"Tối qua em đưa anh vào phòng xong lập tức về nhà, cả đêm đều ngủ ở trong nhà, em về rất sớm, quản gia có thể giúp em làm chứng..."
Tô Đường giống như một con mèo bị giẫm phải đuôi, không đợi anh nói hết đã lập tức mở miệng nói trước, đã sớm vứt hết những lời mình nghĩ nói ra hết. Tốc độ nói nhanh như rót đậu, không hề có chút dừng lại nào.
Người đàn ông dừng lại hai giây, anh từ từ hạ mi xuống, ánh mắt trầm tĩnh mạnh mẽ rơi vào trên người Tô Đường.
Mặc dù là không nói lời nào, nhưng ánh mắt đen nhánh kia lại giống như muốn cuốn cô vào trong vòng xoáy sâu không thấy đáy, xé rách dây thần kinh căng thẳng của Tô Đường đến da tróc thịt bong.
"Anh còn chưa hỏi gì mà." Chu Sở Thần nhàn nhạt cắn môi dưới, ý cười cũng không đạt tới đáy mắt.
Anh đứng ngược với ánh sáng, khuôn mặt mơ hồ chìm ở trong bóng tối, chỉ có đôi mắt đen kịt kia, dường như đắm chìm vào trong hầm băng một lúc.
Tô Đường ý thức được hình như mình đã phạm sai lầm, muốn nói gì đó để thay đổi cục diện thì người đàn ông đã quay người rời đi.
Anh quay lưng đứng trước cửa sổ sát đất, lấy một điếu thuốc ra ngậm ở bên miệng, rít vài hơi, một tay bỏ vào trong túi quần, ngón tay xoa xoa điếu thuốc.
Bóng tối vô tận bên ngoài cửa sổ tản ra khiến cả người anh như tỏa ra một cảm giác ớn lạnh, làn khói tỏa ra như đang cố gắng đè nén một số cảm xúc nào đó.
Tô Đường nhìn bóng lưng anh, bất giác nín thở, tay nắm chặt thành nắm đấm ở trong ngăn tủ, sợ hãi từng câu nói mà anh nói ra.
Sự im lặng này dường như đã đóng băng không khí, khiến cô hít thở càng trở nên khó khăn hơn.
Nghĩ đi nghĩ lại thì vẫn nên nói cái gì đó để cứu chữa, cuối cùng vẫn cảm thấy không nên tiếp tục nói về chủ đề này nữa.
Suy cho cùng nói dối càng nhiều, thì càng dễ bị vạch trần hơn.
Vì vậy Tô Đường nói: "Anh cả, anh và chị dâu định khi nào tổ chức hôn lễ?"
Động tác hút thuốc của Chu Sở Thần hơi dừng lại, nhìn cô gái ở phía sau qua hình ảnh phản chiếu yếu ớt trên cửa sổ sát đất kia, giọng nói nhàn nhạt, trên mặt không hiện thấy một chút cảm xúc nào: "Em rất quan tâm chuyện này?"
Tô Đường không hiểu sao lại cảm thấy lời này của anh có ý gì đó không rõ.
Rõ ràng trong lời nói của cô không có một chữ nào đi quá giới hạn, nhưng khi anh hỏi ngược lại, lại giống như là cô đang cố ý thăm dò, mơ ước thứ không thuộc về mình.
Tô Đường lập tức đứng thẳng dậy, giải thích: "Là lúc cơm tối ba nói. Dù sao cũng là chuyện lớn trong nhà, biết sớm một chút cũng tốt để chuẩn bị cho hai người."
Chu Sở Thần cầm điếu thuốc, nhẹ nhàng gãy hai cái, tàn thuốc tung bay trên mặt đất. Anh cụp mắt xuống, nghiêng người lại, ánh mắt chậm rãi rơi vào trên mặt cô: "Em định giúp anh chuẩn bị hôn lễ?"
Giọng nói của anh trầm thấp, con ngươi đen như mực, vẻ mặt lạnh lùng khiến cho người ta nhìn không rõ cảm xúc ở trên mặt.
Tô Đường bị anh nhìn chằm chằm đến nỗi tim đập thình thịch, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Cô nắm chặt bàn tay ướt đẫm mồ hôi, rũ mi xuống, cúi đầu nói một câu: "Cái này còn phải xem ý của ba và hai người."
