Chương 82: Chương 82: Sóng Ngầm

Giọng nói của người đàn ông không trầm lắm, nhưng cảm giác áp bách ở trong giọng nói cho dù ai nghe xong cũng cảm thấy lạnh cả sống lưng.

Tay Chu Hạo Cường cứng đờ dừng tại chỗ, quay đầu lại nhìn về phía người đi tới.

Bởi vì cửa phòng không đóng, cho nên lúc này Chu Sở Thần đang đứng ở ngoài cửa, thân hình cao lớn, vẻ mặt lạnh lùng âm trầm.

Chu Hạo Cường chạm đến ánh mắt của anh, lập tức sợ hãi thu biểu cảm ở trên mặt lại, ngượng ngùng nói với anh: "Anh cả, tụi em gây ầm ĩ đến anh sao?"

Người đàn ông đứng ngược với ánh sáng, vẻ mặt đều chìm trong bóng tối, không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn vẻ mặt sợ sệt của Chu Hạo Cường ở phía đối diện.

"Em chỉ giỡn với cô ấy thôi, không có chuyện gì cả." Dưới ánh mắt lạnh lùng kia, Chu Hạo Cường khó khăn nói.

Thấy Chu Sở Thần vẫn không lên tiếng, anh ta đi đến bên cạnh Tô Đường, nhẹ nhàng kéo ống tay áo của cô, nhỏ giọng nói: "Em nói một câu gì đi."

Tô Đường bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn kể từ khi nghe thấy giọng nói của Chu Sở Thần, cô thậm chí còn không có đủ dũng khí để quay đầu lại.

Tim đập thình thịch lợi hại, dường như quay lại tối ngày hôm qua, bị anh đè ở dưới thân mà điên cuồng lao vào cuộc yêu cảm giác hít thở không thông cứ thế mà ập tới.

"Vợ à...Em nói một câu đi." Chu Hạo Cường nhíu mày, lực kéo tay cô mạnh hơn một chút.

Anh ta rất cần có người cùng nhau chia sẻ cảm giác áp bức mãnh liệt này.

Tô Đường cắn răng, biết càng trốn tránh thì sẽ càng bị nghi ngờ hơn.

Cô hít sâu một hơi, đang định quay đầu lại, thì chợt nghe nghe thấy giọng của một người phụ nữ từ ngoài cửa truyền đến: "Giữa vợ và chồng xảy ra tranh cãi là chuyện không thể tránh khỏi, ngoài miệng cãi nhau thì thôi, nhưng không được động tay động chân với phụ nữ..."

Là giọng nói của Lý Lệ.

Tim Tô Đường chợt ngừng đập, lời muốn nói đã quên hơn phân nửa, cô dừng lại một lúc lâu rồi mới quay người lại.

Nếu không xét đến biểu cảm, thì hai người đứng ở cửa quả thật là một cặp đôi hoàn hảo. Người đàn ông cao lớn lạnh lùng, người phụ nữ khéo léo ngọt ngào.

Cô chỉ nhìn lướt qua xong lập tức rũ tầm mắt xuống, ngay cả ánh mắt Chu Sở Thần cũng không dám nhìn, giọng noi rất nhỏ nhưng lại có thể làm cho tất cả mọi người có thể nghe thấy rõ ràng: "Em không sao, cám ơn anh cả và chị dâu quan tâm."

Nói xong, cô mặc kệ phản ứng của những người khác, lập tức qoay người vào phòng tắm.

Trong nháy mắt cửa đóng lại, sức lực dường như cũng bị rút cạn đi, đầu gối yếu ớt dựa vào cánh cửa.

Mơ hồ có thể nghe được tiếng giải thích của Chu Hạo Cường ở ngoài cửa: "Em cùng lắm chỉ nói đùa với cô ấy thôi, sao có thể động thủ được chứ..."

"Em tốt nhất là nên như vậy." Chu Sở Thần lạnh lùng nói.

Cách cánh cửa cũng có thể nghe được sự uy hiếp trong giọng nói của anh, khiến cho Tô Đường tự dưng nhớ tới cảnh tượng anh vì cô mà đối đầu với đám người kia vào tối hôm qua.

