Chương 86: Chương 86: Say Rượu

Ánh mắt của Chu Sở Thần chỉ nhìn chằm chằm cô hai giây, rồi cụp mi xuống.

Anh chậm rãi nhấc một chân lên, từ từ phả ra một hơi thuốc, trên mặt nhìn không thấy chút cảm xúc dao động nào.

Như thể những chuyện vừa rồi chỉ là ảo giác.

"Cái này..." Anh cầm lấy một món đồ ở bên cạnh đưa qua.

Tô Đường sửng sốt, nhìn thấy rõ điện thoại của mình thế lại mà ở trên tay anh.

Điện thoại di động của cô sao lại ở trong tay Chu Sở Thần? Tối nay anh đến nhà họ Tô sao?

Lúc này Tô Đường ngạc nhiên đến mức quên mất sự xấu hổ của mình, bước lên vài bước nắm lấy một góc điện thoại di động, muốn cầm lấy.

Nhưng mà lại không rút ra được, thậm chí còn bị anh kéo về phía trước hai bước.

Cô ngước mắt lên có chút khó hiểu nhìn anh.

"Tại sao ra ngoài không mang theo điện thoại?" Chu Sở Thần nhìn cô, vẻ mặt hơi trầm xuống, trong giọng nói ẩn ý có chút chất vấn.

Tô Đường bị anh nhìn đến mức chột dạ, nhỏ giọng giải thích: "Tại đi ra ngoài vội quá, nên quên mất."

Lời này cũng coi như là sự thật, nhưng cũng chỉ là một phần trong đó, Ngoài ra cũng có nguyên nhân phát sinh khác nhưng cô cũng quan tâm nữa.

Chu Sở Thần nhìn chằm chằm lông mi run rẩy của cô một lúc lâu, nhìn chằm chằm đến mức khiến lưng Tô Đường toát mồ hôi, rồi anh mới buông tay ra, giọng nói dịu đi một chút: "Lần sau ra ngoài nhớ mang theo, đừng để cho người khác lo lắng, biết không?"

Tô Đường gật đầu, lấy lại điện thoại của mình, mới phát hiện mình cách anh gần như vậy.

Vừa mới bị anh kéo về phía trước hai bước đầu gối của cô đã áp sát vào đùi của anh, hoàn toàn phá vỡ khoảng cách an toàn của hai người.

Cô hoảng hốt lui về phía sau hai bước, thiếu chút nữa đụng phải bàn trà ở phía sau.

"Tối nay em ngủ ở phòng ngủ chính." Chu Sở Thần đột nhiên chuyển đề tài khiến cho Tô Đường nhất thời không phản ứng kịp.

"...Hả?"

"Ở đây chỉ có một phòng ngủ, những phòng khác dùng để đựng hồ sơ vụ án, không có giường cho em ngủ."

Anh chống khuỷu tay lên đùi, hơi nghiêng người ấn điếu thuốc vào gạt tàn, rồi đứng lên thờ ơ nói thêm một câu: "Đêm nay anh cũng không có ở đây."

Thấy Chu Sở Thần đứng dậy muốn đi, Tô Đường lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm: "Cảm ơn anh cả..."

Anh im lặng liếc nhìn cô, môi khẽ mím lại: "Có việc gì thì có thể gọi điện thoại cho anh."

Tô Đường ngoan ngoãn gật đầu, nhưng trong lòng cũng không để bụng.

Cô cảm thấy có lẽ là anh về nhà họ Chu tìm Lý Lệ, đương nhiên là cô sẽ không biết điều mà gọi điện thoại cho anh, quấy rầy hai vợ chồng bọn họ.

Chu Sở Thần nhìn cô một lúc lâu, đương nhiên nhìn thấy được cô đang lơ đãng, anh mím chặt môi quay người đi, cũng không bỏ qua hành động thả lỏng tay chân của cô.

Người đàn ông vừa đi, dây thần kinh căng thẳng của Tô Đường cuối cùng cũng được thả lỏng.

Cô ngơ ngác đứng ở cửa một lúc lâu, rồi đi đến mấy phòng ngủ nhìn, quả đúng như Chu Sở Thần nói, tất cả các phòng đều chất đầy hồ sơ vụ án, ngay cả một cái giường cũng không có.

Không còn cách nào khác ngoài mở cửa phòng ngủ chính.

Phong cách trang trí phòng ngủ chính cũng giống như bên ngoài, với ba màu đen xám trắng đan xen với nhau, một thế giới lạnh lùng và mạnh mẽ, nhìn không thấy một chút dấu vết nữ tính nào.

Khăn trải giường và chăn bông sạch sẽ đến mức ngay cả nếp nhăn cũng không có, giống như Chu Sở Thần làm cho người ta có cảm giác, luôn tỉ mỉ cẩn thận như vậy.

Đương nhiên, ngoại trừ đêm nay.

Tô Đường cẩn thận từng li từng tí nằm trên giường, chăn đắp lên người, mùi gỗ đàn hương lạnh lẽo trầm tĩnh lan tỏa khắp nơi, trong nháy mắt bao trùm lấy cô.

Toàn thân từ trên xuống dưới, giống như bị người đàn ông kia ôm vào trong ngực, như ở quán bar đêm hôm đó, cả người anh ôm lấy cô từ phía sau, trong trạng thái không thể tách rời.

Suy nghĩ không hiểu sao lại rối loạn, trằn trọc mãi không ngủ được.

Điện thoại di động ở đầu giường bỗng nhiên rung lên.

Cô cầm lên nhìn thoáng qua, là tin nhắn mẹ Tô gửi tới.

