Chương 70: Chương 70: Cô Ấy Là Người Của Tôi

Tô Đường lái xe ra ngoài, rất nhanh đã tới quán bar Dạ Sắc.

Quán bar Dạ Sắc là quán bar cao cấp chỉ dành cho hội viên ở Tân Hải. Chu Hạo Cường thường xuyên mời người đến đây bàn chuyện làm ăn, lúc trước Tô Đường cũng đã tới đây vài lần, nhưng không quen với bầu không khí ở đây, nên cũng rất ít khi đến.

Vào cửa chính là một trận ồn ào đến rung trời. Một nhóm nam nữ, ăn mặc hở hang nhảy múa điên cuồng trên sàn nhảy, đắm chìm trong cuộc vui dục vọng.

Tô Đường vẫn mặc bộ đồ lúc sáng.

Một chiếc váy màu trắng, đường nét cắt may lưu loát gọn gàng, chiếc váy đung đưa theo từng bước đi của cô, thắt lưng buộc chặt vòng eo thon gọn, xương quai xanh xinh đẹp lộ ra dưới cổ áo, chân mang đôi giày trắng đế bằng.

Cách ăn mặc đơn giản, như vậy cũng khiến cô trở thành người đặc biệt nhất trong đám đông.

Trong quán bar ánh đèn rất tối, các ánh đèn xung quanh chiếu vào khiến cho bầu không khí nơi đây trở nên mờ ảo như có lớp sương mù bao quanh. Tô Đường tách ra khỏi đám đông, đi về phía cửa thang máy.

Sau khi nhấn nút thang máy tầng trệt, cô liếc nhìn phím số thang máy, đang từ từ đi xuống tầng tám với tốc độ chậm rãi.

Rất nhanh đã tới tầng một, cửa thang máy chậm rãi mở ra, cô ngước mắt lên đang định đi vào, bước chân bỗng nhiên dừng lại.

Người đàn ông đứng trước thang máy, dáng người cao lớn, trên người là bộ âu phục cao cấp khác hẳn với bầu không khí ở xung quanh, cổ áo thoáng mở ra hai nút trên cùng, lộ ra xương quai xanh xinh đẹp.

Anh khẽ khớp hờ mí mắt, hai tay tùy ý bỏ vào trong túi quần, khí thế lạnh lùng bức người. Lúc nhìn thấy Tô Đường, vẻ mặt có chút cứng đờ, dường như cũng rất ngạc nhiên khi cô ở chỗ này.

"Anh cả..." Tô Đường chỉ ngạc nhiên trong chốc lát, rồi nghĩ chắc là Chu Hạo Cường mời anh tới đây.

Chu Sở Thần từ trong thang máy đi ra, nhưng lại như cũ chắn trước thang máy, ánh mắt nặng nề nhìn cô, lạnh nhạt hỏi: "Em tới chỗ này làm gì?"

Anh đứng quay lưng với ánh đèn ở phía sau thang máy, cơ thể cao lớn của anh đứng đổ một mảnh bóng tối trước mặt cô, mặc dù giọng nói rất lạnh nhạt, nhưng lại mang theo cảm giác áp bức mãnh liệt.

"Em tới đón A Cường." Dưới khí thế áp bức của anh tim Tô Đường bất giác đập nhanh hơn.

Vẻ mặt của Chu Sở Thần lạnh lùng, nghe được lời cô nói, anh nhìn chằm chằm cô một lúc lâu, rồi mới chậm rãi ra khỏi thang máy, nhường chỗ cho cô.

Tô Đường vào thang máy, nhìn người đàn ông vẫn đứng ngoài cửa thang máy, chỉ là đưa lưng về phía cô không biết là đang suy nghĩ gì.

Cửa thang máy khép lại, Tô Đường ôm ngực, nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Cô phát hiện mình càng ngày càng trở nên căng thẳng khi ở trước mặt Chu Sở Thần.

