Chương 93: Chương 93: Yêu Em

Tô Đường dừng một chút, không trả lời, ngón tay cầm thìa vô thức xoa vài cái.

“Sao vậy? Vì chuyện đứa bé sao?” Giọng nói của người đàn ông rất nhẹ rơi vào tai Tô Đường.

Rõ ràng đây là một câu hỏi rất dịu dàng, nhưng trong nháy mắt hốc mắt Tô Đường đỏ lên.

Không muốn để lộ vẻ mặt mất khống chế của mình, đầu cô hoàn toàn cúi xuống, mượn mái tóc rũ xuống che khuất tầm mắt của người đàn ông.

Chu Sở Thần cụp mi xuống, ánh mắt đen kịt dừng lại trên bờ vai khẽ run rẩy của cô.

Yết hầu khẽ cuộn lăn lên xuống, ngón tay vuốt ve chiếc nhẫn bạc ở trên ngón tay ít, kìm nén cảm giác muốn ôm cô, giọng nói chậm đi một chút.

“Em thật sự muốn sinh cho Chu Hạo Cường một đứa bé?”

Tô Đường không ngẩng đầu lên, chỉ chậm rãi gật đầu.

“Lúc trước là như vậy…” Giọng nói nhỏ nhẹ của cô phát ra từ dưới mái tóc, âm cuối còn mang theo tiếng khóc run rẩy.

Lúc Tô Đường mới kết hôn với Chu Hạo Cường quả thật rất muốn có con với anh ta.

Bởi vì ba mẹ thiên vị em trai, khiến cho tiềm thức trong cô khao khát có một mái ấm gia đình thuộc về mình, mơ ước cùng với chồng mình sinh con, bất kể là mấy đứa, cô sẽ không thiên vị mà yêu thương bọn nhỏ.

Cũng chính bởi vì những điều này, cô đã đồng ý kết hôn với Chu Hạo Cường khi còn trẻ như vậy.

Nhưng bây giờ, những điều đó không còn quan trọng nữa rồi…

Sau khi biết được tất cả mọi người chỉ coi cô là một công cụ sinh đẻ, cô đã không còn ước mơ gì về việc sinh con nữa.

Bây giờ cô chỉ muốn sống vì chính mình, không muốn dựa vào bất kỳ ai, cũng không muốn bị trói buộc bởi bất kỳ ai.

Người đàn ông nhìn cô gái nhỏ giọng khóc nức nở ở phía đối diện, môi mỏng mím thành một đường thẳng, anh chậm rãi đưa tay qua, vừa muốn đặt lên bả vai gầy gò của cô, điện thoại di động của Tô Đường đặt ở trên bàn lại đột nhiên vang lên.

Màn hình hiện lên hai chữ “ông xã.”

Lời chưa nói ra của Tô Đường bị nghẹn lại ở trong cổ họng, theo bản năng nhìn về phía Chu Sở Thần.

Người đàn ông thu tay về, lông mi dài che khuất cảm xúc nơi đáy mắt của anh, giọng nói bình thản, không mang theo quá nhiều cảm xúc.

“Em nghe điện thoại trước đi.”

Tô Đường nuốt một ngụm xuống cổ họng, đột nhiên lý trí trở về khiến cô cảm thấy vừa rồi phóng túng khóc một trận xấu hổ không thôi.

Cô cầm lấy điện thoại di động đi ra ban công, đưa lưng về phía người đàn ông ở trong phòng ăn, lúc này mới nhận điện thoại.

Khi điện thoại được kết nối, giọng nói của Chu Hạo Cường vang lên: “Vợ à, tối hôm qua em chạy đi đâu vậy? Sao điện thoại cũng không mang theo? Anh sợ muốn chết, tìm em cả đêm, ngủ cũng không được.”

Giọng nói vội vàng và hoảng hốt của anh ta không giống như giả vờ, nghe thấy được sự lo lắng.

Tô Đường im lặng khịt mũi, lau nước mắt trên mặt, giọng nói cô lạnh lùng: “Em không sao, anh không cần phải lo lắng.”

“Vậy thì được rồi, em đang ở đâu? Để anh đi đón em, tối hôm qua không gặp em, anh thật sự rất lo lắng…” Chu Hạo Cường tiếp tục nói.

“Không cần, em tự về được.” Tô Đường lập tức từ chối, cô không muốn Chu Hạo Cường biết cô đang ở chỗ Chu Sở Thần.

Nhưng Chu Hạo Cường lại rất kiên quyết, cho rằng Tô Đường còn đang tức giận vì chuyện mấy ngày hôm trước, một mực ăn nói khép nép năn nỉ cô tha thứ.

Tô Đường biết tính tình của anh ta, vì một chuyện anh ta có thể làm ầm ĩ, nên đành nhẫn nại dỗ dành.

“Em tự về cũng được, tối qua anh không được nghỉ ngơi, ngủ một chút là có thể nhìn thấy em.”

