Cô gái trên ghế sô pha rõ ràng là đang sợ hãi, khuôn mặt nhỏ trắng bệch, tay che ở trước ngực không khỏi run lên, hốc mắt đỏ bừng, lại cố nén không dám khóc.
Bị đám đàn ông đó chen chúc kẹp ở bên trong, cả người co ro lại một góc, giống một con thỏ đi nhầm vào hang ổ của bầy sói, cơ thể run bần bật.
Thấy một màn như vậy, Chu Sở Thần khẽ nhíu mày, đè nén lửa giận ở trong mắt.
"Bỏ cái tay dơ bẩn của mấy người ra, tôi không thích người khác chạm vào cô ấy."
Câu trả lời của anh lập lờ nước đôi, giọng nói lạnh lùng, không có chút cảm xúc nào. Chỉ có đôi mắt kia sắc bén như dao, nhìn chằm chằm khiến cho người kia giật mình.
Rõ ràng là không có động tác gì lớn, nhưng tay của người đối diện lại run lên, không tự giác được mà buông Tô Đường ra.
Tô Đường được tự do, khuôn mặt trắng bệch, lập tức chạy tới chỗ Chu Sở Thần.
Lúc chạy đến gần, lại do dự tiến lên, bước chân hơi dừng lại, chỉ chậm rãi đi qua.
Không ngờ tới người đàn ông lại vươn tay về phía cô, động tác kìm nén vừa rồi của cô, lập tức nắm lấy tay anh nhào vào trong lòng ngực của anh.
Chu Sở Thần vươn tay ra, vòng tay qua vai cô, nhẹ nhàng ôm cô vào trong lòng.
Hơi thở của cô tràn ngập mùi hương gỗ đàn hương của anh, nhiệt độ cơ thể ấm áp của anh xuyên qua lớp vải mỏng, lập tức làm dịu đi trái tim đang cực kỳ căng thẳng của cô.
Lúc này Tô Đường không để ý tránh hiềm nghi, không rảnh lo người khác nghĩ gì, cánh tay gắt gao siết chặt eo anh, cả người vùi vào trong lòng ngực anh.
Chu Sở Thần ngồi ở trên ghế sô pha, tay nhẹ nhàng vỗ lưng cô, môi mỏng dán vào tai cô dỗ dành nói.
"Không sao, đừng sợ."
Lời nói của anh lập tức đánh trúng tim Tô Đường.
Lúc không có người dỗ dành thì không sao, tựa như bị đông cứng trong thời tiết lạnh giá, lạnh thế nào cũng không sao, đột nhiên có một chút ấm áp, khiến trong lòng cô lập tức trở nên sụp đổ.
Tô Đường ôm chặt lấy cổ Chu Sở Thần, nước mắt không tự chủ được mà chảy ra ngoài, từng giọt nóng hổi trượt vào cổ áo anh, kìm nén tiếng khóc nức nở vừa tủi vừa sợ hãi, khiến lòng người ta đau đớn.
"Ngoan, đừng khóc, anh ở đây, không sợ..."
Người đàn ông nhíu mày, chỉ cảm thấy cổ họng nghẹn lại, lửa giận ở trong lồng ngực có chút không khống chế được, anh cố gắng kìm nén nó, xoa eo cô nhẹ nhàng dỗ dành, trong giọng nói tràn đầy cưng chiều.
"Ai da, thật đúng là chồng của cô ấy?" Trong phòng có người cười lớn nói.
Chu Sở Thần vừa ngước mắt lên, chút ấm áp ở trong mắt lập tức tiên tan, ánh mắt sắc bén như tẩm độc, khiến người ta sợ hãi đến mức ngừng thở.
Trong lòng những người đó cảm thấy chột dạ, nhưng vẫn mạnh miệng nói: "Đừng tưởng rằng chỉ cần nói vài lời là có thể mang người rời đi, mấy người anh em ở đây cũng không phải ăn chay."
Chu Sở Thần cười nhạt, nhìn qua thì có vài phần ôn hòa nho nhã.
Anh ôm bả vai Tô Đường, đặt chân xuống nghiêng người về phía trước, đặt một tấm thẻ lên trên bàn, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên bàn hai cái.
"Trong thẻ này có 500 vạn, đêm nay coi như là quà tôi mời khách. Mấy người cũng không có tổn thất gì, chúng ta gặp nhau một cách tình cờ, cho nên cũng không nhất thiết làm nhau khó xử."