Nếu ông Chu để cho Chu Hạo Cường giúp tổ chức hôn lễ, thì cô đương nhiên cũng phải đi giúp đỡ theo, đây là điều không thể nghi ngờ.
Chu Sở Thần hít điếu thuốc sâu một hơi, ánh mắt nặng nề nhìn cô, vẻ mặt như cười như không nói: "Vậy thì anh cảm ơn em dâu trước."
Ý tứ trong lời nói của anh cũng không rõ ràng, Tô Đường cũng không biết nên đáp lại như thế nào.
Lại là một khoảng im lặng tĩnh mịch không tiếng động, cô dừng một chút, rồi mở miệng nói: "Khuya rồi, em đi lên nghỉ ngơi trước, anh cả, anh cũng nên nghỉ ngơi sớm một chút đi."
Chu Sở Thần lạnh lùng liếc nhìn cô một cái, rồi vẫn quay người nhìn ra ngoài cửa sổ, hút thuốc tiếp.
Tô Đường nhìn bóng lưng anh, có chút ngượng ngùng, im lặng một lúc, lại nhẹ nhàng nói một câu: "Tối hôm qua, thật sự cảm ơn anh."
Cô nói xong lập tức bước nhanh ra ngoài, mà không nhìn thấy ánh mắt thâm thúy của người đàn ông phía sau nhìn mình.
...
Tô Đường từ phòng khách đi ra, lập tức bước nhanh đi lên lầu, giống như có người vô hình đang đuổi theo ở phía sau.
Trước khi mở cửa vào phòng ngủ, cô nắm tay nắm cửa đứng ngơ ngác ở ngoài cửa một lúc, trong đầu óc hỗn loạn hiện lên vài bóng người, không rõ những cảm xúc ở trong đó.
Cô hít sâu một hơi, rồi mới đẩy cửa đi vào.
Trong phòng Chu Hạo Cường còn chưa ngủ, thấy cô đi vào nhíu mày tức giận nói: "Đi đâu vậy, muộn như thế này rồi mới đi lên."
Tô Đường không nói gì, mà cầm quần áo vào phòng tắm rửa.
Lúc đi ra vẻ mặt Chu Hạo Cường tràn đầy bất mãn nói: "Hôm nay em bị làm sao vậy? Anh nói chuyện với em em không nghe thấy sao?"
Sự dịu dàng ân cần biểu hiện trước mặt những người khác trong bữa tối, một chút cũng không còn sót lại nữa.
Thấy Tô Đường vẫn không trả lời anh ta, anh ta thô lỗ nói: "Anh thật sự là đã quá nuông chiều em rồi. Lấy nhau từ đó đến giờ rồi, mà ngay cả đứa nhỏ cũng không có, tính tình thì ngày càng lớn, may mà vừa rồi ở dưới lầu có anh bảo vệ em, chứ không cái thái độ này của em..."
"Chúng ta ly hôn đi."
Tô Đường cũng không quay đầu lại, nhẹ nhàng hời hợt quăng một câu như sấm sét, khiến cho Chu Hạo Cường chấn động tại chỗ.
Miệng của anh ta còn chưa kịp khép lại, những lời còn chưa nói xong bị nghẹn lại ở trong cổ họng, nhìn chằm chằm cô như thể không thể tin vào lỗ tai của mình.
"Em vừa mới nói cái gì?"
Tô Đường buông đồ ở trong tay xuống, quay đầu lại nhìn anh ta, vẻ mặt không chút chần chừ nói: "Em nói, chúng ta ly hôn đi."
Lúc này Chu Hạo Cường nghe rất rõ ràng, vẻ mặt của anh ta hơi dừng lại một chút, trên mặt biến ảo khó lường.
Dừng một lúc rồi mới cười nói với cô: "Anh chỉ mới nói mấy câu với em, sao em còn tức giận à?"
Thấy vẻ mặt Tô Đường vẫn không buông lỏng, anh ta vội vàng xuống giường, muốn ôm cô.
Tô Đường đẩy tay anh ta ra, quay người tránh anh tới gần, giọng nói vẫn nhàn nhạt như cũ nói: "Em nghĩ, ba anh nói rất đúng, nếu em không sinh được, không bằng anh đổi người khác sớm một chút đi."