Rồi tự nhiên nghĩ đến chuyện xảy ra tiếp theo, lỗ tai thậm chí có thể từ trong giọng nói của người đàn ông tự động tách biệt hơi thở gấp gáp gợi cảm của anh khi làm tình.

Bụng của Tô Đường đau nhức, tim đập thình thịch.

Nhanh chóng mở vòi hoa sen ra, mượn tiếng nước che lấp những cơn mê tình dục rối loạn ở trong đầu.

...

Lúc ăn cơm tối ông Chu cũng có ở nhà. Tô Đường tất nhiên phải xuống lầu cùng ăn tối, cũng may Chu Sở Thần có việc không ở nhà, ngược lại lại khiến cho cô thở phào nhẹ nhõm hơn.

Không biết Chu Hạo Cường buổi sáng bị Chu Sở Thần hù dọa, hay là muốn biểu hiện tốt trước mặt ông ấy, mà không chỉ không tiếp tục bày ra sắc mặt không tốt với cô, mà thay vào đó lại tình cảm hơn rất nhiều.

Gắp thức ăn lấy thêm canh cho cô, hỏi han ân cần, thật giống như là một người chồng tốt luôn quan tâm đến vợ của mình.

Tô Đường mặc dù trong lòng đang cười lạnh, nhưng trước mặt trưởng bối cũng không dám cho anh ta vẻ mặt không tốt, chỉ là thái độ không còn thân thiết như trước kia.

Mà ông ấy lại không hề để ý đến thái độ không được tự nhiên của bọn họ, mà lại chú ý tới người con dâu mới kia nhiều hơn.

Chu Hạo Cường thấy vậy cũng dẫn dắt theo, hướng sự chú ý tới trên người Lý Lệ nói: "Chị dâu, sao mới vài ngày không gặp, mà chị lại càng ngày càng đẹp hơn vậy?"

Lý Lệ che miệng cười: "Ngày nào mà chị chẳng như vậy? Là do em Hai, miệng ngọt dỗ người khéo quá."

Chu Hạo Cường nhìn chằm chằm mặt của cô ta, lông mày hơi nhướng lên, nghiêm túc nói: "Em thật không nói giỡn mà, chị dâu của em quả thật...Rất xinh đẹp."

Giọng nói của anh ta có chút kỳ lạ, khiến Tô Đường cũng ngước mắt lên nhìn.

Trong lập tức cảm thấy vô cùng hoảng hốt, như là thấy được chính mình ở trong gương.,

Đôi mắt kia của Lý Lệ trong trí nhớ của cô không quá giống như mắt của cô, cũng không biết là có phải thay đổi cách trang điểm hay là đã động tay động chân làm chút gì đó hay không, thế nhưng mà Tô Đường lại cảm thấy hoàn toàn giống y đúc mình, ngay cả phong cách ăn mặc cũng thuần khiết nhẹ nhàng trong sáng theo, nhìn giống cô như đúc.

Trong lòng Tô Đường cảm thấy vô cùng quái dị, nhưng lại không nói gì, chỉ cúi đầu im lặng bỏ thức ăn vào trong miệng.

Chu Hạo Cường dường như cũng cảm giác được có điều gì đó không đúng, không tiếp tục đề tài này nữa, may thay ông Chu nói tiếp.

"Tiểu Lệ thích hôn lễ như thế nào? Để ba bảo người chuẩn bị cho các con. Mặc kệ có như thế nào, con và Sở Thần phải tổ chức hôn lễ ở Tân Hải, nếu không ngay cả lễ nghi cũng không có, thì có thể làm được gì nữa."

Ông ấy nói chuyện mặc dù nặng nề, nhưng từng câu từng chữ đều suy nghĩ cho vợ chồng Chu Sở Thần.

Lý Lệ tự nhiên cũng nghe ra, chỉ cười nói: "Những thứ này con cũng không hiểu, đến lúc đó ba và Sở Thần quyết định là được rồi."

"Con cũng phải có chủ ý, đừng cứ chuyện gì mà nghe theo thằng bé hết."

