Nhặt quần áo của mình lên vội vàng mặc vào, đồng thời cũng rửa sạch mọi dấu vết ở trong phòng tắm.
Bởi vì sợ đánh thức Chu Sở Thần, trong phòng cũng không dám bật đèn, chỉ có thể nhờ vào ánh sáng từ hành lang cố gắng xóa mọi dấu vết của mình ở trên giường.
Vừa rồi ở trên sàn nhà cũng nhỏ không ít nước, cô cầm khăn giấy lau đi, thì chợt nghe thấy tiếng người đàn ông ở trên giường cử động.
Tay sờ loạn ở vị trí của cô vừa mới nằm một lúc, có lẽ là bởi vì không sờ được gì, anh khẽ nhíu mày lại, hơi thở cũng trở nên gấp gáp, lộ ra vẻ thiếu kiên nhẫn, dường như muốn tỉnh lại.
Tô Đường nín thở cúi người xuống, nhanh chóng cầm một chiếc gối nhẹ nhàng nhét vào.
Cánh tay người đàn ông chạm vào chiếc gối ôm ấm áp, nhẹ nhàng ôm vào trong lòng ngực, khom lưng vùi mặt vào trong gối, sống mũi cao thẳng còn cọ vài cái ở phía trên, như là ngửi được mùi hương ở trên gối, cái cau mày giữa hai hàng lông mày cuối cùng cũng giãn ra.
Cái gối đó chính là cái gối cô vừa mới ngủ qua, động tác này của Chu Sở Thần khiến cho cô không hiểu tại sao lại nghĩ rằng anh đang ngửi mùi hương của cô...
Thật muốn chết quá!
Tô Đường đỏ mặt, không dám ở trong phòng nữa, vội vàng chạy ra khỏi phòng ngủ.
Đi thang máy xuống dưới lầu, trong hộp đêm vẫn hoạt động vô cùng náo nhiệt, không ai chú ý tới một cô gái đột nhiên từ trong đám người lẻn ra ngoài.
Việc đầu tiên Tô Đường làm chính là đi tìm tiệm thuốc.
Cũng may nơi này cũng rất sầm uất, tiệm thuốc hai mươi bốn giờ mở ở ngay bên cạnh. Cô cố giả bộ bình tĩnh hỏi nhân viên cửa hàng mua một hộp thuốc tránh thai khẩn cấp, dù vậy lúc trả tiền vẫn không tự chủ được mà đỏ mặt.
Sau khi nhân viên một ly nước, lập tức uống thuốc tránh thai, tâm trạng hoảng loạn của Tô Đường mới bình tĩnh được một chút.
Từ hiệu thuốc đi ra, cô đứng ngơ ngác ở bên đường.
Đường cái đêm khuya rất yên tĩnh, thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng gầm rú ở trong quán bar.
Cô cũng không biết mình đang suy nghĩ gì, chỉ cảm thấy tâm trạng đang rất hoảng loạn, đầu óc lại trống rỗng.
Chuyện xảy ra cả đêm hoàn toàn vượt qua ngoài tầm kiểm soát, mọi diễn biến biến thành như bây giờ không thể giải thích được.
Cô ấy đã ngủ với Chu Sở Thần.
Mặc dù trước đây trong lúc vô tình cô đã chạm qua anh vài lần, nhưng đó đều là những hành động vô ý, còn bây giờ là nó đã thật sự xảy ra.
Nhưng không hiểu sao, cảm giác áy náy của cô đối với Chu Hạo Cường cũng không nhiều lắm, phần nhiều là áy náy với Chu Sở Thần và Lý Lệ.
Tốt nhất là coi như không có chuyện gì xảy ra, coi như đó chỉ là một đêm mộng xuân, nếu không cô cũng thật sự không biết nên giải quyết tất cả chuyện này như thế nào.
"Chị ơi, đây là đồ của chị à?" Phía sau truyền đến giọng nói, Tô Đường bừng tỉnh lại.
Tô Đường cảnh giác quay đầu lại, nhìn thấy một nữ phục vụ, mặc đồng phục của quán bar The Nigth.
"Cái này...Là đồ của chị sao?"
Nhân viên phục vụ đưa đồ trong tay tới, Tô Đường mới thấy rõ trong tay cô ta lại là túi xách của mình.
Cái túi xách tay vừa mới để quên ở phòng 705.
"Là của tôi, cám ơn..."Tô Đường nhận lấy, do dự một lát rồi hỏi: "Xin hỏi là ai đã đưa đến quầy lễ tân vậy?"
Tô Đường nghĩ đến chuyện đã xảy ra trong phòng 705, cảm giác sợ hãi lúc đầu hoàn toàn biến mất, thay vào đó là hình ảnh Chu Sở Thần cầm dao đâm xuống.
Điều khiến cô lo lắng bây giờ chính là liệu mấy người đàn ông đó có gọi báo cảnh sát hay không, dù sao Chu Sở Thần cũng là bởi vì cô mới làm loại chuyện xúc động như vậy, nếu ảnh hưởng đến anh, Tô Đường càng khó khoái thác tội của mình.
