Chương 69: Chương 69: Lạt Mềm Buộc Chặt

Buổi trưa Lý Lệ trở về biệt thự.

Tô Đường ở dưới lầu tình cờ gặp cô ta, chào hỏi, cô ta cũng tùy ý đáp lại một câu, rồi lại vội vội vàng vàng đi lên lầu, có thể thấy được đúng là rất lo lắng cho Chu Sở Thần.

Tô Đường ngồi xổm ở dưới đất chơi đùa với chó con, nhưng không hiểu sao lại có chút phân tâm. Lỗ tai bất giác dựng thẳng lên, nghe động tĩnh ở trên lầu.

Chỉ là sau khi Lý Lệ lên lầu, thì chỉ có tiếng cửa phòng đóng lại, không còn gì khác nữa.

Đến bữa tối hai người cũng không xuống lầu, chỉ có nữ giúp việc mang phần cơm tối của hai người họ lên.

"Anh đã nói rồi, vợ chồng mới cưới, đầu giường cãi nhau cuối giường làm hòa, nhìn dáng vẻ của hai người này chỉ mạnh miệng nhưng lại yếu lòng, chỉ thiếu một cái bậc thang thôi."

Chu Hạo Cường còn có chút đắc ý, cảm thấy lần này mình đã làm được điều gì đó tốt cho Chu Sở Thần rồi.

Tô Đường ngồi ở trước bàn ăn, đột nhiên không có khẩu vị.

Cô mệt mỏi đi lên lầu, nằm ngơ ngác ở trên ghế đu trước cửa sổ.

Trong phòng có ánh hoàng hôn mờ nhạt chiếu vào cùng với tiếng gió biển, cô cúi đầu, vùi mặt vào đầu gối, không ngẩng đầu lên lại cảm giác như trời dường như đã tối, cảm thấy buồn phiền vô cớ.

Sáng hôm sau ra khỏi cửa, thì gặp phải Chu Sở Thần đang từ trên lầu đi xuống, anh dường như đã tốt hơn ngày hôm qua rất nhiều, cả người trông vô cùng nhẹ nhàng khoan thái.

Áo sơ mi trắng đơn giản, hai nút áo sơ mi trên cùng được cởi ra, quần tây màu đen dài thẳng tắp, tông màu hài hòa và sạch sẽ, cơ thể cao lớn bước chân đi vững vàng, không hề thấy có chút dấu hiệu bị ốm nào.

"Anh cả..."

Nhìn thấy anh Tô Đường không hiểu sao lại cảm thấy có chút lo lắng, nhịp tim bất giác đập nhanh hơn, nhưng trong lòng lại cảm thấy vui mừng khó tả, tim vốn đang bình tình bỗng nhiên lại rộn ràng lên.

Chu Sở Thần ngước mắt lên, bình tĩnh liếc nhìn cô một cái, chỉ thản nhiên đáp lại một tiếng, bước chân cũng không dừng lại.

Nhìn bóng lưng anh rời đi, Tô Đường dừng lại tại chỗ, cả người giống như bị đông cứng trong trời đông giá rét, lạnh cóng, có chút không phản ứng kịp.

Hoảng hốt một hồi lâu rồi mới chậm rãi đi xuống lầu.

Vào phòng ăn, Lý Lệ mời cô ăn sáng, Chu Sở Thần ngồi ở bên cạnh, mí mắt cũng không nhấc lên, chỉ cúi xuống uống một ngụm cà phê.

Tô Đường nhìn yết hầu anh cuộn lăn, môi khẽ mấp máy, nhưng cuối cùng vẫn không mở miệng nói gì.

Vẻ mặt lạnh lùng như vậy, mặc cho ai cũng không dám dễ dàng tiếp cận anh.

"Sở Thần, vết thương còn chưa khỏi, hay là uống ít cà phê một chút đi." Ngược lại Lý Lệ lại mở miệng nói, nói hết những lời Tô Đường chưa nói ra.

"Ừm." Chu Sở Thần vẫn không ngước mắt lên, nhàn nhạt đáp lại, trên mặt gần như không có chút cảm xúc nào.

Chu Hạo Cường ở bên cạnh cũng nhanh chóng lấy lòng: "Vẫn là lời nói của chị dâu có tác dụng, biết sớm vậy em nên gọi chị về..."