Trong phòng vẻ mặt của những người này đều thô tục, không biết giữ lời, vừa nhìn là biết những người ba chân không thể đứng vững.
Nhưng loại người này cũng là loại người khó đối phó nhất, bởi vì sự thiếu hiểu biết nên cũng không biết sợ hãi. Chỉ biết dưa vào cơ thể đầy mỡ thịt của mình, mà hoành hành ngang ngược.
Nếu như gặp nhau ở trên đường, Chu Sở Thần có thể xưng tên, mà cũng không sợ đối phương không nể mặt.
Chỉ là một đám ngu xuẩn, nói cũng vô ích.
Chu Sở Thần làm luật sư, có nhân vật khó chơi nào mà chưa từng nhìn thấy qua? Đương nhiên biết thứ gì có thể đả động được đám ô hợp này.
Lời này vừa nói ra, trong phòng quả nhiên im lặng một lúc, một mặt là khiếp sợ, một mặt cũng là không dám tin tưởng.
"Mày nói 500 vạn là 500 vạn, thì ai biết được thẻ này có mở được không chứ?"
Nhìn thấy anh không hề giải thích sự nghi ngờ, chỉ chầm chậm mở ra điện thoại di động ra và rút số dư trong thẻ cho bọn họ xem.
"Tôi cũng có thể chuyển tiền trực tiếp vào trong tài khoản của mấy người." Tất cả lời đề nghị, giống như là đang suy nghĩ cho đối phương.
Mấy người đàn ông kia nhìn nhau, sau khi xác nhận được số tiền, trong mắt không giấu được sự tham lam.
"Chỉ có 500 vạn mà muốn đi sao? Tống cổ ăn mày à?" Mấy người phô trương tỏ ra có tài, trong tay lại nắm chặt tấm thẻ ngân hàng kia không buông, rõ ràng là muốn nhân cơ hội này thực hiện một vụ tống tiền lớn.
Tô Đường vùi mặt vào trong lồng ngực Chu Sở Thần, nghe được cuộc trò chuyện của bọn họ, trong lòng lập tức bị nghẹn lại.
Cô không khỏi nắm lấy cổ tay áo của người đàn ông, nhẹ nhàng kéo.
Đôi khi bỏ tiền ra để diệt trừ tai hại, cũng sợ đối phương quá tham lam.
Chu Sở Thần nghiêng đầu liếc nhìn Tô Đường một cái, nhẹ nhàng giơ tay lên xoa vành tai lạnh ngắt của cô, động tác vô cùng dịu dàng, ngước mắt lên lại liếc nhìn về phía đối phương cười lạnh nói.
"Đáng tiếc là hôm nay tôi ra ngoài chỉ mang tấm thẻ này, nếu mấy người chê ít, thì lát nữa ra ngoài, cùng tôi về nhà lấy thêm, tôi sẽ đưa chi phiếu cho mấy người, muốn bao nhiêu thì có bấy nhiêu."
Mấy người kia cũng không ngốc, biết nếu ra khỏi cánh cửa này, thì sẽ có rất nhiều biến số, chuyện này không phải do bọn họ quyết định.
Vừa nhìn thấy lập tức bỏ cuộc, đột nhiên ôn hòa đứng lên: "Nếu không mang thì thôi. Bọn tôi cũng không có ác ý gì, chỉ là nhìn cô gái này có chút thân quen, muốn cùng cô ấy kết giao bạn bè mà thôi, nếu tất cả chúng ta đã nói rõ rồi, thì cũng không nhất thiết phải so đo với nhau làm gì."
Nói xong lại đổ rượu vào trong ly, lại lấy thêm gia vị ở bên trên bàn bỏ vào trong ly, đẩy đến trước mặt Chu Sở Thần, không chút để ý cười nói: "Nếu đã có duyên như vậy, thì hãy cùng nhau uống một ly, uống xong ly rượu này, hai người có thể rời đi."
Lúc này Tô Đường đang ngồi ở trong lòng Chu Sở Thần, nhìn đến người kia rót rượu lập tức có dự cảm không ổn, vừa nghe thấy lời này, nhanh chóng kéo ống tay áo của Chu Sở Thần.
Chu Sở Thần rũ mắt xuống, ánh mắt nhìn vào khuôn mặt của Tô Đường, con ngươi đen kịt vẫn âm trầm như cũ, nhưng không còn vẻ sắc bén lạnh lùng nữa, mà thay vào đó là vẻ dịu dàng thâm tình.
