Tô Đường mở mắt ra, lông mi khẽ run, khung cảnh xa lạ trước mặt khiến cô có chút hoang mang.
Xung quanh là bức tường máu đen xám lạnh lẽo, trong không khí còn có thể ngửi thấy một mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng.
Cô ngây người nằm ở trên gối vài giây, mới nhớ ra đêm qua cô đã gặp Chu Sở Thần ở trên đường, được anh dẫn về căn hộ của anh.
Chống người ngồi dậy, cảm thấy mệt mỏi lạ thường, nhất là ở giữa hai chân, như có ảo giác bị một vật gì đó lớn kéo căng ra, dường như bị một vật gì đó rất lớn nhét vào bên trong, cọ sát suốt đêm.
Một số hình ảnh nhanh chóng lướt qua ở trong đầu cô.
Là cảnh cô ngồi trên dương vật của Chu Sở Thần, điên cuồng lắc lư lên xuống la hét.
Những hình ảnh ngắt quãng nối tiếp, đầy những mảnh vụn rải rác, đầu óc tê liệt vì rượu thậm chí không thể xác định được liệu những cảnh tượng này là thật sự đã xảy ra hay chỉ là một giấc mộng xuân.
Tô Đường vội liếc nhìn dưới chăn, cô vẫn mặc chiếc áo thun tối hôm qua, nhưng bởi vì vạt áo quá rộng, nên đã cuộn đến lên trên ngực cô.
Dưới chăn là một mớ hỗn độn, cũng không rõ mớ hỗn độn này là do tối hôm qua cô ngủ làm ra, hay thật sự là ở trên giường xảy ra chuyện gì đó cùng với người nào đó.
Tay chân giống như bị ai đó đổ xi măng lên, nặng đến mức không thể nhấc lên được, giữa hai chân căng trướng đau đớn, nhưng trên người lại rất khô kháo sạch sẽ.
Tay chân giống như bị người rót vào xi măng, nặng đến mức không nhấc lên nổi, tim chân căng phồng đau đớn, nhưng trên người lại khô ráo.
Tô Đường lần đầu tiên say rượu cũng không biết cảm giác kỳ lạ ở trên người là bởi vì say rượu hay là vì một nguyên nhân nào khác.
Nhưng tối hôm qua Chu Sở Thần đã rời đi trước khi cô ngủ, đó chắc là một giấc mơ?
Tô Đường xuống giường, lo lắng mở cửa thò đầu ra ngoài, sau khi chắc chắn bên ngoài không có tiếng động gì, mới rón rén đi ra ngoài.
Đi tới phòng khách, bước chân dừng lại.
Một người đàn ông cao lớn đứng ở trong bếp, đang chậm rãi xử lý nguyên liệu nấu ăn trên thớt.
Anh mặc một chiếc áo sơ mi cổ nhọn màu trắng được cắt may tỉ mỉ cẩn thận, vạt áo được nhét vào trong chiếc quần tây màu đen, làm tôn lên đôi chân dài của anh.
Tay áo được xắn lên đến khuỷu tay, lộ ra cánh tay khỏe khoắn rắn chắc, động tác trên tay cũng rất lưu loát, hiển nhiên là một tay lão luyện thường xuyên nấu ăn, bởi vậy cho nên cũng không phát ra tiếng động gì quá nhiều.
Sao Chu Sở Thần lại ở đây?
Chẳng lẽ mọi chuyện tối qua không phải là một giấc mơ? Mà là sự thật?
Nghĩ tới đây, sắc mặt Tô Đường trắng bệch, tim đập hụt một nhịp, môi không khỏi run rẩy.
Người đàn ông dường như nhận ra điều gì đó, chậm rãi nhướng mi, ánh mắt nhìn vào khuôn mặt của cô.
“Dậy rồi, tối qua ngủ có ngon không?”
Giọng nói của Chu Sở Thần dịu dàng trầm khàn, giống như những gì tối hôm qua nghe được.
Đặc biệt là đôi mắt đang nhìn cô vừa đen vừa sâu, dường như nhìn không thấy đáy, khiến cho cô kinh hồn bạt vía.
Tô Đường cảm thấy tay chân lạnh buốt, máu giống như bị đông cứng lại, cô cố gắng giữ bình tĩnh, miễn cưỡng kéo ra một nụ cười gượng gạo với anh: “Anh cả, anh tới lúc nào vậy?”
Ánh mắt Chu Sở Thần nhìn chằm chằm khuôn mặt cô, vô cùng nặng nề.
Trong mấy giây bị anh nhìn, vẻ mặt Tô Đường vô cùng cứng ngắc, đứng yên tại chỗ, giống như một tù nhân đang chờ thẩm phán xét xử, vừa hoảng sợ lại vừa lo lắng không yên.
“Vừa mới tới.” Giọng nói nhàn nhạt của người đàn ông vang lên, trên mặt không lộ ra chút biểu cảm nào.
Nghe được câu trả lời này, trái tim cao vút của Tô Đường cuối cùng cũng rơi xuống đất.
Cô len lén thở ra một hơi, tự cho là mình làm rất kín kẽ, lại không chú ý tới phản ứng của người đàn ông phía đối diện khí nhìn thấy phản ứng của cô, đôi môi mỏng khẽ mím chặt lại.
“Anh mang quần áo cho em, để ở trên sô pha.” Chu Sở Thần nói xong câu đó, lập tức quay người đi, mang nguyên liệu nấu ăn đã xử lý xong vào phòng bếp.
