Chương 72: Chương 72: Anh Cứng

Tô Đường bước ra khỏi cửa, nắm lấy cánh tay Chu Sở Thần bước nhanh về phía thang máy.

Động tác gấp gáp như vậy, là bởi vì vừa sợ đám người kia đuổi theo anh chạy ra ngoài, cũng vừa là vì Chu Sở Thần uống cạn ly rượu kia.

Mặc dù cô không biết bọn họ đã bỏ thuốc gì vào trong đó, nhưng cô nhìn thấy đó cũng chẳng phải là thứ tốt lành gì, cho nên vẫn nhanh chóng đưa anh tới bệnh viện.

Chu Sở Thần chân dài bước theo nhanh, chậm rãi đi sau cô, ánh mắt nhìn chằm chằm bàn tay cô đang nắm lấy tay mình, khóe miệng không tự chủ được mà nhếch lên một đường cong nhạt.

Đôi tay mềm mại trắng nõn như không có xương, ngón tay nhỏ thon dài nắm trên cánh tay anh, mềm mại như mật.

Đang suy nghĩ, đột nhiên bụng dưới sôi trào, cơ thể cũng có chút nóng.

"Tại sao em lại vào phòng đó?" Anh cố gắng dời đi sự chú ý.

"A Cường nói cho em phòng đó..." Tô Đường đột nhiên nhớ tới mục đích mình tới đây, vừa định lấy điện thoại ra gọi cho Chu Hạo Cường, lại phát hiện điện thoại đã để quên ở trong căn phòng kia, lúc này lại trở về lấy cũng không được.

Nhìn thấy động tác của cô, Chu Sở Thần nhíu mày nói: "Nó ở phòng 805."

Nghe vậy Tô Đường dừng lại một chút, lập tức suy nghĩ cẩn thận chuyện xảy ra ngày hôm nay.

Có lẽ là Chu Hạo Cường nhầm tầng lầu, nói sai số phòng cho cô.

Thật ra ngay từ đầu cô nhìn thấy Chu Sở Thần từ lầu tám đi xuống, thì phải lập tức nhận thấy điều gì đó không đúng, chỉ là lúc ấy do cô quá vội vàng, cũng không kịp suy nghĩ nhiều. Nếu đêm nay Chu Sở Thần không đi lên lầu, cũng không biết tối nay cô sẽ xảy ra những chuyện gì.

Nhưng mà nếu như Chu Hạo Cường thật sự có ý, biết nói sai số tầng lầu, có thể tùy tiện nói lại cho cô, chứ không phải bỏ mặc sự an toàn của cô, cũng không thèm để ý.

"Ừm." Tô Đường nhỏ giọng nói, trên mặt cũng không có cảm xúc gì, thang máy tới rồi đi vào trong.

Chu Sở Thần đứng ở ngoài thang máy, nhìn cô một lúc, rồi mới cất bước đi vào trong theo.

Nhìn thấy Tô Đường ấn xuống lầu một, trong lòng anh khẽ động một chút, không chút để ý hỏi: "Không lên lầu?"

Cô đây là mặc kệ Chu Hạo Cường?

Nhìn thấy cô gái im lặng gật đầu, Chu Sở Thần cảm thấy bỗng nhiên ngực nóng lên, bụng dưới như có lửa đột phát lên, dường như muốn lấy đi lý trí của anh.

Anh nhắm mắt lại, hít thật sâu một hơi, muốn đè nén cảm xúc xúc động ở dưới háng, không ngờ tới có mùi hương tiến vào trong lồng ngực, lại là mùi hương ngọt ngào nhàn nhạt trên người Tô Đường.

Mùi thơm cơ thể của cô gái lặng lẽ tiến vào, tiển thẳng vào trong lục phủ ngũ tạng của anh, chỉ cảm thấy máu huyết sôi trào cuồn cuộn lên, dục vọng ở trong cơ thể càng ngày càng thiêu đốt cháy lên.

Tô Đường nghe thấy hơi thở nặng nề của của người đàn ông phía sau, quay đầu lại thì mới phát hiện Chu Sở Thần đang nhắm mắt lại, lông mi đè ở trước mắt, có vẻ như đang cố nhịn điều gì đó.

Mặt anh thật sự rất đỏ, như là bị sốt vậy, môi lại không có chút huyết sắc nào, tái nhợt trắng bệch, khắp người toát ra vẻ ma mị.

Trên trán đã thấm đẫm mồ hôi, ngực phập phồng lên xuống, giống như một con dã thú hơi thở hổn hển, quần tây đen bị dương vật ở giữa háng phồng lên thành một cái lều trại, lớn đến mức không thể không bỏ qua được.

"Anh cả, anh sao vậy?"

Tô Đường chạy nhanh qua đỡ anh, cơ thể người đàn ông lập tức mềm nhũn, mới chạm vào anh, cơ thể cao lớn kia đã lập tức theo một đường ngã xuống.

"Anh cả..." Cô chạy qua thật nhanh đỡ cơ thể ngã xuống của anh.

Chu Sở Thần cố gắng mở mắt ra, một tay chống lên khoang thang máy, cố gắng không để cho mình ngã xuống, anh ngước mắt lên, miễn cưỡng nhìn thấy con số ở trên thang máy.

"Tô Đường, em nghe anh nói."

Giọng nói của anh vô cùng trầm khàn, khi nói chuyện hơi thở nóng rực phả vào cổ cô, khiến cho da đầu Tô Đường trở nên tê dại, cô đỡ anh miễn cưỡng lên tiếng, lập tức nghe thấy Chu Sở Thần nói.

