Tô Đường không phải là không thích, mà chỉ là bị anh ép đến không thở được.
Chu Sở Thần khẽ cười một tiếng, ôm cô lên, nâng cô lên người của mình, nằm ở trên gối ngẩng mặt lên nhìn cô.
Tô Đường từ trong ngực của anh chống người dậy, ngạc nhiên nhìn anh một lúc, bỗng nhiên cúi đầu mút môi anh.
Cơ thể nhẹ nhàng bay bổng của cô tự nói với cô rằng là chính mình đang nằm mơ.
Lực đạo của Tô Đường không mạnh, nhưng động tác lại vô cùng trúc trắc, hôn một cái rồi lại mút một cái, không có mục đích gì cả. Đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm môi anh một cái, rồi nhanh chóng rút lui.
Những sợi tóc dài của cô gái rủ xuống nhè nhẹ chui vào trong cổ áo của anh, cái mông nhỏ đặt ở trên bụng anh cũng vặn vẹo theo.
Người đàn ông vén sợi tóc rủ xuống của cô sang một bên, ngón tay nâng cằm của cô lên, yết hầu cuộn lăn vài cái, ánh mắt tối tăm nhìn cô không rõ ràng, nói: "Biết anh là ai không?"
Đôi mắt của Tô Đường bị rượu hun đốt mơ mơ màng màng, cô chậm rãi trả lời: "Anh cả..."
Cô nhìn thấy rõ người.
Chu Sở Thần ở trong giấc mơ của cô.
Ánh mắt của Chu Sở Thần khẽ động, ngón tay thon dài luồn vào trong mái tóc dài của cô, chậm rãi vuốt ve, giọng nói lại trầm hơn một chút: "Có biết em đang làm gì không?"
Tô Đường bỗng nhiên không nói nữa, chỉ nhìn anh, đôi mắt kia chậm rãi tích tụ hơi nước, cô đột nhiên cúi đầu xuống, tựa trán vào vai của anh, giọng nghẹn ngào đầy ủy khuất nói.
"Em không muốn nghe lời nữa..."
Cô không muốn làm cô gái tốt đúng nghĩa trong miệng của người khác, đè nén cảm xúc của mình, nghe lời chấp nhận tất cả yêu cầu của bọn họ.
Cô không muốn một cuộc hôn nhân như vậy, người chồng như vậy, không muốn trở thành vật hy sinh trên con đường thành công của gia tộc.
Cô không muốn làm tổn thương chính mình nữa.
"Đường Đường..."
Chu Sở Thần ôm cơ thể run rẩy của cô, môi mỏng đặt ở bên tai cô, giọng nói ấm áp lại nặng nề: "Muốn cái gì thì có thể nói, không muốn làm thì không cần phải làm, không ai có thể ép buộc được em cả..."
Tô Đường ôm lấy cổ anh im lặng khóc, ngoại trừ Chu Sở Thần thì không ai nói với cô như vậy cả. Từ nhỏ đến lớn, lời cô nghe nhiều nhất chính là: Con phải ngoan, phải biết nghe lời, phải vì người khác mà suy nghĩ...
Cô chính là cô, tại sao phải nghĩ cho người khác chứ?
Đêm nay cô chỉ muốn ích kỷ, chỉ muốn phóng túng bản thân không chút cố kỵ nào.
Đây là giấc mơ của cô, cô muốn thế nào thì làm thế đó, không ai có thể chỉ trích cô.
Tô Đường ngẩng đầu lên, nước mắt còn chưa lau khô, đã ngồi dậy ở trên người anh, bắt đầu kéo nút áo sơ mi của anh.
Cô say khướt, nút áo cũng không thấy rõ, sau vài lần cởi nút áo không được, cả người lập tức trở nên mất kiên nhẫn.
"Cứ từ từ, anh không chạy đâu, đêm nay em muốn làm thế nào cũng được..." Giọng nói trầm khàn của người đàn ông dỗ dành ở bên tai.
Tô Đường giống như con mèo con được anh vuốt lông, cảm xúc nôn nóng cuối cùng cũng tiêu tan đi, cô cúi người xuống, mở to mắt nhìn chằm chằm mấy nút áo kia, cởi từng nút cúc áo ra.
Lồng ngực trắng nõn rộng rãi của người đàn ông dần dần lộ ra, trên cơ ngực đầy đặn có hai chấm màu đỏ chóe, cô chậm rãi dựa vào, mặt kề vào ngực anh, thè lưỡi ra, đưa đầu lưỡi chạm vào nó.
Cơ thể của người dưới gối đột nhiên run lên, tim đập nhanh hơn vài nhịp.
Đầu lưỡi của Tô Đường đảo vòng quanh núm vú nhô lên kia, uốn lượn quấn quanh nó như rắn. Đầu lưỡi chạm tới đỉnh, nảy lên một cái như muốn chui vào trong.
Chu Sở Thần ngẩng cao cổ lên nặng nề thở ra một hơi, lồng ngực phập phồng kịch liệt, hai tay trượt lên đùi của cô, nâng cái mông trắng nõn của cô lên một chút, tránh chạm vào bộ phận sinh dục sưng phồng lên giữa háng của anh.
Tô Đường lại không ý thức được ý tốt của anh, miệng nhỏ nhắn ngậm núm vú của anh, hàm răng còn nghịch ngợm cắn lên, kéo ra một đoạn rồi mới buông anh ra.