"Là nhân viên phục vụ trong quán bar thấy ở trong phòng bao, bên trong có bằng lái của chị, tôi vừa mới nhìn thấy chị từ trên lầu đi xuống nên mới tới hỏi một chút." Nhìn dáng vẻ của nhân viên phục vụ dường như thật sự không biết rõ chuyện đã xảy ra.
Tô Đường đưa cho nhân viên phục vụ mấy tờ tiền boa tỏ vẻ cảm ơn.
Mở túi ra nhìn thoáng qua, bên trong cái gì cũng không thiếu, điện thoại di động, chìa khóa xe vẫn còn đó.
Cô lấy điện thoại di động ra nhìn thoáng qua, có vài cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là số của Chu Hạo Cường gọi tới.
Ngoài ra cũng có những tin nhắn, hầu hết đều là trách cô tại sao còn chưa tới, để anh ta chờ lâu như vậy, không có một câu nào lo lắng cho cô.
Tin nhắn cuối cùng Chu Hạo Cường nhắn cho cô bằng giọng điệu rất thờ ơ rằng tối nay anh ta sẽ không về, sẽ qua đêm ở bên ngoài, bảo cô cũng không cần làm phiền anh ta.
Tô Đường bật màn hình lên rồi lại tắt màn hình, vẻ mặt không chút thay đổi nhét điện thoại vào trong túi, rút chìa khóa xe ra, rồi lái xe về nhà
Về nhà Tô Đường ngủ thẳng đến sáng ngày hôm sau.
Không phải cô không muốn dậy, mà là sợ gặp phải Chu Sở Thần, nên mới lười biếng không chịu dậy.
Ôm chăn vừa mới trở mình, cửa phòng lại bị người từ bên ngoài mạnh mẽ mở ra.
Động tác của người đó mạnh đến mức, ván cửa bị đập vào tường, gây ra tiếng động vô cùng lớn.
Tô Đường hoảng sợ, từ trên giường bật dậy, nhìn thấy Chu Hạo Cường cả người nồng nặc mùi rượu bước tới, vẫn mặc bộ quần áo tối hôm qua, khuôn mặt âm trầm, cũng không thèm liếc nhìn cô lấy một cái.
Động tác tìm đồ giống như là đang phát tiết, ngăn tủ bị anh ta đập mạnh, vừa nhìn đã biết là đang nổi giận.
Tô Đường làm như không thấy, nằm trở lại giường, đưa lưng về phía anh ta tiếp tục mở điện thoại di động.
Thấy cô không chủ động hỏi han lửa giận của Chu Hạo Cường càng tăng vọt hơn, xoay người ném quần áo ở trong tay lên trên giường, hét lớn với cô: "Em có ý gì chứ?"
Tô Đường nhìn mấy bộ quần áo thiếu chút nữa đã bị ném lên mặt mình, khuôn mặt không chút thay đổi ngước mắt lên nhìn, không chớp mắt mà nhìn qua: "Có ý gì chứ?"
Thái độ này của cô khiến Chu Hạo Cường thiếu chút nữa không nói nên lời, tức giận đến mức khuôn mặt trở nên đỏ bừng: "Tại sao tối hôm qua lại không đến đón anh?"
Tô Đường nhìn Chu Hạo Cường tức giận có chút muốn cười.
Từ lúc anh ta trở về việc đầu tiên là tìm cô trách tội, mà không phải là quan tâm sự an toàn của cô, như thể cô không phải là vợ của anh ta vậy, mà chỉ là một cô bảo mẫu gọi là phải có mặt.
Tối hôm qua nếu không phải do anh ta nói sai số phòng, cũng sẽ không phát sinh một đống chuyện không thể xảy ra được kia.
"Em chỉ là không muốn đi thôi làm sao vậy?" Tô Đường nghiêng đầu, ánh mắt nhìn anh ta không hề né tránh nói: "Em cũng không phải là tài xế của anh."
"Em..." Chu Hạo Cường bị cô nói chặn họng lại, cơn tức giận bị chặn lại không thể từ trong lồng ngực bộc phát ra ngoài.
Anh ta tức giận đá văng cái ghế ở bên cạnh, cái ghế đập vào trên ngăn tủ, phát ra một tiếng vang lớn, dường như muốn làm rách màng nhĩ của người ta.
"Em không muốn đi vậy sao tối hôm qua lại không nói? Để anh chờ em cả đêm một cách vô vọng như vậy?!" Dường như anh ta cảm thấy càng lớn tiếng thì càng nói có lý, nên càng cao giọng hơn, chấn động đến bụi bặm trên mái nhà cũng rơi xuống.
Tô Đường hít sâu một hơi, không muốn tiếp tục cãi nhau với ah ta, đứng dậy mang dép muốn vào phòng tắm.
Ngược lại thái độ không thèm để ý này của cô càng chọc giận Chu Hạo Cường hớn, anh ta bước nhanh vài bước đến, đưa tay ra vừa định nắm lấy tay cô, chợt nghe được ngoài cửa truyền đến một giọng nam trầm thấp lạnh lùng vang lên.
"Em thử động vào em ấy một chút thử xem?"
Bạn thấy sao?