Tô Đường đột nhiên không kịp phòng ngừa, bị dương vật thô to đẩy sâu vào trong cổ họng, quy đầu bị mắc kẹt ở trong cổ họng của cô, vật thể lớn kì lạ đó, thân cây dương vật thô to kia càng khiến cho miệng nhỏ của cô không khép lại được.
Cảm giác hít thở không thông mãnh liệt khiến cô áp vào đùi anh, giãy giụa muốn ngẩng đầu lên, còn chưa kịp ngẩng lên, đã bị người đàn ông gắt gao đè chặt gáy lại.
Tay của Chu Sở Thần rất lớn, một bàn tay có thể che hết đầu của cô, cô càng giãy giụa anh lại càng đè chặt hơn. Điều này lại càng khiến cho quy đầu chui sâu xuống cổ họng cô, thẳng nhét vào nàng thực quản.
"Ưm...Nuốt vào...Nuốt xuống đi!"
Chu Sở Thần khẽ hừ một tiếng, hai chân dang rộng ra, nâng eo hông lên để dương vật chen vào trong càng nhiều hơn.
Cổ họng bị dương vật cắm sâu vào trở nên tê dại, Tô Đường không khống chế được mà nuốt nước miếng, nhưng thật ra giống như là cô đang cố nuốt cây dương vật thô to kia vào sâu trong bụng của mình.
"A...Tham ăn vậy sao?" Ngực Chu Sở Thần phập phồng, giọng nói trầm thấp khàn khàn.
Vừa nói xong, eo hông của anh khẽ nâng lên, đẩy dương vật sưng to của mình vào rồi lại rút ra khỏi miệng của cô.
"Ưm ưm ưm....A....Ha..." Động tác của Chu Sở Thần vừa mạnh mẽ vừa tàn nhẫn, quy đầu lớn cắm sâu vào trong cổ họng của cô, gia tăng tốc độ cắm vào sâu hơn.
Trong căn phòng tối tăm vang vọng tiếng thở dốc gấp gáp khó nhịn của người đàn ông cùng với tiếng rên rỉ nôn mửa của người phụ nữ.
Tô Đường đỡ lấy đùi của Chu Sở Thần, chỉ có thể khịt mũi, miệng nhỏ bị anh nhét đầy, miệng đầy thịt, nước miếng theo cây dương vật sưng to chảy ra ngoài.
Những đường gân xanh nổi đầy ở trên cây dương vật, cọ xát vào trong khoang miệng cô, nhất là ở trên quy đầu cứng rắn, thọc vào rút ra luôn ma sát cổ hộng của cô, khiến cho cô có cảm giác muốn nôn mửa.
Cổ họng của Tô Đường không khỏi siết chặt lại, dương vật lớn kia bị cô kẹp chặt càng thêm hưng phấn, tần suất Chu Sở Thần ấn mạnh cũng trở nên nhanh hơn.
Dương vật thô to hưng phấn run rẩy ở trong miệng cô, thỉnh thoảng anh ấn mạnh đè cô xuống, cắm thẳng dương vật vào sâu trong cổ họng, còn muốn ấn sâu xuống hơn.
Tô Đường cảm giác như quy đầu của anh dường như muốn bóp chặt của cô, còn đẩy sâu vào bên trong, ngực cô cảm thấy căng cứng, vừa đau lại vừa ngứa, dường như bị kéo căng ra ngoài.
Nguyên cây dương vật của Chu Sở Thần cắm sâu vào trong cổ họng cô, nước miếng nhớp nháp từ trong khoang miệng cô ở trên dương vật của anh không ngừng chảy ra ngoài, Tô Đường đau đến mức khuôn mặt đỏ bừng lên, nước mắt nước mũi không khống chế được mà chảy ra ngoài, cổ họng càng siết chặt lấy anh hơn.
"Ha...Cắn thật sâu..."
Tay Chu Sở Thần đè nặng lên gáy của cô nhanh chóng rút dương vật ra ngoài.
"Ha...Sao lại dâm đãng như vậy...Ai dạy em cho dâm đãng như vậy? Dương vật lớn ăn ngon không? Ăn ngon không?"
Trên tay anh nổi đầy gân xanh, eo hông lại hung hăng lại hướng về phía miệng của cô, túi tinh lớn đánh thẳng vào cằm của cô, cây dương vật thô to kia lại dường như hung hăng nhét cả cây đi vào.
