Tô Đường khẽ gật đầu, động tác nhỏ đến mức, khiến cho người ta không phân biệt được là đồng ý hay phản đối.
Trong phòng khách chỉ mở một ngọn đèn nhỏ, ánh sáng mờ ảo chiếu xuống sàn nhà phía xa, khiến anh cũng có loại cảm giác hơi say.
Chu Sở Thần ôm cô ngồi xổm ở đó không nhúc nhích, hơi thở nóng bỏng xuyên qua lớp áo thun mỏng của cô gái, rơi vào trên ngực anh, khiến cho lòng anh trở nên mềm nhũn.
"Đi vào phòng ngủ được không? Dưới đất lạnh..." Giọng anh dịu dàng, ngón tay thon dài xẹt qua tóc mai bên tai cô, nhẹ nhàng kéo ra sau tai cô.
"Ừm..." Một lúc lâu mới nghe thấy tiếng hừ trầm thấp của cô từ trước ngực truyền đến.
Chu Sở Thần ôm Tô Đường vào trong ngực, ôm cô trở về phòng ngủ chính.
Cô gái say rượu nho nhỏ mềm mại, nghiêng đầu dựa vào trong lòng anh, nhắm hai mắt lại, khẽ nhíu mày lại, như thể có nỗi buồn không thể xả ra được, ở trong mộng cũng không thể giải tỏa được.
Anh cẩn thận đặt cô lên gối.
Trên người Tô Đường mặc áo thun của anh, dưới lớp áo cái gì cũng không mặc, người vừa nằm xuống, một thân hình tuyệt đẹp của cô ở dưới lớp áo lộ ra ngoài.
Trên người cô đổ mồ hôi rất nhiều, vừa rồi lại ngồi ở dưới đất, sợ cô ngủ không thoải mái, Chu Sở Thần vào phòng tắm bưng một chậu nước nóng ra.
Anh cởi khuy áo sơ mi, xắn ống tay áo lên cánh tay, vắt khăn mặt ở trong nước, nghiêng người xuống, nhẹ nhàng giúp cô lau mồ hôi ở trên mặt.
Khăn mặt ấm áp dễ chịu ở trên mặt, Tô Đường ở trong mộng thoải mái khẽ hừ một tiếng, nếp nhăn giữa lông mày hơi giãn ra, hơi thở cũng trở nên dịu hơn rất nhiều.
Cô nghiêng đầu, nửa khuôn mặt vùi vào trong gối, khuôn mặt vẫn đỏ bừng vì say rượu, cái miệng nhỏ mấp máy không biết đang lẩm bẩm điều gì.
Chiếc khăn mặt trượt từ cằm xuống cổ ướt đẫm mồ hôi của cô, trong nháy mắt cảm giác ươn ướt bị lau đi, Tô Đường khẽ thở dài một hơi, cả người thoải mái hơn không ít.
Chu Sở Thần nhìn thấy vẻ mặt của cô, trong ánh mắt cũng mang theo một chút ý cười, anh lau mồ hôi trên cổ cô một vòng, đang định lấy khăn mặt đi, thì tay bị cô nắm lấy.
Tô Đường còn đang nhắm mắt, nắm lấy bàn tay kia muốn nhét vào trong dưới lớp áo của mình.
Bên trong cũng rất dính, mồ hôi khiến quần áo dính chặt vào trên người, rất không thoải mái.
Cô nửa mê nửa tỉnh, phát hiện thấy kéo không nổi, khẽ nhíu mày lại, bĩu môi, trong cổ họng phát ra tiếng hừ đầy bất mãn.
Chu Sở Thần nhìn bàn tay mềm mại nhỏ nhắn của cô, con ngươi dần tối đi.
Lúc này cô còn đang nửa tỉnh nửa mê, kéo ngón tay anh không chịu buông, tay kia nắm lấy vạt áo, đôi môi khẽ mím lại lẩm bẩm điều gì đó như một con mèo con đang tức giận.
Anh nhìn cô một lúc lâu, từ từ cúi người xuống, ghé vào bên tai cô nhẹ giọng nói: "Muốn anh giúp em lau ở bên trong áo không?"
Lông mi nhắm chặt của cô run rẩy, bàn tay nhỏ bé lại kéo ngón tay của anh, cổ họng kéo dài âm cuối hừ một tiếng: "Ừm..."
Chu Sở Thần thả lỏng sức lực, mặc cho tay và khăn mặt của anh bị nhét vào trong áo.
Tô Đường rút tay ra cô ôm cánh tay anh ở bên ngoài áo như thể sợ anh chạy mất.
Khóe miệng của người đàn ông khẽ nhếch lên.
Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy dáng vẻ mềm mại của cô sau khi say rượu, mềm mại ngon ngọt, khiến cho người ta hận không thể một ngụm nuốt vào trong bụng.
Chu Sở Thần vốn không muốn làm gì Tô Đường, nhưng cô lại cầm tay anh ở trong lòng ngực cô xoa loạn một vòng.
Ngón tay chạm vào bộ ngực mềm mại của cô, thậm chí còn cọ qua đầu vú, núm vú mềm mại cọ vào mu bàn tay của anh.