Tới lầu bảy, cô tìm số phòng Chu Hạo Cường nói cho cô.

Phòng 705 nằm ở bên phải.

Tô Đường tìm được phòng, không nghĩ nhiều lập tức đẩy cửa đi vào.

Một mùi thuốc lá nồng nặc cùng với mùi rượu nồng nặc phả vào mặt, mùi nồng nặc đến mức khiến cho đầu cô choáng váng.

Tô Đường lấy lại tinh thần, thì phát hiện thấy những người ngồi ở trong phòng toàn là những người đàn ông cao to vạm vỡ bụng to tròn trịa, không hề có bóng dáng của Chu Hạo Cường?

Bởi vì sự ghé thăm bất ngờ của cô, mà mọi âm thanh ở trong phòng đều trở nên im ắng, bọn họ ngậm điếu thuốc lá ở trên miệng, trên người hoặc cánh tay đầy các loại hình xăm trổ hình thù kỳ quái, nhìn thấy một cô gái xinh đẹp bước vào, lông mày đều nhướng lên.

Tô Đường lập tức ý thức được có điều gì đó không đúng, nói lời xin lỗi, rồi lập tức đóng cửa đi ra ngoài.

Không ngờ tới có một người đàn ông ngồi ở cạnh cửa nắm lấy cánh tay cô, dùng sức kéo cô vào trong phòng, ngoài miệng cười nói: "Đã tới đây rồi, thì sao không vào trong ngồi một chút?"

Tô Đường sợ tới mức thét chói tai, vừa giải thích là đi nhầm chỗ, vừa cầm lấy tay nắm cửa không chịu buông, nhưng đám người kia căn bản không thèm để ý, ngược lại sự giãy dụa và tiếng thét chói tai của cô càng khiến bọn họ thêm hưng phấn.

Trong phòng lập tức ầm ĩ, có người còn lưu manh huýt sáo.

"Ai gọi cô gái nhỏ này tới đây vậy? Tiêu chí là như vậy sao?"

"Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy một cô gái xinh đẹp như vậy, là người mới sao?"

"Không sai, chính là chỗ này, để các anh trai chơi đùa với em."

Sức lực của Tô Đường so với những người đàn ông này quả thực không đáng nhắc tới, giống như một con gà con bị bọn họ xách vào, trong nháy mắt cửa phòng đóng lại, cô có loại cảm giác bất lực như cả thế giới sắp bị hủy diệt.

Bọn họ mạnh mẽ đặt cô lên sô pha, mấy người đàn ông chen chúc qua, ngồi ở hai bên cô.

Tô Đường bị kẹp ở giữa không thể động đậy được.

Cô kìm nén nỗi sợ hãi, cố gắng giải thích với bọn họ: "Không phải, tôi không phải là nữ phục vụ ở đây. Tôi tới tìm chồng tôi, vừa rồi chỉ là đi nhầm phòng."

"Tìm chồng?" Những người đó rất biết nắm bắt trọng điểm, lập tức cười lớn: "Ở đây đều là chồng của em, em tìm ai cũng được."

"Mấy người muốn cái gì, tôi có thể gọi điện thoại bảo chồng tôi đưa tới, bao nhiêu tiền cũng được." Tô Đường không để ý tới lời đùa giỡn của bọn họ, muốn tìm cơ hội gọi điện thoại cầu cứu.

"Ơ, còn là một tiểu phú bà sao..." Lại là một trận tiếng cười vang vọng khắp căn phòng.

Có người lại đây lấy túi xách của cô đi, có người cười phun thuốc lá lên mặt cô, có người tới đây rót rượu, còn bỏ thêm một viên thuốc màu trắng vào trong ly rượu của cô.

Người nọ đưa ly rượu đẩy tới trước mặt cô, cười nói: "Gái đẹp, có phải muốn đi ra ngoài hay không? Mấy anh cũng không phải là người không biết nói đạo lý, uống ly này đi, thì các anh trai đây sẽ thả em đi."