Động tác của Chu Sở Thần dừng lại khoảng hai giây, chậm rãi cầm lấy tách cà phê, lại uống một ngụm, vừa ngước mắt lên lạnh lùng nhìn về phía Chu Hạo Cường.

Chu Hạo Cường bị ánh mắt của anh làm cho đóng băng, lời còn chưa nói hết bị nghẹn lại ở trong cổ họng.

Ánh mắt kia giống như là đang khiêu khích, cứng rắn tát vào mặt anh ta, Chu Hạo Cường cảm thấy có chút khó hiểu, nhưng cũng không dám nói gì, đành phải nói sang chuyện khác: "Chị dâu nếu chị đã trở lại, thì nhờ chị vất vả chăm sóc anh cả một chút, mấy ngày nay anh ấy..."

"Lát nữa anh sẽ về nhà họ Chu..."

Giọng nói không nhanh không chậm của Chu Sở Thần không chỉ cắt đứt lời nói của Chu Hạo Cường, mà còn hấp dẫn không ít ánh mắt ngạc nhiên của mọi người ở trên bàn ăn.

Anh lại dường như không phát hiện thấy, chỉ cầm khăn giấy lên chậm rãi lau khóe miệng, cũng không giải thích nhiều, chỉ lạnh nhạt nói: "Mọi người cứ từ từ dùng bữa."

Nói xong lập tức đứng dậy bước chân dài ra khỏi phòng ăn.

Chu Hạo Cường lúc này mới ý thức được Chu Sở Thần đang trách anh ta tự làm theo ý của mình, lập tức vẻ mặt trở nên khó coi.

...

Mục đích ở trên đảo vốn chính là để chiêu đãi Chu Sở Thần, bây giờ anh muốn rời đi, thì những người khác cũng không có lý do gì để ở lại, tất nhiên là cùng nhau ngồi du thuyền trở về.

"Anh như thế nào lại quên mất anh ấy không muốn người khác xen vào chuyện của mình..." Chu Hạo Cường vừa thu dọn hành lý vừa thở ngắn thở dài than thở.

Vốn dĩ anh ta muốn lập công lao, bây giờ thì bị khen ngược, tự đưa mình vào trước họng súng.

Tô Đường ở bên cạnh im lặng không nói gì.

Nếu Chu Sở Thần thật sự vì bọn họ xen vào chuyện của người khác mà tức giận, thì cô là người gọi cuộc điện thoại, cô cũng coi như là kẻ đầu sỏ gây tội.

Chẳng trách anh lại có thái độ như vậy.

Du thuyền trở lại Tân thị.

Khi xuống thuyền Chu Hạo Cường đi phía trước ân cần chu đáo dẫn đường cho vợ chồng Chu Sở Thần, Tô Đường ôm chó con đi ở phía sau cùng, cách Lý Lệ, trước mặt cô là Chu Sở Thần.

Cơ thể của người đàn ông cao lớn, một tay đút vào trong túi quần, đôi chân dài không nhanh không chậm cất bước đi, mặc dù không nhìn thấy vẻ mặt của anh, nhưng cũng có thể cảm nhận được khí thế lạnh lùng áp bức của anh.

Tô Đường có chút hoảng hốt.

Kể từ sau khi nhìn thấy sự lạnh nhạt của anh vào lúc sáng, cả ngày Chu Sở Thần coi cô như là một người xa lạ.

Cùng so sánh với ngày hôm nay, bỗng nhiên cô ý thức được, thật ra từ trước đến nay Chu Sở Thần đối với cô rất dịu dàng, trước nay đều là thu lại sự sắc bén cùng với khí thế lạnh lùng khi ở cùng với cô.

Nhưng khí thế lạnh lùng này đây là lần đầu tiên cô thấy.

Tô Đường chỉ cảm thấy lòng ngực đột nhiên bị nghẹn đau, vô cùng buồn bã.

Cô ôm chặt chó con vào trong lòng ngực, khẽ thở dài.

Dưới chân bỗng nhiên vấp phải bậc thang đang định đi xuống thuyền, cơ thể không khống chế được mà ngã nhào về phía trước.

Còn chưa kịp kêu lên, thì Chu Sở Thần ở phía trước như có mắt ở đằng sau gáy, bỗng nhiên quay đầu lại, duỗi cánh tay dài ra, đẩy Lý Lệ ra, một tay ôm cô vào trong lòng.