Áo thun trắng bị mồ hôi làm cho ướt đẫm, trong suốt dính chặt vào trên người cô.
Thậm chí Chu Sở Thần còn có thể nhìn thấy hai viên vú đang lăn lộn qua lại dưới lớp áo.
Hơi thở trầm xuống, cự vật ở dưới thân càng thêm bạo động kịch liệt hơn.
Anh khép hờ mắt lại, khăn lông lau sạch mồ hôi ẩm ướt ở trước ngực cô, rồi nâng cô ngồi dậy, tay vòng qua nách cô, lau luôn lưng của cô.
Chu Sở Thần rút khăn mặt ra, đang muốn đặt cô trở lại gối, thì cánh tay của cô gái đã câu lên, như dây leo quấn quanh cổ của anh.
Cô một chút cũng không có ý định quyến rũ, cả người chỉ mềm mại dựa vào trong lòng anh, cằm tựa vào bên cổ anh, khẽ hừ hai tiếng rồi ngủ tiếp.
Chu Sở Thần dừng lại, hơi thở của cô ở trên cổ giống như lông vũ trêu chọc lòng người, khuếch đại sự khô nóng ở trong cơ thể của anh.
"Đường Đường?" Anh nhìn chằm chằm vào bệ cửa sổ ở đối diện, ánh mắt nhìn cô qua ống kính phản chiếu.
Tô Đường ngủ đến một cách vô ý thức, cô thậm chí còn không ý thức được mình đang ôm một người, chỉ cảm thấy tư thế này vô cùng thoải mái.
Tay từ trong cổ áo anh chui vào, nhẹ nhàng cọ xát trên xương bả vai cứng rắn của anh.
Tay Chu Sở Thần nhẹ nhàng trượt lên trên lưng của cô, giọng nói trầm khàn nói: "Còn muốn ngủ không?"
"...Ưm." Tô Đường lười biếng hừ một tiếng, nghe không ra là đáp lại hay là rên rỉ, hay chỉ là phản ứng theo bản năng.
Người đàn ông ôm lưng cô, cúi đầu hôn nhẹ lên vành tai hồng nhạt của cô.
Môi anh nóng rực, nóng đến mức khiến cho Tô Đường rụt người lại, ôm anh càng chặt hơn.
Phản ứng của cô hiển nhiên khiến anh rất hài lòng, Chu Sở Thần vùi mặt vào bên cổ cô, môi mỏng hôn nhẹ lên miếng thịt mềm mại ở sau cổ cô, nhỏ giọng hỏi: "Thích anh ôm em không?"
"Ưm..." Tiếng rên rỉ yếu ớt vang lên bên tai anh bị khuếch đại lên.
Trong nháy mắt con ngươi của người đàn ông trở nên tối tăm, dục vọng trong cơ thể bị đốt cháy, dương vật ở trong quần mãnh liệt nảy lên, không thể chờ đợi được nữa, muốn lao ra ngoài cắm vào trong cơ thể của cô.
Anh thở ra một hơi, thì thầm vào tai cô: "Muốn anh ngủ với em không?"
Tô Đường đáp lại theo thói quen vừa mới mở miệng, cả người đã bị anh đè vào trong gối.
Cô còn có chút trì trệ, chậm nửa nhịp muốn mở mắt ra, thì môi của người đàn ông đã hạ xuống.
Nụ hôn mang theo mùi hương gỗ đàn hương kia lấy đi toàn bộ hơi thở của cô.
Anh giống như một con mãnh thú, đói khát cướp lấy con mồi đưa vào miệng mình, đầu lưỡi mạnh mẽ mút lấy đầu lưỡi của cô, không cho cô chút cơ hội né tránh nào.
Tô Đường ngẩng đầu lên, khó thở vì nụ hôn điên cuồng của anh, cô lắc mông đạp vào phần thân dưới của anh, nhưng lại không ý thức được bụng của mình đang cọ qua phần giữa hai chân nhô lên của anh.
Chu Sở Thần bị cọ đến lưng trở nên tê dại, dương vật ở trong quần căng đến phát đau, anh thở hổn hển một hơi, miễn cưỡng buông ra, nhưng con ngươi đã tối sầm vì tình dục.
"Không thích?"
Đôi mắt của Tô Đường mơ màng nhìn người đàn ông ở trên người của mình, đôi mắt mờ mịt kia, còn mang theo một làn sương mù, cô mở to mắt, cứ như vậy mà nhìn anh, một lúc lâu cũng không đáp lại.
Hơi thở của Chu Sở Thần bỗng nhiên trở nên không ổn định, anh cúi người xuống, lại một lần nữa chiếm lấy môi cô.
Tô Đường mơ mơ màng màng, đầu óc rối tung lên hết vì rượu, cô mơ hồ ôm lấy cổ anh, mở miệng ra để mặc cho anh tiến vào.
Đầu lưỡi của người đàn ông xâm nhập vào trong khoang miệng cô, mút môi cô, rồi mới chậm rãi buông ra.
Lúc này Tô Đường dường như đã tìm lại được một chút cảm giác, mở miệng nhỏ giọng nói một câu.
"Em muốn ở trên."
Bạn thấy sao?