Bởi vì không muốn trước khi ly hôn xảy ra nhiều chuyện, cho nên ngày hôm sau Tô Đường mới đóng gói đồ đạc về nhà mẹ đẻ.
Cô vốn cho rằng trở lại nhà họ Tô là có thể trở lại bến cảng che gió che mưa của mình, nhưng dần dần phát hiện mọi chuyện hoàn toàn khác xa với suy nghĩ của cô.
Đại khái là Chu Hạo Cường đã gọi điện thoại thông báo cho ba mẹ Tô, không biết đã nói gì với bọn họ, mà từ lúc Tô Đường về nhà, ba mẹ cô không lúc nào là không khuyên giải an ủi khuyên bảo trước mặt cô.
"Giữa vợ chồng cãi nhau là chuyện thường xảy ra, sao có thể tùy tiện nói hai chữ ly hôn bên miệng được chứ?"
"Đứa nhỏ Hạo Cường kia vẫn rất là hiểu chuyện, những năm này đối với con cũng không tệ, nếu thằng bé đã chủ động xin lỗi, con cũng không cần làm kiêu, hai ngày nữa nhanh chóng trở về đi, đỡ cho người ở nhà họ Chu lại nói ra nói vào."
"Lần trước Hạo Cường còn mang theo em trai con đi làm mấy cái hạng mục, nếu không nể mặt con, thằng bé nào có rảnh rỗi mà đi giúp đỡ nhà chúng ta chứ?"
Thấy Tô Đường giả điếc giả câm không nói lời nào, ba Tô cũng có chút tức giận nói.
"Chỉ là cãi nhau một chút thôi, cũng không phải là phạm phải sai lầm gì đó không thể tha thứ được, đàn ông mà ít nhiều tính tình nhiều khi không được tốt lắm, huống chi con đã gả đi nhiều năm như vậy rồi ngay cả đứa nhỏ cũng không sinh được, người ta còn chưa nói gì, mà ngược lại con còn tự làm theo ý mình, xem có giống ai không chứ!"
Tô Đường vốn định giả vờ không nghe thấy, nhưng những lời này của ba Tô đều giẫm lên chỗ đau của cô.
Nhất thời khó có thể tin được, cô ngẩng đầu lên, mọi lỗ chân lông trên toàn bộ cơ thể như đang thở hổn hển phát tác ra, nhìn ba mẹ của mình qua màn nước mắt.
Chỉ cảm thấy ngực đau ầm ĩ, cổ họng như bị người ta bóp chặt, nghẹn nửa ngày mới phát ra âm thanh, đau khổ chất vấn hỏi.
"Thì ra ngay cả hai người cũng nghĩ như vậy?"
Vốn cho rằng chỉ có người ngoài mới có thể nghĩ như vậy, thì ra mấy năm nay ngay cả ba mẹ ruột của cô cũng nhìn nhận cô như vậy.
"Ba con không có ý đó." Mẹ Tô vội vàng tới dỗ dành cô.
Ba Tô cũng biết mình nói nặng lời, im lặng ngồi ở đó không nói gì nữa.
Tô Đường chỉ cảm thấy ủy khuất, cô muốn đưa hết sự khó chịu và không cam lòng ở trong lòng mình toàn bộ nói hết ra ngoài, nhưng lời đến bên miệng chỉ còn lại có một câu.
"Con muốn bản thân vui vẻ một chút, muốn sống cuộc đời của mình, như vậy cũng không được sao?"
Ba Tô im lặng một lúc, rồi nặng nề thở dài nói: "Tiểu Đường, mọi chuyện ở trên đời, không phải chuyện nào cũng được như ý muốn, mặc kệ con nghĩ như thế nào, cuộc hôn nhân này không thể ly hôn được."
"Con gả đến nhà họ Chu mấy năm nay, Tô thị và Chu thị hợp tác không ít hạng mục, bây giờ cả hai nhà như gân xương cốt dính liền nhau. Bọn họ là xương, chúng ta là gân. Nếu như bây giờ con bứt ra, không còn nhà họ Chu nữa, thì nhà họ Tô của chúng ta có thể sẽ không chống đỡ nổi, con cũng không thể ích kỷ như vậy."
Tô Đường cũng không biết mình làm sao từ trong nhà họ Tô chạy ra ngoài.
Mặt bị gió lạnh thổi đến hóa đá, xe cộ trên đường cái giống như máy quay phim kéo dài xoay tròn kéo thành đường sắt cao tốc, đèn xe cứng rắn bị kéo thành từng tia sáng, bóng người trên đường bị nhòe đi.
Cô cũng không cầm điện thoại di động, ôm hai tay bước đi trên đường không mục đích.
Tô Đường phát hiện mình ngu ngốc đến mức bây giờ mới ý thức được mình đã sớm không có nhà, nơi trú ẩn an toàn mà cô cho rằng đã từ lâu không thể chứa nổi cô.
Từ lúc cô gả đến nhà họ Chu, thì cuộc sống của cô đã hoàn toàn thay đổi, rốt cuộc cũng không thể trở lại như lúc ban đầu được nữa.