"Đường Đường, Sở Thần nói đã tìm được con rồi, mẹ cũng yên tâm. Con về đến nhà họ Chu xin lỗi A Cường đi, đừng tùy hứng nữa, hôn nhân chính là như vậy, không thể nào hoàn hảo được. Người nhà họ Chu đối với nhà chúng ta cũng không tệ, con đừng làm loạn nữa."

Tô Đường nhìn chằm chằm tin nhắn kia một lúc, cho đến khi màn hình điện thoại di động tự động tắt, cô vẫn mở to mắt nhìn màn hình tối đen như mực.

Lúc này cô tin chắc rằng, trên đời này không ai có thể chân chính hiểu được cô, sẽ không có ai để ý đến cảm nhận của cô, cũng như để ý đến nỗi khổ của cô.

Không ngủ được nữa.

Trong bóng tối như thể mọc ra những xúc tu, chọc vào những chỗ đau của cô.

Tô Đường ngồi dậy, từ trên giường đi xuống, hồn như bay vào phòng khách. Ở trong căn phòng xa lạ lại trống trải này, đứng thật lâu.

Không biết nghĩ đến cái gì, cô đi vào phòng bếp mở tủ lạnh ra.

Dưới ánh đèn cảm ứng của tủ lạnh, Tô Đường nhìn thấy mấy chai bia được đặt ở ngăn dưới cùng, lấy ra hết.

Lúc đi ra ngoài liếc nhìn đến tủ rượu ở bên cạnh, cô kiễng chân lên lấy một chai rượu ở trên tủ.

Ôm toàn bộ vào trong phòng khách.

Cô ngồi trên sàn nhà, dựa lưng vào sô pha, mở lon bia rót vào trong miệng.

Thật đắng, chất lỏng lạnh như băng từ trong cổ họng trượt xuống, lạnh đến mức khiến bụng của cô trở nên đau nhức, ngay sau đó là cảm giác nóng rát.

Cô nghĩ đến mấy năm nay bởi vì không sinh được con, mà ngay cả ba mẹ của cô cũng tìm cho cô không ít phương thuốc, các loại thuốc bổ cho cô uống.

Bây giờ nghĩ lại, tất cả đều giống như Chu Hạo Cường.

Như thể cô chẳng qua chỉ là một cỗ máy sinh đẻ không có tình cảm, vì bảo vệ lợi ích của gia tộc mà có thể tùy hi sinh.

Rót bia vào trong miệng, cơ thể lạnh như băng kia cũng dần bốc cháy lên, lục phủ ngũ tạng như bị lửa thiêu đốt.

Đầu óc hỗn loạn, chỉ cảm thấy vô cùng khó chịu.

Đây là cảnh tượng Chu Sở Thần nhìn thấy khi bước vào cửa.

Cô gái ôm lấy hai chân, tấm lưng gầy cong lại, đầu vùi vào trong đầu gối, ngồi cuộn tròn người lại ở trên sàn, giống như mèo con bị vứt bỏ.

Trên bàn trà có mấy lon bia rỗng, được xếp gọn gàng ở đó, thoạt nhìn trông cũng ngoan ngoãn y hệt cô.

Động tác của người đàn ông hơi dừng lại, nhẹ nhàng đóng cửa lại, mang hộp cơm đi qua.

"Em dâu?" Anh đặt hộp cơm ở trên bàn trà, rũ mắt xuống nhìn cô.

Tô Đường vô thức vùi đầu vào sâu hơn, như là đang ngủ.

"Tô Đường..." Chu Sở Thần ngồi xổm xuống, càng ngày cách cô càng gần hơn.

Tay nhẹ nhàng đặt lên vai cô, người cô như thể không có xương, cả người ngã vào trong lòng ngực anh.

Chu Sở Thần ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, trộn lẫn với hương thơm ngọt ngào đặc trưng của cô phả vào mặt anh, anh khẽ thở dài, tay từ trên vai cô trượt xuống, ôm lấy cạnh tay hơi lạnh của cô.

"Sao lại ngồi dưới đất uống rượu?"

Tô Đường nghiêng đầu dựa vào ngực anh, đôi mắt mơ màng không nhìn thấy rõ, mơ hồ nghe thấy có người nói chuyện.

"Muốn uống..." Giọng nói của cô rất nhỏ, còn mang theo sự lười biếng sau khi say rượu, đầu lưỡi hơi thò ra ngoài, nũng nịu như một con mèo con.

Chu Sở Thần rũ mắt nhìn cô thật lâu, ngón tay khẽ nhéo tai cô bị rượu làm cho hun đỏ, nhẹ nhàng vuốt ve.

"Có đói bụng không? Muốn ăn chút gì không?"

Anh vừa mới gọi điện thoại cho mẹ Tô nói cô vẫn an toàn thì nghe nói Tô Đường chưa ăn cơm tối thì đã bỏ đi, lúc này mới mua đồ ăn trở về, không ngờ tới vừa về đã bắt gặp được một con mèo con say rượu.

Tô Đường không trả lời, chỉ chậm rãi lắc đầu.

Ngón tay của người đàn ông rất ấm áp, dịu dàng khẽ nhéo vành tai cô, dịu dàng đến mức cô muốn ngủ.

Cô thả lỏng cơ thể, cả người dựa vào trong lòng ngực anh, nhắm mắt lại, đầu vẫn tựa vào lòng ngực anh, cả người như muốn chìm vào trong đó.

Động tác này thật sự làm cho người ta mềm lòng.

Giọng nói của Chu Sở Thần lại ấm áp dịu dàng hơn rất nhiều: "Ôm em vào ngủ, được không?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...