"Lát nữa thang máy dừng lại, lập tức đi đến tầng cao nhất phòng 3961, em để anh tới đó là được."

Người đàn ông lớn tiếng nói, sau khi nói xong những lời đó, lập tức thở hổn hển.

Tô Đường lập tức hiểu được ý của anh. Giọng của Chu Sở Thần thật sự quá trầm, bên ngoài còn nhiều người như vậy, cô không thể chạm vào người anh.

Người đàn ông vừa nói xong, thang máy lập tức đến lầu một, cửa thang máy lập tức mở ra, bên ngoài truyền đến những tiếng ồn la hét ầm ĩ.

Bây giờ là lúc quán bar có nhiều người tụ tập nhất, hai người bọn họ nếu cứ như vậy mà ra ngoài, nhất định ngày mai sẽ truyền đến những tin tức sai lệch.

Tô Đường nhanh chóng ấn đóng cửa thang máy, ấn lên tầng cao nhất.

Tầng cao nhất của quán bar là những phòng dành riêng cho khách VIP, ở đó có thể ngủ lại qua đêm.

Hơi thở của Chu Sở Thần ngày càng nặng nề, cơ thể nóng đến kinh người, dựa ở trên người cô giống như một cái lò lửa lớn, dương vật sưng to ở giữa háng ở bên hông cô, lấp đầy những đường cong mảnh mai của cô.

"Anh cả, anh rất khó chịu sao?" Tô Đường muốn cùng anh nói chuyện, hy vọng có thể giữ vững lý trí của anh, ít nhất là có thể kiên trì đi đến phòng.

"Ừm..." Mặt của người đàn ông vùi ở trong cổ cô, từ trong cổ họng ậm ừ lên tiếng, cũng không biết là trả lời hay là rên rỉ.

Giọng nói trầm thấp khàn khàn, chất giọng mập mờ không rõ ý vị vang lên trong thang máy chật hẹp này, khiến cho bầu không khí trở nên mập mờ hơn.

Trong lúc nói môi của Chu Sở Thần khẽ chạm vào thùy tai của cô, cái chạm này dường như khiến anh thoải mái lên không ít, khoang mũi khẽ thở ra một hơi, anh nghiêng mặt qua, sống mũi cao thẳng kia dán vào vành tai nhỏ xinh mượt mà khẽ cọ xát.

Động tác này của anh, hơi thở nóng rực phả vào tai Tô Đường, khiến cho cô ngứa ngáy tay chân mềm nhũn ra, thiếu chút nữa bị anh dán lên.

Tô Đường quay đầu đi, muốn tránh khỏi cái mũi của anh, nào biết được lại khiến lỗ tai của mình hoàn toàn bị lộ ra ngoài.

Người đàn ông híp mắt lại, nhìn chiếc cổ dài mảnh khảnh của cô, màu đỏ tươi dưới đáy mắt càng đậm hơn, môi mỏng theo sát dán lên, cắn một ngụm trên vành tai cô.

"A!"

Trên lỗ tai đột nhiên đau nhức khiến Tô Đường sợ tới mức kêu lên, nhưng giây tiếp theo tiếng kêu của cô lập tức thay đổi, nhẹ nhàng mềm mại, như nhỏ nước.

Nghe tiếng kêu của cô, người đàn ông càng thêm khó nhịn, anh chuyển cắn qua mút, đầu lưỡi mút lấy viên dái tai kia, nhẹ nhàng trêu chọc, môi dùng sức mút lên, như là muốn mút viên dái tai kia vào trong bụng.

Tô Đường thở hổn hển một tiếng, lỗ tai lập tức trở nên đỏ bừng, bụng nhỏ bị anh làm cho đau nhức.

"Anh cả...Anh tỉnh lại đi..." Lý trí của Chu Sở Thần tan rã, tay vốn đang chống lên trên khoang thang máy kia lập tức chạm vào người cô, một đường hướng lên trên, giơ lên cao chui vào trong cổ áo của cô.

Tô Đường nhanh chóng bắt lấy cái tay kia, sợ tới mức giật thót người.

Cũng may lúc này thang máy đã tới tầng cao nhất, nghe thấy âm thanh tiếng mở cửa khiến cho Chu Sở Thần hơi lấy lại tinh thần được một chút.

Anh thả viên dái tai đã bị anh mút đến sưng đỏ kia, nhỏ giọng khàn khàn xin lỗi cô.

Tô Đường đỏ mặt không nói gì, chỉ kéo cánh tay đưa anh ra ngoài, người đàn ông thật sự quá nặng, như là khiêng một ngọn núi nhỏ.

Cô chỉ có thể đỡ anh bằng lưng, lảo đảo đi về phía trước.

Chu Sở Thần ôm cổ cô, một tay chống lên trên tường, dựa vào trên lưng cô đi về phía trước.

Đi đến khúc ngoẹo, Tô Đường khom người, bờ mông đụng phải nơi phồng to kia, nóng rực chống ở nơi đó, như là có mạch đập nhảy thình thịch lên.

Cô lắc mông dịch mông ra xa, như giả vờ không biết.

"Ưm..."

Động tác của người đàn ông dừng lại, tay đè nặng trên vai cô nặng nề thở dốc, mùi rượu nồng nặc hòa với mùi gỗ đàn hương ở trên người anh, khiến cổ cô nóng bừng.

Động tác này của cô dường như đã phá tan đi hàng rào lý trí cuối cùng mà anh miễn cưỡng chống đỡ...

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...