Chương 67: Chương 67: Tinh Dịch Của Anh Ăn Ngon Không?

Trong đêm tối, trong phòng yên ắng đến mức thậm chí không thể nghe thấy tiếng sóng.

Cửa phòng ngủ đột nhiên bị người bên ngoài mở ra, Tô Đường mở mắt ra, nhìn thấy một người đàn ông cao lớn đang đứng ở trước cửa.

Người anh được bao lấy một lớp ánh sáng mờ ảo, tóc và quần áo được ánh sáng chiếu vào tạo thành một màu vàng kim, khuôn mặt của anh bị che khuất ở trong bóng tối không nhìn thấy rõ lắm, cùng với đường nét khuôn mặt rắn chắc bước đi vào.

Càng đến gần, diện mạo của người đàn ông càng nhìn thấy rõ hơn.

Người đàn ông lập tức ngồi ở bên mép giường, cơ thể cao lớn cúi xuống, cánh tay đè ở bên gối cô.

Anh đưa ngón tay cái ra nhẹ nhàng vuốt ve môi cô, anh từ trên cao cúi đầu xuống nhìn cô, trong bóng tối đôi mắt bình tĩnh, ở đáy mắt nhuộm màu đỏ tươi.

"Ăn ngon không?" Người tiến vào là Chu Sở Thần.

Giọng nói của anh trầm thấp, kéo dài âm cuối, như thể đang thủ thỉ nói với người yêu của mình: "Tinh dịch của anh..."

Tô Đường đột nhiên bị làm cho dọa sợ, quay đầu nhìn về phía bên cạnh.

Khăn trải giường có chút hỗn độn, trên giường lại trống không, Chu Hạo Cường như thế mà lại không có ở đây.

Sao lại thế này? Chu Hạo Cường đi đâu rồi? Không phải trước khi đi ngủ anh ta vẫn còn nằm ở đó sao?

Chu Sở Thần cúi đầu xuống dưới, môi mỏng chạm vào vành tai cô khẽ mút, hàm răng giống như đang trừng phạt mà khẽ cắn tai cô, giọng nói trầm thấp khàn khàn.

"Có phải rất thích không? Lại đút cho em ăn thêm được không?"

Tim Tô Đường lỡ đập một nhịp, lông mi khẽ run rẩy, bản năng từ chối: "Không cần..."

"Không cần?"

Chu Sở Thần nở nụ cười trào phúng, đầu cúi xuống ngày càng gần, mùi gỗ đàn hương kia trộn lẫn với mùi hạt dẻ, nặng nề phả vào chóp mũi của cô.

Tay anh vuốt ve cánh môi cô, ngón tay thỉnh thoảng thọc vào khe hở hai cánh môi của cô, ý nghĩ khêu gợi tình dục rõ ràng.

Ngón tay di chuyển quanh môi cô, chạm vào đầu lưỡi của cô, lại chậm rãi rút ra, nắm lấy cằm cô, nhẹ nhàng nâng lên.

Tô Đường bị ép ngẩng đầu lên, môi gần như áp sát vào môi anh. Cô nhìn vào mắt anh, đôi mắt đen kịt kia giống như bầu trời đêm không đáy, thâm thúy mê hoặc lòng người.

"Vậy tại sao lại nhớ dư vị của anh?"

Giọng nói của người đàn ông trầm khàn, âm cuối hơi mập mờ, trong lúc nói chuyện môi anh như có như không khẽ cọ vào môi cô.

Tô Đường bị anh đè ép đến mức không thở nổi, cô không biết làm sao anh lại biết cô nhớ lại, theo bản năng muốn phủ nhận.

"Em không có..."

Lời nói còn chưa hết đã bị anh ngăn chặn lại.

Đôi môi của người đàn ông vừa nóng rực vừa bá đạo, mạnh mẽ cắn môi cô, đầu lưỡi chen vào trong khe hở môi cô, ở trong miệng cô không kiêng nể gì mà nặng nề cuốn lấy đầu lưỡi cô.

Tô Đường bị nụ hôn nồng nhiệt của anh mút lấy không thở nổi, lại không tự chủ được vươn đầu lưỡi ra đáp lại anh.

Cảm nhận được sự đáp lại của cô, nụ hôn của người đàn ông càng trở nên mãnh liệt hơn, dường như muốn cướp đoạt đi không khí ở trong lồng ngực của cô, cho đến khi anh buông cô ra, cô vẫn đang mơ mơ màng màng.

"Không có sao?"

Anh vuốt ve đôi môi sưng tấy vì bị hôn của cô, híp mắt lại nhìn cô.

"Không có..."

Tô Đường vừa chột dạ lại mạnh miệng, dưới cái nhìn chăm chú của anh tim của cô càng đập nhanh hơn, cả người giống như bị rút đi hết tất cả sức lực, gần như sắp ngã xuống.

Ánh mắt của Chu Sở Thần chậm rãi lướt qua khuôn mặt cô, rõ ràng là đã dò xét. Ánh mắt giống như một con dao sắc bén, như có thể nhìn thấu được lòng người.

Cô bị ánh mắt của anh dò xét khiến cho dây thần kinh cũng trở nên run rẩy.

"Thật sao?"

Anh buông cằm cô ra đứng lên, chân dài cất bước đi về ghế sô pha đơn ở phía đối diện.

Ngồi trên ghế sô pha với tư thế nhàn nhã, lưng lười biếng ngã người ra phía sau, đôi chân dài dang rộng, ngón tay thon dài trắng nõn chậm rãi chạm vào chiếc khóa thắt lưng ở bên hông.

