Suốt dọc đường đi Chu Sở Thần luôn im lặng.
Anh không nói chuyện, Tô Đường ước gì mình có thể trở nên vô hình, ngay cả tiếng hít thở cũng hạ xuống thấp nhất, sợ gây chú ý đến anh.
Chiếc xe rất nhanh đã lái vào gara của khu chung cư.
Tô Đường ngồi ở ghế phụ một chút cũng không muốn cử động, Chu Sở Thần ở bên cạnh cởi dây an toàn, lập tức xuống xe, anh đi vòng qua đầu xe đến bên cạnh Tô Đường, mở cửa xe của cô ra.
"Xuống xe." Giọng nói của người đàn ông nhàn nhạt, nhưng lại mang theo sự áp bức khiến cho người ta không thể xen vào.
Tô Đường không dám chần chừ, cởi dây an toàn mở cửa xe ra ngoài.
Cô đi theo sau anh vào thang máy. Cửa thang máy vừa đóng lại, trong không gian kín chỉ còn lại hai người bọn họ.
Tô Đường đứng ở phía sau lén lút nhìn anh.
Trên vai người đàn ông có rất nhiều vết nước, thậm chí ngay cả ống quần cũng bị ướt, giày da cao cấp cũng lấm lem bùn đất, thoạt nhìn lại có chút hơi chật vật.
Cảnh tượng như vậy xuất hiện trên người đàn ông từ trước tới nay luôn cẩn thận tỉ mỉ thì quả thật là một cảnh tượng kỳ lạ.
Cũng không biết vừa rồi anh đi đâu, mà lại đột nhiên gặp cô ở trên đường?
Tô Đường có nghi ngờ nhưng cũng không định hỏi anh, dù sao cũng không liên quan đến cô.
Chu Sở Thần không để ý đến tâm tư nhỏ nhặt của cô gái phía sau, một tay bỏ vào trong túi quần, lông mi rũ xuống che khuất cảm xúc ở đáy mắt, nhìn không ra anh đang suy nghĩ gì.
Cửa thang máy vừa mở ra lập tức dẫn đầu đi ra ngoài.
Đó là một căn hộ lớn nguyên tầng, có lẽ là tài sản riêng của Chu Sở Thần ở Tân Hải, trước đây Tô Đường chưa từng tới.
Cách trang trí nhà cửa cũng giống như con người của anh, mạnh mẽ và sây lắng, không rườm rà, nhưng lại rất có cảm xúc.
Tô Đường chỉ nhìn vào bên trong một cái, đứng ở ngoài cửa không đi vào: "Anh cả, muộn quá rồi, em về nhà trước nhé."
Chu Sở Thần quay người lại, khẽ nhướng mày, ánh mắt chăm chú nhìn vào khuôn mặt của cô, chậm rãi hỏi một câu: "Về nhà họ Chu hay nhà họ Tô?"
Cổ họng Tô Đường nghẹn lại, nhất thời không nói nên lời.
Cô bây giờ nơi nào cũng không muốn về, không muốn nhìn thấy Chu Hạo Cường, lại càng không muốn nghe lời chỉ trích của ba mẹ đối với cô.
"Em đã nói với bạn rồi, mấy ngày nay có thể đến nhà cô ấy ở, tạm thời sẽ không về nhà họ Chu." Cô cụp mi xuống, miễn cưỡng tìm lấy cái cớ.
Người đàn ông một lúc lâu cũng không đáp lại, không khí dường như bị ngưng lại.
Tô Đường ngước mắt lên, vừa hay bắt gặp phải đôi mắt sắc bén kia, đôi mắt của anh sắc bén như lưỡi dao, dễ dàng nhìn thấy lời nói dối vụng về của cô.
"Em cũng không mang theo cái gì cả, làm sao có thể gọi cho bạn?"
"..." Cô chột dạ cúi đầu nhìn hai tay trống trơn của mình, không còn lời gì để nói.
"Đêm nay ở lại đây trước đi."
Có lẽ bộ dáng của Tô Đường rất đáng thương, giọng của Chu Sở Thần chậm lại nói: "Yên tâm, đây là căn nhà anh đã mua trước đây, bây giờ cũng không có ai ở đây."
Lời này có ý là, bây giờ anh cũng không có ở đây.
Tô Đường đi theo anh vào cửa.
Nhà rất sạch sẽ, không giống như lâu ngày không có người ở. Nhưng mà đối với người như Chu Sở Thần, cho dù nhà không có ai ở cũng sẽ sắp xếp người đến dọn dẹp thường xuyên, nên cũng không có gì ngạc nhiên.
Nhưng điều kỳ lạ chính là, trong căn nhà này một chút hơi thở nữ tính cũng không có, nhìn giống như một căn nhà của người độc thân.
Chẳng lẽ anh không dẫn Lý Lệ tới đây?
"Đi tắm trước đi, nếu không lại bị cảm lạnh."
Chu Sở Thần từ phòng ngủ đi ra, cầm trong tay một cái khăn lông và chiếc áo thun tay ngắn màu trắng: "Tạm thời em mặc cái này trước đi, ngày mai anh bảo người mua cho em cái mới."
Tô Đường vừa cảm thấy đã lập tức có chút hối hận.