Chu Sở Thần không có ở đây, ông Chu nói chuyện cũng thoải mái thẳng thắn hơn rất nhiều: "Cử hành hôn lễ sớm một chút rồi sinh con nữa, sớm muộn gì cũng có con với thằng bé, đừng giống như em Hai của con, sinh con mà cũng lề mề, năm năm trôi qua rồi, ngay cả trứng cũng không có để mà đẻ. Cưới vợ về để làm gì thế chẳng biết? Làm vật trang trí sao? Nếu không sinh được thì không bằng kiếm người mới luôn đi."

Lời này đương nhiên là chỉ cây dâu mắng cây hòe. Về phần mắng là ai, những người đang ngồi ở đây trong lòng đều biết rõ.

Lý Lệ đáp lại bằng một nụ cười yếu ớt, còn Chu Hạo Cường cười để giảng hòa.

Tô Đường cúi đầu không nói gì, dường như cả người không còn cảm giác gì nữa.

...

Một bữa cơm này khiến cho Tô Đường đau dạ dày.

Cô ngồi trong phòng hoa nhỏ đến nửa đêm, mới đỡ bụng chậm rãi đi ra.

Vốn định đi thẳng lêm lầu, nhưng lại cảm thấy vô cùng khó chịu, nên vẫn quyết định xuống lầu tìm một chút thuốc tiêu hóa để uống.

Ngồi xổm trước tủ trong phòng khách lục lọi một lúc, chợt nghe thấy trong sân truyền đến tiếng động cơ của xe ô tô, sau đó là tiếng cửa xe mở ra rồi đóng lại.

Tiếng bước chân trầm ổn của người tới dần dần tới gần đến tiền sảnh.

Động tác của Tô Đường dừng lại, rõ ràng còn chưa thấy người, nhưng không hiểu sao tim lại trở nên co rút lại.

Giống như đoán được người đến là ai.

Chỉ chốc lát sau, giày da của người đàn ông lập tức dừng lại ở trước mắt cô nửa bước, đôi chân dài kia, được bọc ở trong quần tây đen, dáng người cao lớn thẳng tắp như cây tùng.

Bóng lưng đứng ngược sáng của anh hoàn toàn bao trùm lấy cả người cô, khiến Tô Đường sinh ra một loại xúc động muốn chạy trốn.

"Em đang tìm cái gì vậy?" Người đàn ông chậm rãi lên tiếng, giọng nói mang theo cảm giác quen thuộc, vừa nặng nề trầm thấp mang theo chút khàn khàn, lại gợi cảm khó hiểu.

"Buối tối em ăn hơi nhiều, nên tìm chút thuốc để tiêu hóa thức ăn. Đã trễ thế này rồi, anh cả đi lên nghỉ ngơi trước đi, không cần lo cho em đâu."

Tô Đường cúi đầu, không dám nhìn anh, giả vờ tìm đồ, đầu gần như muốn thò vào trong tủ, chỉ âm thầm cầu nguyện anh nhanh chóng đi lên lầu.

Chu Sở Thần nhàn nhạt nâng mí mắt lên, ánh mắt hơi tố sầm lại, vẫn đứng tại chỗ không nhúc nhích, nhỏ giọng lại hỏi một câu: "Tay thế nào rồi?"

Trong nháy mắt mặt Tô Đường trắng bệch như tờ giấy, càng không dám nhìn anh, chỉ ngập ngừng nói: "Đã ổn hơn nhiều rồi."

Chỉ cần anh nhắc tới chuyện nào liên quan đến tối ngày hôm qua, da đầu Tô Đường lập tức trở nên tê dại, adrenaline tăng vọt, khắp cơ thể dựng lên một hàng rào phòng bị bảo vệ bản thân.

*Adrenaline, còn được gọi là epinephrine, là một loại hormone và thuốc có liên quan đến việc điều chỉnh các chức năng nội tạng. Adrenaline thường được cả tuyến thượng thận và một số lượng nhỏ tế bào thần kinh trong tủy sống tạo ra

Cô có loại dự cảm không tốt.

Quả nhiên, sau một hồi im lặng ngột ngạt, người đàn ông đột nhiên mở miệng nói: "Tối hôm qua..."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...