Chương 7: Chương 7: Nó Lớn Quá

Một lúc lâu, lông mi Tô Đường run lên, nâng mí mắt lên, cô nhìn đôi mắt của người đàn ông kia.

Đôi mắt đen thâm thúy, giống như bầu trời đêm không sao, đen đến mức dường như có thể xuyên thấu tâm hồn con người.

Tay anh nắm chặt eo cô, ngón tay cứng rắn đâm vào da thịt của cô, thậm chí cô có cảm giác như anh đang nắm lấy xương cốt của mình.

Trong nháy mắt Tô Đường như bị bỏng, chống tay xuống sàn vụng về lại chật vật đứng dậy khỏi tay Chu Sở Thần.

"Em...Em đi xuống đây...Anh cũng...Đi ngủ sớm một chút đi."

Cô cúi đầu không dám nhìn anh, bỏ lại một câu rồi chạy thẳng vào trong khoang thuyền, dáng vẻ hoảng sợ, như đang chạy trối chết.

Chu Sở Thần cũng không nói gì, cũng không cản trở, anh quay đầu nhìn về phía cửa khoang thuyền không một bóng người, lỗ tai dễ dàng bắt được động tĩnh của cô gái đang chạy xuống lầu, cho đến khi tiếng bước chân biến mất, mới từ từ thu hồi ánh mắt lại.

Anh bỏ tay vào trong túi quần, cơ thể cao lớn đứng trong màn đêm lạnh giá, ánh mắt nhìn về phía biển khơi tối tăm vô tận ở phía xa xa.

Ban đêm gió biển lạnh ẩm ướt, nhưng vẫn không thể tiêu tán được nhiệt độ trong cơ thể anh.

Người đàn ông rũ mắt liếc nhìn xuống dưới háng vốn đã sưng tấy của mình, vết ướt sẫm màu thật lớn trên chỗ phình to vẫn có thể thấy được rõ ràng.

Anh đột nhiên cười nhẹ một tiếng.

Ham muốn bị đè nén bao lâu đi chăng nữa, một khi được phóng thích, đòn phản công sẽ dữ dội biết bao nhiêu.

Mà đêm nay cô tình cờ đụng phải cánh cổng ham muốn của anh, vết rách bị mở ra sao có thể dễ dàng phục hồi như cũ?

Chu Sở Thần hít sâu một hơi, xoay người đi hai bước, đột nhiên dừng lại.

Trên khoang thuyền màu đen trước mặt, có một đồ vật nho nhỏ màu đỏ nằm ở đó.

Anh nhìn chằm chằm món đồ màu đỏ kia, hơi nhướng mày, cúi xuống nhặt nó lên.

Một hình trái tim đáng yêu màu đỏ được gấp giấy, bị kẹp giữa đốt xương ngón tay rõ ràng của anh, thoạt nhìn không hợp chút nào.

Trên chiếc thuyền này, chỉ có một người có thể có kiệt tác như vậy.

Chu Sở Thần nhìn chằm chằm món đồ chơi nho nhỏ kia, ánh mắt dịu dàng.

Anh nhếch khóe môi, năm ngón tay nắm chặt che hình trái tim nằm ở trong lòng bàn tay, rồi mới chậm rãi đi vào trong khoang thuyền.

...

Tô Đường từ boong tàu lao xuống, động tác lo lắng và hoảng sợ như có dã thú đuổi theo.

Thẳng cho đến khi thoát khỏi khí thế mạnh mẽ áp bức của người đàn ông, cô mới dựa vào tường ôm ngực thở gấp.

Vừa rồi thật sự quá xấu hổ...

Đập mạnh vào đầu hai cái, sau khi hoảng sợ mơ hồ cảm thấy dưới thân có gì đó không ổn, Tô Đường nhân lúc không ai để ý vén váy lên nhìn giữa hai chân.

Mới phát hiện quần lót của mình đã bị đẩy vào trong huyệt thịt, ở giữa quần lót màu trắng lõm xuống thành một cái hố, hố tròn lớn đến mức có thể xuyên qua người, hình dạng trên đáy tròn lớn, rõ ràng là hình dạng quy đầu của Chu Sở Thần.

Chết tiệt! Không ngờ nó lớn như vậy!

Trách không được vừa rồi luôn cảm thấy vô cùng trướng!

Tô Đường đỏ mặt lôi chiếc quần lót đang bị lõm vào ra khỏi môi âm hộ, rồi kéo váy xuống, hai tay lạnh như băng che mặt mình lại, sau khi xác định cơ thể không quá nóng mới mở cửa đi vào phòng ngủ.