"Ưm ưm ưm....Ha....Ưm..." Miệng của Tô Đường bị lấp đầy, hoàn toàn nói không nên lời.
Một cây dương vật lớn như vậy cắm sâu vào trong cổ họng của cô. Đầu của cô bị anh đè lại, trốn chạy cũng không được, chỉ có thể há miệng to ra để cho anh tùy ý cắm đi vào.
Trong căn phòng tràn ngập những âm thanh da thịt va chạm với nhau cùng với tiếng ma sát nhớp nháp với tần suất ra vào vô cùng nhanh của người đàn ông, tiếng rên rỉ của người phụ nữ và tiếng thở dốc của người đàn ông hòa lẫn vào nhau khiến cho bầu không khí càng thêm nóng bỏng hơn, dường như khiến cho người ta ở chỗ này hít thở không thông.
Chu Sở Thần nhắm mắt lại ngửa đầu ra phía sau liên tục thở dốc, tần suất dương vật cắm vào càng lúc càng nhanh hơn, cơ mông săn chắc giống như điện chạy bằng mô tơ, nhanh chóng thao nát miệng nhỏ của cô.
"Ưm...Ha!" Người đàn ông rên rỉ một tiếng, một lượng lớn tinh dịch bắn ra ngoài, dục vọng bùng nổ bắn ở trong miệng cô.
"Ưm!" Tô Đường đỡ lấy đùi anh muốn đẩy ra, lại không có cách nào đẩy anh ra ngoài được, tinh dịch đặc sệt kia nhanh chóng chui thẳng vào trong cổ họng của cô, bắn đầy ở trong khoang miệng của cô, thậm chí còn tràn ra ngoài miệng nhỏ.
Chu Sở Thần ở trong miệng nhỏ của cô bắn đến nửa phút mới ngừng lại, anh thở dốc rút dương vật ra ngoài, dương vật kia ở trong cổ họng cô từ từ rút ngoài, còn kéo theo không ít sợi tơ sền sệt.
Anh cúi đầu nhìn về phía cô gái đang quỳ ở trên mặt đất mở to hai mắt nhìn anh, cười nói: "Nuốt vào đi, thứ em thích nhất đấy."
Tô Đường che miệng ngẩng đầu lên nhìn anh, ánh mắt trêu chọc của người đàn ông khiến cho lòng người ta rung động.
Tim cô đập thình thịch, một lượng lớn tinh dịch nóng bỏng ở trong khoang miệng trơn trượt vào trong cổ họng, quanh chóp mùi đều là mùi tanh đắng nồng.
Dường như bị anh trêu chọc, yết hầu khẽ cuộn lăn một chút, nuốt toàn bộ tinh dịch đặc sệt vào trong cổ họng.
"Em dâu...Thật ngoan..."
Tô Đường nhìn người đàn ông cúi người xuống dưới, khóe miệng anh nhếch lên một nụ cười gợi cảm, quyến rũ mê hoặc lòng người.
...
Một tiếng rầm vang lên, ánh nắng chói chang ngoài cửa sổ như muốn đốt cháy mắt cô, khiến cho Tô Đường bừng tỉnh lại.
Cô đột nhiên ngồi dậy, nhìn thấy Chu Hạo Cường đang đứng ở phía trước cửa sổ, mới ý thức được vừa rồi chỉ là một giấc mơ kinh hoàng.
Không thể hiểu sao lại mơ thấy những thứ đó...
Cô khẽ nuốt nước miếng, trong cổ họng dường như còn có cảm giác chất lỏng nhớp nháp trượt xuống, bụng đau nhức, như thể tối hôm qua thật sự ăn phải thứ gì đó.
"Sao mặt lại đỏ như thế này?" Chu Hạo Cường quay lại nhìn cô.
"Mơ thấy một giấc mơ..." Tô Đường có tật giật mình lấy tay che mặt lại, mới phát hiện mặt thật sự rất nóng.
"Nằm mơ?"
Chu Hạo Cường quay lưng lại tiếp tục mặc quần áo, không chút để ý nói tiếp: "Ban ngày nghĩ gì, ban đêm mới mơ thấy cái đó, gần đây em suy nghĩ cái gì sao?"