Tô Đường ngẩn người, yên lặng một giây rồi lấy lại tinh thần, nắm ống tay áo của anh, ngửa đầu qua dán bên tai anh nói: "Đừng uống, bọn họ đã bỏ thứ gì đó vào trong ly rượu."
Nhìn thấy hai người thì thầm qua lại, mấy người đó cũng không để ý, chỉ như hổ rình mồi, rõ ràng là không uống thì không được đi ra ngoài.
Chu Sở Thần rũ mắt xuống, ánh mắt dừng lại ở trên bàn tay Tô Đường đang nắm lấy tay anh.
Trên cổ tay trắng nõn, bởi vì vừa mới kịch liệt giãy giụa, rõ ràng có thể nhìn thấy năm ngón tay hung ác, đỏ trắng sưng tấy ở đó, nhìn vô cùng dọa người.
Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, ngón tay nhẹ nhàng xoa vệt đỏ kia, mang đến cảm giác tê dại khiến cô rùng mình.
Hơi thở của Tô Đường cứng lại, chỉ cảm thấy bụng dưới đau nhức, thế nhưng lúc này đây hai chân đã ướt đẫm.
"Muốn tôi uống cũng được."
Ánh mắt anh vẫn như cũ nhìn cổ tay cô, vẻ mặt và động tác đều rất dịu dàng và lưu luyến, nhưng lời nói ra lại lạnh lùng chết người: "Tôi muốn bàn tay của tên kia."
Sắc mặt của người đối diện thay đổi, nhìn Chu Sở Thần giống như một người điên.
Chẳng qua là bóp chặt cổ tay của cô gái đó đến đỏ ửng thôi, mà lại muốn bàn tay của người ta? Này không phải kẻ điên thì gì?
"Quên đi, không uống thì không uống, hai người đi đi." Người đàn ông kéo tay Tô Đường vào trong phòng mở miệng nói.
Tô Đường nhẹ nhõm thở phào một hơi, theo Chu Sở Thần đứng lên, cô gấp không chịu nổi chỉ muốn rời khỏi căn phòng này, nhưng mà Chu Sở Thần đứng ở bên cạnh lại không nhúc nhích, chỉ nhàn nhạt nói một câu.
"Tôi đổi ý rồi."
Không chờ người khác phản ứng với lời nói này, thì anh đã sải bước đi lên bàn trà, đá mạnh vào ngực của người đàn ông kia bằng đôi chân dài của mình.
Người kia không phản ứng kịp bị anh đạp cho một cái, lại là bị anh đá vào ghế sô pha cách đó vài mét, ghế sô pha bị lật xuống đất.
Người kia còn chưa kịp rên rỉ ra tiếng, thì Chu Sở Thần đã đi qua, một chân giẫm lên lưng anh ta, thuận tay rút ra một con dao quân dụng từ bên hông của người khác, nắm lấy tay phải của anh ta, ở trên mu bàn tay hung hăng đâm xuống.
Giơ tay chém xuống, mũi dao trực tiếp xuyên thẳng ghế qua sô pha, người đàn ông kia dừng lại một giây, sau đó là một trận thét lên đầy đau đớn.
Sự việc này chỉ xảy ra trong chốc lát, tất cả mọi người ở trong phòng ngay của Tô Đường cũng bị ngạc nhiên, ai cũng không thể tưởng tượng được Chu Sở Thần lại tự mình ra tay, lại còn ra tay một cách tàn nhẫn vô tình như vậy.
Vẫn là Tô Đường phản ứng trước, chạy nhanh bước đến nắm lấy ống tay áo của Chu Sở Thần.
Cô sợ chuyện này sẽ trở nên ầm ĩ hơn, dù sao Chu Sở Thần cũng là một luật sư, nếu như việc này bị truyền ra ngoài, nhất định sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của anh.
Trên mặt người đàn ông vừa mới tràn đầy lựa giận, nhưng khi cô vừa đi qua, sự hung ác tàn nhẫn ở đáy mắt anh hoàn toàn tiêu tan, xoay bàn tay lại, nắm lấy bàn tay của Tô Đường đang nắm lấy ống tay áo của anh.
Anh cúi người xuống, không để ý đến sự ngăn cản của Tô Đường, cầm lấy ly rượu ở trên bàn uống một hơi cạn sạch.
"Con người tôi từ trước tới nay luôn giữ đúng lời hứa."
Nói xong những lời này, lập tức nắm tay Tô Đường, sải bước nhanh đi ra khỏi phòng.
Bạn thấy sao?