Mảnh thủy tinh vỡ nát vẫn còn nằm ở trên sàn nhà, chất lỏng màu đen thấm vào tấm thảm màu xám trắng trở nên thật bẩn, vài mảnh giấy màu vàng bị cháy xém đen nằm ở phía trên, trông rất bẩn thỉu.

Nhìn thấy mọi thứ vẫn như lúc cô đi ra ngoài, tâm trạng của Tô Đường lại đột nhiên trầm xuống.

Trên giường truyền đến tiếng động nhẹ nhàng. Người chồng chân chính của cô đang yên ổn nằm trên đó, ngủ ngon lành.

Anh ta căn bản không để ý đến cảm nhận của cô, không nghĩ đến những khó khăn của cô, càng không có đuổi theo để an ủi cô.

Tô Đường đột nhiên cảm thấy buồn cười.

Vừa rồi ở trên khoang thuyền, cô cho rằng mình đã thấy được hy vọng, cuộc sống mới sắp mở ra, lại không ngờ tất cả chỉ là sự ảo tưởng của cô.

Những lời hứa hẹn và an ủi kia, chẳng qua là hình ảnh phản chiếu trong gương, cản bản không thể so được.

Lúc này, cô giống như cô bé Lọ Lem đã mất đi phép thuật sau mười hai giờ.

Không có hoàng tử ân cần, không có cuộc hôn nhân an ủi cô, chỉ còn lại có lông gà này, không thể nhìn thấy hy vọng ngày mai...

Tô Đường khẽ thở dài, nhặt từng mảnh thủy tinh trên mặt đất lên.

Động tác vừa cẩn thận vừa thận trọng, bởi vì cô biết rõ, nếu bị thương, cũng chỉ có mình cô đau, sẽ không ai vì cô mà đau lòng.

Trong suốt quá trình dọn dẹp phòng, Chu Hạo Cường tỉnh dậy một lần, anh ta chỉ trở mình trên giường, ngái ngủ nói một câu.

"Nhỏ tiếng một chút."

Mũi của Tô Đường bỗng nhiên chua xót.

Cô không hiểu sao mình lại ở đây?

Gia thế của nhà họ Tô cũng không tệ, mặc dù kém hơn nhà họ Chu, nhưng từ nhỏ tới lớn Tô Đường cũng lớn lên trong quần áo đẹp đồ ăn ngon. Trước khi kết hôn, những chuyện này không tới lượt cô phải làm.

Nhưng mà bây giờ, dường như những chuyện này đều do cô phụ trách.

Dựa vào cái gì chứ?

Nghĩ đến đây, Tô Đường đem đống thủy tinh ném vào trong thùng rác.

Một tiếng rầm vang lên, người đàn ông trên giường nhíu mày ngồi dậy, chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng của cô đẩy cửa đi ra ngoài.

...

Tô Đường ôm quần áo từ trong phòng đi ra.

Bây giờ cô thật sự không muốn ở cùng một chỗ với Chu Hạo Cường, cho dù là ở trong phòng tắm cũng không thể chịu đựng được.

Leo cầu thang trở lại tầng hai của du thuyền, định đến phòng tắm công cộng ở đó tắm rửa.

Ban đêm gió lớn, cho dù là ở vị trí gần bến cảng, sóng trên biển còn cuồn cuộn hơn ban ngày. Thân thuyền lảo đảo, có cảm giác đi trên cát không thể giữ cân bằng.

Đèn lầu hai sáng lên, Tô Đường cũng không quá để ý, Chu Hạo Cường vẫn luôn thích cả con thuyền đèn sáng rực, không cho người khác tắt đèn.

Cô vịn vào quầy bar, ngơ ngác đi vào phòng tắm.

Bỗng nhiên cảm thấy lạnh, cũng không biết là do cơ thể bị gió ban đêm thổi qua, hay là sự lạnh lẽo ở trong lòng.

Bất kể là loại nào, bây giờ Tô Đường rất cần một bồn nước nóng, ngâm cơ thể vào trong đó, xua tan đi cái lạnh thấu xương này.

Cô đi lên phía trước, nắm tay nắm vội vàng mở cửa ra.

Khoảnh khắc cửa vừa mở ra, không khí trắng xóa tràn ngập trong phòng tắm lập tức tìm được lối ra, gấp gáp không nhịn được phả vào mặt cô, trong hơi ấm ấm áp cùng với mùi sữa tắm của gỗ đàn hương, lan tỏa ra trước mặt cô.

Tô Đường bị hơi nóng kia che mờ tầm nhìn, nheo mắt lại lập tức hoảng hốt.

Trước khi ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, sương mù trong phòng tắm đã tan đi. Một cơ thể nam tính khỏe khoắn và hấp dẫn lộ ra trước mặt cô không hề có sự che chắn nào...

Chu Sở Thần: Em cố ý sao...

Tô Đường:...

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...