Vốn tưởng rằng mình là một con chim trong lồng, chỉ cần thoát ra khỏi lồng là có thể lấy lại tự do.
Bây giờ mới phát hiện, cô là con chim được vẽ trên mặt ô, cho dù là lông chim có tối, mốc meo, bị sâu mọt, thì có chết cũng phải chết trên mặt ô.
Cô không có lựa chọn nào khác, căn bản là bị nhốt đến chết tại đó.
Trời bắt đầu mưa từ lúc nào cũng không biết, tĩnh lặng như không khí, người cũng như không khí, khi bước vào mới phát hiện bên trong đang sôi trào.
Dường như có người đang gọi cô, Tô Đường nghe không rõ, chỉ cảm thấy mình giống như là một người đứng ở trên cánh đồng hoang, cảnh vật xung quanh trở nên mờ mịt, những nỗi uất ức ở trong lòng ngực không thể giải bày ra được, không thể dừng lại, dừng lại sẽ bị cắn nuốt.
"Tô Đường."
Cô dừng lại khi bị anh nắm lấy, không nhìn thấy rõ khuôn mặt của người đàn ông cho lắm, chỉ cảm thấy đôi mắt kia, sáng quắc nhìn chăm chú vào cô.
"Anh cả." Mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc bay tới, cô nhẹ nhàng gọi một tiếng.
Chu Sở Thần nhìn cả người cô ướt sũng như con gà bị vớt vào nồi canh, ánh mắt trầm xuống, mím môi cúi đầu nói: "Lên xe trước đi."
Cơ thể cao lớn của người đàn ông gần như bao lấy cô, Tô Đường nhìn anh hơi dừng lại một chút, theo bản năng muốn lui về phía sau, lại bị anh nắm lấy bả vai cứng rắn nhét vào trong xe.
Tô Đường ngồi ở ghế phụ, nhìn Chu Sở Thần đóng cửa xe, vòng qua bên kia ngồi vào.
Việc đầu tiên anh làm khi lên xe, chính là khóa cửa xe lại.
"Em chỉ đi dạo một chút thôi."
Mỗi lần đối mặt với Chu Sở Thần cô cảm thấy mình giống như Alexander, lúc này cô thậm chí không quan tâm về nỗi buồn và sự tủi thân của mình, chỉ muốn chạy trốn khỏi anh.
"Đi dạo trong mưa? " Vẻ mặt anh không chút biểu cảm nào, hỏi ngược lại không nhẹ mà không nặng.
Không cần nghĩ cũng có thể cảm nhận được sự mỉa mai trong lời nói của anh.
Vẻ mặt Tô Đường ủ rũ, chỉ mặt dày mơ hồ đáp lại một tiếng.
Chu Sở Thần cũng không tranh luận với cô về vấn đề này, chỉ nghiêng người từ ghế sau cầm lấy một cái khăn lông, đắp lên đầu cô.
Cô hoảng sợ, muốn đưa tay kéo khăn xuống, lại nghe thấy người đàn ông lạnh lùng mắng: "Đừng nhúc nhích."
Theo bản năng nghe lời, lo lắng đến mức chột dạ, Tô Đường cúi đầu nhìn ống quần bị ướt nước mưa của người đàn ông.
Cách lớp khăn, cô có thể cảm nhận được ngón tay thon dài của anh đang xoa tóc cô, động tác khác với vẻ mặt lạnh lùng của anh, vô cùng dịu dàng.
Tim không hiểu rõ lý do tại sao lại đập rộn ràng lên, cảm thấy như mình sắp ngạt thở thì thiếu oxy.
Sau khi giúp cô lau tóc xong, Chu Sở Thần lại lấy một cái chăn đắp lên người cô.
Mắt thấy anh muốn nghiêng người lại, Tô Đường vội vàng quay mặt đi, nghiêng người thắt dây an toàn cho mình.
Động tác của anh dừng lại tại chỗ, liếc mắt nhìn cô một cái, rồi ngồi xuống, khởi động xe.
Người đàn ông không hỏi cô muốn đi đâu, mà chỉ lập tức lái xe ra ngoài.
Tô Đường nắm chặt dây an toàn, nhịn một lúc lâu rồi mới mở miệng nói: "Anh cả, anh chở em đến ngã tư phía trước là được rồi, em chưa muốn quay lại nhà họ Chu."
Chu Sở Thần không để ý đến cô, đánh tay lái tiếp tục đi về phía trước.
Trong xe rất yên tĩnh, khí thế trên người Chu Sở Thần lại quá mức mạnh mẽ, mỗi lần tới gần anh, nhịp tim lúc nào cũng đập nhanh một cách khó hiểu.
Tô Đường không nhúc nhích nữa, cũng không dám nói thêm lời nào, sợ lại nói sai câu nào, thì anh lại nhắc tới chuyện tối hôm đó.
Xe không có lái về nhà họ Chu, cũng không có lái về nhà họ Tô, mà là lái vào một khu chung cư cao cấp trong thành phố.
Bạn thấy sao?