"Đó là lời nói lúc ba tức giận, sao em lại cho là thật chứ? Chỉ vì một câu nói này mà muốn ly hôn với anh?"
Chu Hạo Cường đương nhiên là không muốn đổi vợ.
Hai người bọn họ chưa có con, vấn đề lớn nhất là của ai, trong lòng anh ta hiểu rất rõ.
Ở bên Tô Đường không sinh được con, còn đưa hết mọi vấn đề đổ lên người cô, nếu đổi lại thật sự không thể mang thai được, thì khỏi cần xem báo cáo kiểm tra sức khỏe, người khác cũng có thể đoán được vấn đề này xảy ra ở trên người ai.
Cho nên anh ta không thể dễ dàng vứt bỏ tấm bia đỡ đạn Tô Đường được.
"Không phải bởi vì những lời này."
Tô Đường quay người lại đối mặt với anh ta, vẻ mặt vô cùng kiên định nói: "Mà là em không muốn tiếp tục cuộc sống như vậy nữa, em không có cách nào duy trì cuộc hôn nhân này với anh nữa, em mệt mỏi lắm rồi."
Mấy ngày nay cô vẫn luôn suy nghĩ về vấn đề này, không biết tại sao mình phải tiếp tục giết chết hôn nhân của mình như vậy, cô trở nên càng ngày càng không giống mình, càng ngày càng mất đi chính mình.
Hơn nữa tối hôm qua sau khi phát sinh quan hệ với Chu Sở Thần, cho dù sự việc không có bị bại lộ, nhưng cô cũng không có cách nào mà không thẹn với lương tâm đối mặt với Chu Sở Thần và Lý Lệ.
Cách tốt nhất là rời đi.
Đối với ai cũng tốt cả.
"Vợ à, anh sai rồi, hôm nay anh thật sự không phải cố ý nổi giận với em, anh cam đoan sau này sẽ không nổi giận nữa, được không?"
Chu Hạo Cường hạ thấp thái độ xuống, thấp bao nhiêu anh ta cũng nguyện ý: "Chuyện đứa nhỏ em cũng không cần phải lo lắng, chúng ta rất nhanh sẽ có, em tin anh một lần nữa đi."
Cho dù có như thế nào anh ta cũng không thể thả cho Tô Đường rời đi được, đã đi tới bước này rồi, làm sao có thể nguyện ý từ bỏ mọi nỗ lực mà anh ta đã làm được cơ chứ.
"Em đã nghĩ kỹ rồi." Tô Đường lắc đầu.
Nếu như nói ngay từ đầu cô còn có dao động, vậy một khắc vừa mới đụng phải Chu Sở Thần ở phòng khách kia cũng đã làm cho quyết tâm của cô càng thêm kiên định hơn.
Cảm giác áp bức của người đàn ông kia quá mạnh mẽ, mặc dù cái gì cũng không nói, nhưng tất cả mọi thứ ở trước mặt anh dường như không thể che giấu được.
Cô không biết anh có nhớ ra hay không, cho dù bây giờ chưa nhớ ra, cô cũng không thể bảo đảm sau này mình sẽ không lộ tẩy trước mặt anh.
Cho nên biện pháp tốt nhất chính là rời đi, dù sao cô đối với cuộc hôn nhân này đã không còn ôm bất kỳ hy vọng nào nữa rồi.
"..."
Chu Hạo Cường hít sâu một hơi, thái độ dường như hơi buông lỏng một chút: "Anh biết gần đây áp lực của em rất lớn, hay em về nhà họ Tô ở cùng với ba mẹ em vài ngày đi, nghỉ ngơi một chút, rồi chúng ta lại nói đến chuyện này sau, em xem có được không?"
1. Nữ chính bây giờ chưa có yêu nam chính, chỉ là bắt đầu đối với anh ấy có chút tình cảm khác thường.
2. Nam chính cũng chưa có chắc chắn nữ chính đã yêu anh ấy nên anh ấy chưa thể thổ lộ tình cảm của mình với nữ chính, nếu không cần gì anh ấy phải tốn tâm tư thiết kế một đống chuyện này, cứ như vậy mà trực tiếp bày tỏ là được rồi, còn cần làm nhiều chuyện như vậy sao?
Bạn thấy sao?