Tô Đường cảm ơn anh, cầm túi mua sắm trên sô pha quay người chạy về phòng.
Khi cánh cửa đóng lại, cô thở phào nhẹ nhõm.
May mắn thay tối hôm qua chỉ là một giấc mơ, cô đang định ly hôn với Chu Hạo Cường, cũng không muốn gây náo loạn về đạo đức luân thường với nhà họ Chu.
Nhưng khi nghĩ kỹ lại, tối hôm qua Chu Sở Thần thật sự rất dịu dàng, hoàn toàn khác với con người thật ngoài đời của anh.
Chu Sở Thần như vậy chắc chắn là do cô tưởng tượng ra.
Tô Đường tự mình phân tích một lúc, cộng thêm lời nói của Chu Sở Thần vào tuần trước, lúc này hoàn toàn yên tâm hơn.
Cô mở túi mua sắm và lấy quần áo bên trong ra.
Là một chiếc váy và một bộ đồ lót.
Chiếc váy là thương hiệu mà cô hay mặc, cũng là kiểu dáng mà cô thích, ngay cả cỡ của đồ lót kia cũng giống nhau không sai chút nào!
Tô Đường đột nhiên cảm thấy mặt mình nóng bừng lên.
Mặc dù cô và Chu Sở Thần không tiếp xúc với nhau nhiều lắm, nhưng từ khi quen biết với anh em nhà họ Chu, trong ấn tượng của cô Chu Sở Thần chưa bao giờ là một thiếu gia ăn chơi, thậm chí anh đối với phụ nữ như vật cách điện.
Nếu không phải lần này đột nhiên anh dẫn Lý Lệ từ Kinh thị về, thì thậm chí Tô Đường còn nghi ngờ anh không thích phụ nữ,
Vì vậy Tô Đường thật sự không ngờ tới Chu Sở Thần sẽ chú ý tới những chi tiết này, còn đo chuẩn như vậy, ngay cả kích cỡ đồ lót của cô cũng rất đúng. Nhưng mà thân là một luật sư, dường như năng lực quan sát cao hơn người thường chắc cũng là điều hiển nhiên.
Chỉ là nghĩ đến việc anh mua đồ lót cho cô, nghĩ thôi cũng đã cảm thấy vô cùng xấu hổ rồi.
Tô Đường lắc đầu, thay quần áo trên người xong rồi mới giả bộ bình tĩnh mở cửa ra ngoài.
Bên ngoài, Chu Sở Thần đã làm xong bữa sáng, đang bày đồ ăn, nghe thấy tiếng động, lặng lẽ nhướng mí mắt lên, giơ ngón tay lên chỉ về phía đối diện: “Lại đây ăn cơm.”
Tô Đường đáp lại, chậm rãi đi tới, kéo ghế ngồi xuống.
“Quần áo vừa người chứ?”
Anh tùy ý hỏi, thậm chí mí mắt cũng không nâng lên, Tô Đường lại không được tự nhiên sờ mùi, vừa rồi vất vả lắm mới đè nén xấu hổ xuống giờ lại lần nữa dâng lên.
Cô cúi đầu đáp một tiếng, Chu Sở Thần chỉ nhàn nhạt gật đầu, nói: “Ăn cơm trước đi.”
Bữa sáng rất phong phú.
Cháo hải sản đặc sắc của Tân Hải, đậm đà thơm ngon, mấy món ăn sáng đều là món Tô Đường thích.
Không biết đây cũng là kết quả quan sát hơn người của anh, hay chỉ là trùng hợp.
Cô len lén ngước mắt nhìn người đàn ông phía đối diện, ngón tay thon dài của anh đang cầm một cái thìa chậm rãi múc cháo cho cô.
Chỉ là một động tác đơn giản, nhưng anh làm lại rất cẩn thận tao nhã, chén được múc đầy vừa phải, lúc đưa đến trước mặt cô, một giọt cháo cũng không tràn ra ngoài.
“Cảm ơn.” Tô Đường nhận lấy bằng hai tay, vẻ mặt còn có chút sợ hãi.
Chu Sở Thần nhẹ nhàng nhướng mi, không chút dấu vết liếc mắt nhìn cô một cái.
Cô gái cúi đầu, mặt gần như muốn vùi vào trong bát, chỉ có đôi tai đỏ ửng lộ ra ngoài.
“Tối hôm qua uống rượu?”
Giọng nói trầm khàn của người đàn ông từ đối diện truyền đến, tim Tô Đường cứng lại, sau một lúc lâu mới mơ hồ “Ừ”một tiếng, bởi vì chột dạ, giọng cô nhỏ đi rất nhiều: “Xin lỗi, vì đã giấu anh uống rượu.”
Chu Sở Thần một lúc lâu cũng không lên tiếng trả lời.
Tô Đường đợi nửa ngày cũng không nghe thấy tiếng nào, cho rằng người đàn ông tức giận do tối hôm qua cô tự tiện uống bình rượu ủ kia, lo lắng ngước mắt lên nhìn vẻ mặt của anh, lại bất ngờ chạm vào đôi mắt đen kịt của người đàn ông.
Ánh mắt sắc bén của anh giống như một con dao nhỏ, khiến cho cô có cảm giác như mình bị anh nhìn thấu, đột nhiên tim đập nhanh hơn.
“Em và em hai cãi nhau.”
Giọng nói của Chu Sở Thần hời hợt như không phải đưa ra câu hỏi, mà là trực tiếp đưa ra câu kết luận.
Bạn thấy sao?