"A..." Chu Sở Thần rũ mắt nhìn cô gái ở trên người của mình, mút một đường, từ ngực của anh hôn thẳng một đường đến bụng dưới.
Động tác của cô không thể với tới, nhưng mỗi một nụ hôn đều nhẹ nhàng có thể mang đến kích thích cực lớn cho anh. Dương vật ở trong quần của anh sưng tấy đến phát đau, dường như muốn nổ tung, nhưng anh chỉ ôm lấy eo của cô, mặc cho cô hành động.
Tô Đường một đường di chuyển đến giữa háng người đàn ông, đầu khóa lấp lánh trên thắt lưng của anh thu hút sự chú ý của cô.
Cúi người xuống, cằm tùy ý dựa vào chỗ nào đó, ngón tay nắm lấy khóa thắt lưng màu bạch kim cẩn thận nghiên cứu. Cô muốn mở nó ra, nhưng lại không biết mở như thế nào, cằm không chú ý tựa vào vị trí đang không ngừng nảy lên.
Dương vật của Chu Sở Thần bị Tô Đường ấn xuống, ma sát qua lại mỗi khi cô quay đầu, mà ở trên mặt cô lại là dáng vẻ vô tội như vậy.
Anh cuối cùng cũng không nhịn được mà đưa tay qua, ngón tay thon dài ấn nút khóa một tiếng "Cạch" khẽ vang lên, cởi bỏ gông cùng xiềng xích trói buộc vực sâu tình dục.
Tô Đường ngơ ngác nhìn chằm chằm chiếc quần được buông lỏng ra trước mặt, ánh mắt chậm rãi di chuyển đến dương vật căng phồng ở giữa háng của anh, dương vật lớn ở dưới quần ngẩng cao đầu lên ở trước mặt cô, cực kỳ dễ thấy.
Cô chớp mắt một cái rồi tiến lại gần hơn, môi nhẹ nhàng chạm vào chỗ phồng lên qua lớp quần kia.
"A..." Chu Sở Thần tựa lưng vào gối, khẽ nhắm mắt lại, lặng lẽ thở dốc.
Đôi môi nhỏ nhắn mềm mại của cô gái rơi xuống dương vật cách lớp quần của anh, chỉ là nhìn thấy động tác của cô, khiến cho anh không có cách nào khống chế được cơn tình dục đang sôi trào ở trong cơ thể.
Nhiệt độ nóng bỏng xuyên qua mấy lớp vải làm bỏng môi Tô Đường, cô hoảng hốt mơ hồ nhớ lại cự vật khổng lồ ở dưới lớp vải này tàn ác và mạnh mẽ đến mức nào.
Nuốt nước miếng, chân tâm bất giác tràn ra một lượng dâm thủy ấm áp. Cô kẹp mông lại, cẩn thận mở khóa quần ra.
Quần lót màu đen ở dưới quần tây lộ ra ngoài, cự vật nóng như lửa đốt kia ở dưới lớp vải màu đen càng thêm gợi cảm mê người.
Tô Đường cũng có thể cảm nhận được khoang miệng của mình tiết ra chất nhờn ươn ướt, nghe thấy tiếng nuốt của mình. Đầu lưỡi màu hồng nhạt ẩm ướt, chạm vào cự vật lớn kia khẽ lướt qua, để lại một vết nước ẩm ướt trên trên lớp vải.
Cô liếm dọc theo thân cây từ hai túi tinh đến quy đầu lớn, đôi môi đỏ mọng cách lớp quần ngậm lấy quy đầu lớn của anh. Dương vật ở dưới quần lót của anh từ từ trở nên bành trướng hơn, kéo lớp vải đen thành một hình vòng cung thô to, thân cây nặng nề đụng vào trên quần lót vài cái.
Hơi thở của Chu Sở Thần dường như cũng trở nên nặng nề hơn, tay trượt qua cổ của cô, nâng cằm của cô lên, khàn giọng hỏi: "Thích cái này sao?"
Tô Đường nhìn anh không chút do dự mà trả lời: "Thích."
Đêm nay Tô Đường đối diện với nội tâm của mình.
Cô chịu đủ dương vật nhỏ bé của chồng rồi, rõ ràng không có cảm giác gì, nhưng vì bảo vệ lòng tự trọng đàn ông của anh ta mà còn phải giả vờ rằng chính mình cũng rất thỏa mãn, nhưng thật ra cô thích dương vật lớn của Chu Sở Thần hơn.
Đủ thô, đủ dài, đủ cứng, còn kéo dài nữa.
Bộ dáng hung ác kia cũng đủ khiến cho huyệt nhỏ của cô trở nên ướt đẫm, dâm dịch tràn đầy. Lúc cắm vào có thể kéo căng toàn bộ vách thịt, nóng bỏng đến mức chạm tới những điểm nhạy cảm sâu nhất.
Kể từ khi cô nhìn thấy dương vật của anh ở trên du thuyền, thì Tô Đường thường xuyên mơ thấy mình bị anh đè dưới thân điên cuồng làm tình, dương vật lớn không chút áp lực nào cắm vào trong cơ thể cô, trêu chọc làm cho cô cao trào phun nước ra ngoài.
Nhất là sau cái đêm ở quán bar hôm đó, cả đạo đức lẫn cảm giác xấu hổ của cô cũng không thể nào ngăn cản được cơn khát vọng của cơ thể đối với dương vật lớn này.
Chỉ là nằm mơ thôi mà, sao mà không dám thừa nhận chứ.
Cô chính là thích dương vật lớn của anh.
Bạn thấy sao?