Tô Đường còn chưa kịp định thần lại, lấy lại bình tĩnh thì mới phát hiện cánh tay mạnh mẽ của Chu Sở Thần đang gắt gao ôm chặt lấy eo cô, siết chặt đến mức như thể muốn khảm cô vào trong xương cốt , mà Lý lệ lại bị đẩy ra đến lan can bên cạnh, khuôn mặt âm u trừng mắt nhìn cô.

Đôi mắt tràn đầy sự bất mãn và oán hận, khiến cho Tô Đường hoảng hốt trong lòng khẽ động một chút.

Dường như là theo bản năng, cô đột nhiên đẩy cánh tay của người đàn ông ra, ôm chó con lui về phía sau hai bước.

"Cảm ơn anh cả..."

Chu Sở Thần yên lặng chớp mắt một cái, rũ lông mi xuống, che khuất cảm xúc ở trong mắt. Còn cánh tay duỗi ra giữa không trung chậm rãi đút vào trong túi quần, giọng nói lạnh lùng không có một ấm áp nào.

"Cẩn thận một chút."

Những lời này so với lời đáp lại vào buổi sáng còn lạnh lùng hơn nhiều, dường như là nói xong lập tức quay người đi, không chút do dự đi xuống thuyền.

Trước mặt là gió biển ẩm ướt phả vào mặt, lạnh đến thấu xương.

Tô Đường nhìn bóng lưng anh, chỉ cảm thấy cơn nghẹn ở trong lồng ngực càng thêm khó chịu.

Trong lòng trống rỗng, giống như mất đi thứ gì đó quan trọng.

...

Trở lại nhà họ Chu, không biết vì lý do gì, mà Tô Đường rất ít khi gặp phải vợ chồng Chu Sở Thần.

Cô cũng quay trở lại công việc và những thói quen trước đây, mỗi ngày không chơi đùa, thì chính là ngơ ngác ngồi ở trong sân.

Ở đại học Tô Đường học chuyên ngành múa cổ điển, cũng đã từng muốn trở thành một vũ công đứng ở trên sân khấu, chỉ tiếc là sau khi lấy Chu Hạo Cường, thì việc sinh con và nuôi con đã trở thành nhiệm vụ duy nhất của cô, giúp chồng nuôi dạy con chính là sứ mệnh của cô.

Thậm chí còn từ bỏ sự nghiệp vũ công của mình vì lý do này.

Trước kia ngây thơ vô tri, nhưng bây giờ đã từ một người phụ nữ trở thành một người vợ, cô hiểu sâu sắc những khó khăn trên đời, cô cũng bắt đầu nghi ngờ về sự lựa chọn lúc trước của mình, đến cuối cùng là đúng hay sai.

Bầu trời bên ngoài cửa sổ âm u, chẳng chốc trời bắt đầu mưa.

Những hạt mưa rơi lộp bộp trên những tấm kính trong nhà kính trồng hoa, như thể thân tre đang mơ về những chiếc lá trước đây của nó.

Tô Đường đứng dậy, không có giày múa, lập tức cởi dép ở dưới chân ra, bàn chân trần đứng ở trên mặt đất, nâng gót chân lên, cùng với tiếng mưa ngoài cửa sổ xoay một vòng.

Làn váy lay động theo, như thể cô đang trở lại phòng tập ở trường lúc đó, tâm trạng vô cùng thoải mái, cả người dường như được tự do...

"Reng reng reng..."

Bỗng nhiên có tiếng điện thoại đột ngột phá tan sự im lặng ở trong căn phòng, sự tự do cô vừa lén trộm lấy cũng chạy trốn không chút dấu vết.

Tô Đường dừng lại một chút, nhìn điện thoại di động ở trên bàn đang nhấp nháy điên cuồng, sau đó mới ấn nhận cuộc gọi, giọng nói của Chu Hạo Cường ở đầu dây bên kia truyền tới.

"Em đến quán bar Dạ Sắc phòng 705 đón anh một chút đi, anh uống nhiều quá."

Cũng không hỏi cô có rảnh hay không, nói xong lập tức cúp điện thoại.

Tô Đường cầm điện thoại ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ.

Màn mưa ở ngoài phòng tan vào trong màn đêm dày đặc, không thấy điểm cuối.

Cô yên lặng mang dép vào, chậm rãi bước ra khỏi nhà kính trồng hoa.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...