Cổ họng Tô Đường bị nghẹn lại, nghĩ đến câu nói kia của Chu Sở Thần ở trong giấc mơ: Dư vị của anh.
Mặt lập tức đỏ lên.
Chu Hạo Cường cũng chỉ là thuận miệng hỏi, cũng không để ý, mặc quần áo vào xong rồi quay người lại hỏi.
"Lát nữa em đi xem anh cả xem, thuận tiện gọi điện thoại luôn đi, anh cả bị thương dù sao cũng phải nói cho chị dâu biết."
Khuôn mặt đỏ bừng của Tô Đường lập tức tiêu tan, tim vừa rồi còn đập thình thịch cũng bình tĩnh trở lại, cô rũ mắt xuống nhỏ giọng trả lời.
"Được."
...
Tô Đường đứng ở trước cửa phòng Chu Sở Thần một lúc, rồi mới đẩy cửa đi vào.
Trong phòng rèm cửa sổ được mở ra, ánh nắng chiếu vào, cùng với mùi gỗ đàn hương đầy sảng khoái.
Người đàn ông ngồi ở bên cửa sổ trên ghế sô pha đang thong thả ung dung ăn bữa sáng.
Anh ăn mặc chỉnh tề, không còn vẻ suy yếu như ngày hôm qua nữa, cũng không giống như cô ở trong giấc mơ lang thang. Ánh mặt trời sáng sớm chiếu vào, quanh người như được phủ một lớp ánh sáng vàng mờ ảo, thế nhưng lại khiến người anh trở nên dịu dàng hơn.
"Đứng ở đó làm gì? Lại đây ngồi đi."
Thấy cô ngơ ngác, khóe miệng của Chu Sở Thần khẽ nhếch lên, ngoắc tay về phía cô.
Tô Đường nhìn thấy động tác của anh, tim đột nhiên đập mạnh một cái, lập tức mặt đỏ lên,
Cô rũ mắt xuống đi qua, nhưng lại không ngồi xuống, chỉ đứng ở trước mặt anh hỏi: "Anh cả, hôm nay anh đã cảm thấy đỡ hơn chút nào chưa?"
"Đỡ hơn một chút rồi." Chu Sở Thần ngước mắt lên nhìn cô, giọng nói không lạnh lùng như thường ngày, mà lại dịu dàng chậm rãi, âm cuối còn mang theo chút lười biếng.
Tô Đường ngây người ra một lúc, rồi mới nhớ tới đồ vật ở trong tay. Cô cúi người đi qua, đưa canh tới trước mặt anh.
Nhìn thấy trên bàn của anh cũng có nhiều đồ vật, Tô Đường loay hoay một lúc, thì có một cơn gió thổi qua, thổi tung mái tóc ở trên trán của cô, đung đưa ở trước mắt, có chút khó chịu.
Bỗng nhiên một ngón tay khớp xương rõ ràng duỗi ra, đầu ngón tay lướt qua gò má của cô, móc lấy sợi tóc rồi nhẹ nhàng quấn ra sau tai cô.
Vết chai mỏng ở trên ngón tay nhẹ nhàng cọ qua vành tai cô, tê dại ngưa ngứa.
Lông mi Tô Đường run rẩy ngước mắt lên, bắt gặp lấy ánh mắt của anh.
Ánh mắt mạnh mẽ sắc bén của anh ở trong trí nhớ của cô, dường như còn có một cảm xúc sâu sắc nào đó mà cô không thể phân biệt được.
"Em ngồi xuống trước đi." Giọng nói của người đàn ông nhàn nhạt, lại trầm thấp khàn khàn, lại khiến cho cô không hiểu sao lại nhớ tới giấc mơ tối hôm qua.
Lông mi Tô Đường run rẩy, đột nhiên cô cúi đầu xuống, tránh đi ánh mắt của anh, nhỏ giọng nói: "Anh cả, em vừa mới gọi điện cho chị dâu, chị ấy nói buổi chiều chị ấy sẽ về."
Người đàn ông không hề chớp mắt lấy mà nhìn chằm chằm cô, ánh mắt dần dần trầm xuống.
Anh chậm rãi dựa người trên ghế sô pha, giọng nói cũng trở nên lạnh lùng khó hiểu: "Biết rồi."
Bạn thấy sao?