Tô Đường nhìn viên thuốc màu trắng bị ném xuống đáy ly thủy tinh kia, đang bốc hơi bong bóng tiêu tan ở trong ly rượu, trong lòng cũng trầm xuống theo viên thuốc kia.

Cô chắc chắn là mình đã đi đúng phòng 705, rõ ràng là phòng Chu Hạo Cường nói cho cô, không biết sao lại đi nhầm.

Sau khi nghĩ đủ mọi cách, cô nhìn ly rượu kia, thấy mình đã bị ép đi đến đường cùng.

Đang không biết làm sao, thì cửa phòng đột nhiên bị người bên ngoài mở ra, ánh đèn từ hành lang chiếu vào, xua tan đi bóng tối.

Tiếng cười phóng đãng ở trong phòng bị cắt đứt, mọi người trong phòng quay đầu nhìn ra ngoài cửa.

Cơ thể cao lớn của người đàn ông được ánh sáng bao phủ, gò má anh được chiếu sáng ngược, phác họa ra đường nét ba chiều. Khuôn mặt chính diện đón lấy ánh sáng mờ ảo trong phòng bao, bị bao phủ bởi sương phù mờ mịt, cả người như bị ánh sáng phân cách chia làm hai thế giới.

Anh nhìn lướt qua một vòng, tầm mắt dừng lại ở trên người Tô Đường đang co người ngồi giữa một đám người đàn ông.

Nhìn thấy hốc mắt đỏ bừng của cô, ánh mắt của người đàn ông rõ ràng tối đi vài phần. Giữa lông mày anh trầm xuống hiện lên vẻ hung ác nham hiểm, đáy mắt đen kịt đè nén cơn thịnh nộ có thể bộc phát bất kỳ lúc nào.

"Mày có việc gì không? Không có việc gì thì mau cút ra ngoài."

Có người tiến lên muốn đẩy anh ra ngoài, lại bị Chu Sở Thần nắm lấy cánh tay, vô cùng bình tĩnh nhìn. Thoạt nhìn động tác kia không có chút sức lực nào, nhưng lại khiến cho người đàn ông nặng hơn hai trăm cân hét to lên một tiếng, toàn bộ cơ thể đều run lên.

Thấy một màn như vậy, người ngồi trong phòng đều rất ngạc nhiên.

Chu Sở Thần dường như không nghe thấy tiếng thét chói tai của người đàn ông vạm vỡ ở bên cạnh, chỉ ngón tay dài về phía Tô Đường, nhàn nhạt nói: "Tôi tới tìm cô ấy."

Người đàn ông ngồi ở trên ghế thấy Chu Sở Thần chỉ, lập tức cười phóng túng nói: "Người anh em muốn chơi, thì cũng phải theo nguyên tắc ai đến trước thì được chơi trước."

Chu Sở Thần nhếch môi cười lạnh, thong thả đi vào, ngồi xuống một chiếc ghế sô pha đơn đối diện bọn họ.

Anh thuận tay rút điếu thuốc ở trên bàn rồi châm lửa, dựa người vào lưng ghế, đôi chân dài bắt chéo, khuỷu tay tùy ý tựa lên tay vịn, đôi mắt sắc bén kia lại nhìn chằm chằm tay người nọ đang đặt lên vai của Tô Đường, ánh mắt lạnh như băng, lạnh đến mức khiến cho người ta cảm thấy sợ hãi.

"Cô ấy là người của tôi, nói đi, như thế nào mới bằng lòng thả người." Anh cụp mắt xuống, từ từ phun ra một hơi thuốc, lông mi rũ xuống không giấu được sự lạnh lùng ở trong mắt.

"Người của mày?" Người đối diện hơi dừng lại một chút, nhìn Tô Đường, rồi lại nhìn về phía Chu Sở Thần.

"Vừa rồi cô ấy nói tới tìm chồng, mày là chồng của cô ấy sao?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

1 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...