Chiếc thắt lưng màu bạch kim lóe lên dưới ánh đèn, ánh sáng trắng lạnh lẽo tương phản với chiếc quần tây màu đen ở trên người anh, không hiểu sao lại khiến anh trở nên lạnh lùng cấm dục hơn.

Nhưng đúng lúc này, một âm thanh nhỏ nhẹ nhàng vang lên, khóa thắt lưng đột nhiên bị mở ra, một cây dương vật sưng to đỏ đậm ở giữa hai chân anh bắn ra ngoài, đứng thẳng lên một cách kiêu ngạo lại bá đạo đối diện với cô, lập tức xé rách lớp cấm dục kia.

Trong khung cảnh tối tăm, Tô Đường vẫn có thể nhìn thấy những đường gân xanh uốn lượn trên cây dương vật thô to sưng tấy kia, quy đầu to bá đạo chống lên.

Đôi mắt nóng rực, cô nhìn anh chăm chú, miệng lưỡi đắng khô như có ngọn lửa đang thiếu cháy.

"Lại đây." Người đàn ông giơ ngón trỏ lên ngón giữa, ngoắc cô lại.

Tô đường cảm giác như cả người không khống chế được mà tự động đứng lên, như mộng du, nghiêng ngả lảo đảo đi về phía anh, cơ thể mềm nhũn ngồi xổm xuống giữa hai chân anh.

Trước mặt là cây dương vật thô to cương cứng đang đứng thẳng kia, gần như chạm vào mũi của cô.

Một cây dương vật màu đỏ tím, bao phủ bởi những đường gân xanh dữ tợn ở trên đó, lại thô to lơ lửng đứng giữa không trung.

Quy đầu to lớn, tán ô cứng rắn cứng cáp đứng thẳng đỏ, lỗ nhỏ ở giữa rỉ nước nhớp nháp, khiến cho quy đầu thêm sáng bóng hơn,

"Có muốn ăn không?"

Chu Sở Thần nắm phần gốc của dương vật cọ lên khuôn mặt đang ngẩng đầu lên của cô, dương vật nóng bỏng cọ qua gò má của cô rồi lại lướt đến môi cô, một cây dương vật lớn như vậy, rồi từ môi dán đến mũi sau đó lại đặt lên trán cô, gần như che khuất nửa khuôn mặt của cô.

Dương vật này tuyệt đối so với Chu Hạo Cường còn thô dài hơn rất nhiều lần, thậm chí còn được coi là kích thước hiếm có ở người phương Đông.

Tô Đường nuốt nước miếng không trả lời, lại không khống chế được mà vươn đầu lưỡi ở trong miệng ra, liếm láp thân cây dương vật của anh.

"Ha..." Chu Sở Thần ngẩng đầu lên dựa vào trên ghế sô pha, thở ra một hơi, anh buông tay ra, tùy ý để cô nắm lấy dương vật của mình vuốt ve.

Hai tay Tô Đường nắm chặt lấy cây dương vật kia, đưa vào miệng cô. Đầu lưỡi theo bản năng đảo quanh quy đầu của anh, kéo ra một sợi chỉ bạc trong suốt.

Đôi môi đỏ mọng mềm mại bao bọc lấy quy đầu màu đỏ tím, từ từ nuốt chửng quy đầu tròn trịa của anh.

Chu Sở Thần nhếch môi cười khẽ, ngón tay thon dài khẽ vuốt tóc cô, nhìn về phía cô bằng ánh mắt tràn đầy sự trêu chọc.

"Kẻ lừa đảo, vừa rồi nói không cần mà?"

Anh nắm cằm của cô rồi cúi người xuống dưới, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lại mang theo cảm giác áp bách: "Ăn vào đi."

Tô Đường dường như bị anh mê hoặc, cố ý mở to miệng ra nuốt cây dương vật thô to.

Dương vật to lớn bị cô miễn cưỡng ăn vào thêm một chút, chất dịch sền sệt tiết ra từ mã mắt kéo theo mấy sợi chỉ dính nước miếng của cô.

"Ha..." Người đàn ông khẽ khép hờ hai mắt lại, ngửa đầu dựa lên trên ghế sô pha, gian nan mà thở dốc, yết hầu khó nhịn cuộn lăn lên xuống không ngừng.

Ngón tay của người đàn ông thong thả vuốt tóc cô, lòng bàn tay xoa nhẹ lên trên da đầu của cô.

Tiếng thở dốc của người đàn ông như thể đang cổ vũ cô.

Tô Đường nghiêng đầu, duỗi đầu lưỡi liếm lên phía trên dương vật, nguyên một cây dương vật của anh đều được cô liếm láp qua một lần, vùi đầu dưới háng của anh, há mồm ngậm lấy túi tinh ở phía dưới của anh bắt đầu mút lấy.

"Ha...Thật sướng..." Anh rên rỉ một tiếng, phá lệ mà thở dốc.

Hai ngón tay nóng nảy kéo cổ áo sơ mi ra, eo hông khẽ nâng lên đưa dương vật đến trước mặt cô.

Tô Đường nỗ lực há miệng to hơn, dương vật sưng to nhét đầy miệng nhỏ nhắn của cô, cô liếm láp qua lại, không thầy dạy cũng hiểu trêu chọc cây dương vật đầy dâm mỹ.

Nước miếng chảy ra từ khóe miệng của cô, dính dính nhớp nháp ở trên cằm của cô, lắc lư theo động tác của cô, rơi ở trên ngực cô.

Một màn dâm mỹ này khiến cho đáy mắt của Chu Sở Thần càng đỏ ngầu hơn, anh rên rỉ một tiếng, bàn tay to nắm lấy gáy của cô, nặng nề ấn mạnh vào giữa háng của mình.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...