Bởi vì cô nhìn thấy rõ đồ trên tay mình là chiếc áo thun nam, đồng thời cô còn có thể ngửi thấy mùi gỗ đàn hương nhàn nhạt tỏa ra trên chiếc áo này.
Đây là áo của Chu Sở Thần...
Mặc áo của anh cả ngủ, nghĩ như thế nào cũng thấy không tốt lắm.
Nhưng quần áo ở trên người cô đều bị mưa làm cho ướt sũng, đã nhăn nhúm dính chặt ở trên người, bây giờ vẫn là mùa hè, nên cũng không thể tiếp tục mặc bộ quần áo dơ này.
Bên ngoài trời vẫn còn đang mưa, mà trời lại tối nữa, bây giờ cũng không thể gọi người đưa đồ tới được.
Cô cũng chỉ có thể nói: "Cảm ơn..."
Vào trong phòng tắm, nhịp tim của Tô Đường một lúc lâu vẫn chưa ổn định lại được.
Không hiểu sao lại đến nhà của Chu Sở Thần, vốn là muốn trốn tránh anh, bây giờ lại giống như là cô tự đưa mình tới cửa.
Ở bên trong không nghe thấy tiếng động ở bên ngoài, nhưng chỉ cần nghĩ đến người đàn ông kia bây giờ đang ở bên ngoài phòng tắm, có thể nghe thấy tiếng cô tắm, Tô Đường lập tức cảm thấy cả người không được tự nhiên chút nào.
Nhưng lúc này cũng không có gì đáng chú ý.
Cô cởi quần áo ướt ở trên người, xối nước ấm lên người, xua tan đi cơ thể lạnh lẽo đầy mệt mỏi này, mới thoải mái hơn được một chút.
Dùng khăn lông lau người, cô do dự một lúc nhưng vẫn cầm lấy chiếc áo thun trắng kia.
Kiểu dáng rất đơn giản, vải cotton màu trắng, trên áo không có hoa văn gì, chiếc áo rất lớn.
Nó quá lớn đối với Tô Đường, khiến cho cô không khỏi nhớ tới bờ vai rộng và tấm lưng lớn thẳng rắn chắc của Chu Sở Thần...
Cô cắn chặt môi dưới, mặc áo vào.
Vạt áo che đến giữa đùi, đường vai rũ xuống cánh tay, tay áo ngắn mặc ở trên người cô lại giống như tay áo ở mức trung bình.
Những thứ này ngược lại không có gì, điều khiến Tô Đường xấu hổ nhất chính là, ngoại trừ mùi hương thơm ngát của nước giặt trên áo, còn có mùi hương gỗ đàn hương đặc trưng trên người Chu Sở Thần.
Cảm giác đó, giống như cả người cô bị anh ôm vào trong lòng, quá mức thân mật.,
Tô Đường không ngừng an ủi mình, đó chẳng qua là mùi thơm trong tủ quần áo của anh mà thôi, không có gì phải xấu hổ.
Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng cô vẫn ở trong phòng tắm một lúc lâu, rồi mới mở cửa đi ra ngoài.
Bởi vì phòng tắm gần phòng khách, nên khi mở cửa ra lập tức nhìn thấy Chu Sở Thần đang ngồi ở trên sô pha.
Chắc hẳn là vừa rồi anh mới tắm ở trong phòng tắm khác, trên người đã thay bộ quần áo khác, nhưng vẫn mặc chiếc áo khoác ngoài kia, dáng vẻ như muốn đi ra ngoài.
"Anh cả..." Tô Đường nắm vạt áo thun, sợ hãi gọi anh.
Đôi mắt đen nhánh của người đàn ông ngước nhìn lên, chạm vào ánh mắt cô.
Không biết có phải do ánh sáng hay không, mà sâu trong đôi mắt kia dường như lập tức dấy lên một ngọn lửa cháy hừng hực, mãnh liệt đến mức khiến cho người ta cảm thấy sợ hãi.
Tô Đường bị đôi mắt kia nhìn chằm chằm có chút choáng váng, nhịp tim và máu đập điên cuồng, những hơi nóng mà cô khó khăn lắm mới đè nén xuống lại ập lan đến hai bên má.
Nghĩ đến mình ngoại trừ mặc chiếc áo thun trắng này mà bên trong không mặc gì cả, lại càng cảm thấy xấu hổ hơn.
Cánh tay nắm vạt áo của cô kẹp chặt ngực lại, hai chân đứng thẳng, cố gắng che đi nét nữ tính lộ ra dưới chiếc áo thun này.
Lại không phát hiện, cô càng kẹp chặt, thì hai bầu ngực ở phía trước càng bị ép nhô cao lên, lại càng khiến cho hai núm vú màu hồng nhạt hiện ra rõ hơn.
Vạt áo cũng bởi vì động tác kéo lên trên của cô, mà ngay cả chiếc áo vốn che đùi của cô bị kéo đến tận bẹn đùi, mơ hồ có thể nhìn thấy vùng tam giác tươi ngon kia.
Dáng vẻ nửa che nửa hở này, kết hợp với vẻ mặt ngượng ngùng đầy xấu hổ của cô, ngay lập tức đã khơi dậy ham muốn tình dục của người đàn ông...
Bạn thấy sao?