ý, đàn ông ở phương diện này đều sẽ không chịu được bất kỳ sự trêu chọc nào.
Ngước mắt lên, lập tức nhìn thấy đôi mắt đen như mực của người đàn ông vẫn như cũ nhìn cô chằm chằm.
Ánh mắt anh không còn sắc bén bức người như thường ngày, dường như là do ánh sáng ánh đèn chiếu vào, thế nhưng lại có chút dịu dàng tràn đầy tình cảm ở trong đó.
Tim cô lỡ đập một nhịp, cô hoảng hốt nghĩ thầm là do mình nhìn lầm rồi, sợ tới mức dời ánh mắt đi.
"...A cường đã về...Em đi xuống trước, anh cả nghỉ ngơi thật tốt."
Tô Đường cảm thấy chính mình càng trở nên kỳ lạ, dường như là do chuyện vừa rồi, nên mới nhìn thấy Chu Sở Thần cũng trở nên bất thường.
Cô tìm lấy một cái cớ, chỉ muốn nhanh chóng rời đi, không hiểu sao lại cảm thấy hoảng sợ không thể giải thích được, lại không để ý tới sắc mặt của người đàn ông ở phía sau cô đột nhiên trầm xuống.
...
Tô Đường đi đánh răng, nhưng cứ cảm thấy ở trong miệng vẫn có thể ngửi thấy mùi hoa hạt dẻ kia.
Cảm xúc chất lỏng dính dính ở trong miệng, như thể vẫn còn một lượng lớn tinh dịch của Chu Sở Thần vẫn còn ở trong miệng cô.
Cô nhìn khuôn mặt của mình ở trong gương bị ánh đèn chiếu vào làn da trắng nõn như sứ, hoảng hốt dường như có loại ảo giác như tinh dịch vẫn còn dính ở trên mặt.
Dính dính sền sệt, mang theo hormone nam tính nồng đậm, một đường chảy xuống tới.
Ngoại trừ hoảng loạn, cô dường như cũng không cảm thấy phản cảm như vậy...
"Vừa rồi em ở trong phòng anh cả làm gì vậy?" Giọng nói của Chu Hạo Cường cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
Tô Đường đột nhiên ngước mắt lên, lông mi run rẩy, nhìn người đàn ông ở phía sau qua gương.
"Không có gì...Chỉ lên đưa súp thôi, làm sao vậy?"
Cô có chút lo lắng, không tự chủ được mà lược bớt đi nhiều tình tiết.
Đây là lần đầu tiên cô nói dối trước mặt Chu Hạo Cường.
"Vậy sao? Vậy sao vừa rồi anh ấy lại không hài lòng gì với anh vậy?" Chu Hạo Cường nhỏ giọng nói thầm, nghiêng đầu sờ cổ.
Vừa rồi Chu Hạo Cường mới đến gặp Chu Sở Thần rõ ràng lúc đó cảm nhận được tâm trạng của anh rất kém, thậm chí còn không có chút che giấu nào.
Nếu không ai chọc tới anh, vậy chỉ có thể là...
"Có thể là nhớ chị dâu..."
Anh ta thở dài, tự cho là mình rất hiểu: "Dù sao cũng là vợ chồng mới cưới, mặc dù ngoài miệng không nói, nhưng có lẽ trong lòng rất nhớ."
Động tác trên tay Tô Đường dừng lại một chút, tâm trạng không hiểu sao lại có chút nặng nề.
"Em xem ngày nào đó hãy gọi điện cho chị dâu đi, anh đoán anh cả chị mạnh miệng như vậy thôi, chứ thật ra ước gì chúng ta nhanh chóng gọi chị dâu trở về ngay lập tức."
Chu Hạo Cường càng nói càng cảm thấy mình nghĩ không sai chút nào, đàn ông mà, từ trước đến nay đều mạnh miệng nhưng trong lòng thì lại mềm yếu, huống chi còn là vợ chồng mới cưới.
Nói không chừng lén đưa Lý Lệ về, Chu Sở Thần vẫn có thể nhớ tới công của anh ta.
Tô Đường nghe vậy rũ mắt xuống, lông mi dày che đi cảm xúc ở trong mắt, nhỏ giọng trả lời một câu.
"Em biết rồi..."
Bạn thấy sao?