Chu Hạo Cường giống như thường ngày dùng giọng nói dịu dàng dỗ dành cô, cho rằng cô đã vơi giận, cuối cùng cũng thả lỏng, trong giọng nói còn mang theo tiếng cười: “Được rồi, em đi đường cẩn thận, anh ở nhà chờ em, yêu em…”

Tô Đường cúp điện thoại, quay đầu lại thì gặp phải Chu Sở Thần đang đứng ở phía sau.

Ánh mắt anh dán chặt nhìn khuôn mặt cô, trong ánh mắt mang theo sự bình tĩnh kiềm chế, không biết đã đứng sau lưng cô bao lâu rồi.

Tô Đường ngẩn người ra, trơ mắt nhìn anh đưa tay tới, ngón tay thon dài lướt qua trước mắt cô, đầu ngón tay nhẹ nhàng sờ vào má cô.

Những vết chai mỏng trên đầu ngón tay anh như mang theo điện, khiến cho cô có chút hơi ngứa, xông thẳng lên đỉnh đầu cô.

Khiến cô đột nhiên nhớ tới giấc mộng xuân cấm kỵ vào buổi tối hôm qua.

Khoảnh khắc này dường như đã phá vỡ kết giới ma quỷ nghiệp chướng ở trước mặt cô, cô mở to mắt ra nhìn, hoảng sợ lùi về phía sau vài bước.

Một động tác sợ hãi này của cô, khiến cho động tác của người đàn ông cứng đờ tại chỗ.

Không khí bỗng nhiên yên tĩnh lại, không khí lạnh lẽo đến mức dường như có thể bóp chết người.

Tô Đường nắm chặt ngón tay giấu ở phía sau, cố gắng giả vờ bình tĩnh nói: “Anh cả, em về nhà trước, A Cường ở nhà chờ em…”

Cô tìm một cái cớ tự cho là rất an toàn, lại không chú ý tới đôi mắt của người đàn ông bỗng nhiên trở nên lạnh lùng.

Bàn tay Chu Sở Thần buông xuống bên hông, vô ý thức đè lên chiếc nhẫn bạc màu trắng trên ngón áp út, sức lực mạnh đến mức ép mép nhẫn đè vào trong da thịt của anh, siết chặt tạo thành một vết đỏ màu tím đậm

Ánh mắt nặng nề nhìn xuống đỉnh đầu cô, yết hầu khẽ giật giật.

Anh thật sự rất muốn hỏi cô, có phải chỉ có thể là Chu Hạo Cường thôi đúng không, có phải chỉ có Chu Hạo Cường mới có thể cùng cô sống hết quãng đời còn lại, có phải cô chỉ tình nguyện sinh cho Chu Hạo Cường một đứa nhỏ thôi đúng không? Tại sao anh lại không được?

Nhưng Chu Sở Thần rất nhanh nhớ lại điều gì đó, anh nhắm mắt lại, đè nén cảm xúc gần như mất khống chế của mình, chậm rãi thu tay về, lạnh lùng nói: “Anh đưa em về.”

“Không cần đâu.”

Tô Đường không phát hiện ra sự khác thường của anh, chỉ là theo bản năng không muốn những người khác biết chuyện tối hôm qua cô qua đêm ở chỗ Chu Sở Thần. Nếu bị người khác hiểu lầm, cô thì không sao cả, nhưng mà liên lụy đến Chu Sở Thần vậy thì không phải là lấy oán trả ơn sao?

“Anh cả, tối hôm qua cảm ơn anh, em tự về được rồi, có A Cường ở nhà chờ em, anh không cần phải lo lắng.”

Chu Sở Thần không nói gì nữa, ánh mắt lạnh nhạt dừng lại trên người cô hai giây, rồi lập tức quay người đi về phòng.

Cho đến khi cô rời đi, anh cũng không ra khỏi phòng.

Sau khi Tô Đường trở về nhà họ Chu, một lúc lâu cũng không có gặp Chu Sở Thần.

Nghe nói là anh có một số việc phải làm, cho nên không về nhà họ Chu.

Tô Đường nghe được lý do này lại có chút hoảng hốt.

Cô nhớ lại ngày đó khi rời khỏi căn hộ, cô có gõ cửa phòng anh, nhưng anh không đáp lại, giống như là đang tức giận.

Sao anh lại tức giận chứ?

Tô Đường đưa tay che má trái của mình, trên mặt dường như còn lưu lại dấu vết ngón tay người đàn ông chạm vào.

Vẻ mặt Chu Sở Thần ngày hôm đó khiến cô nhớ tới đêm trước khi cô kết hôn với Chu Hạo Cường.

Đêm hôm đó anh đột nhiên đến nhà họ Tô tìm cô, còn mắc mưa, cả người vô cùng chật vật.

Anh ôm lấy cô nói rất nhiều lời khó hiểu, lúc ấy cũng là ánh mắt như vậy, như là cầu xin, như là muốn ăn tươi nuốt sống cô.

Lúc ấy Tô Đường còn quá nhỏ, bị dáng vẻ kia của Chu Sở Thần làm cho sợ hãi, hoảng sợ đẩy anh ra, cũng không nghe rõ anh nói những gì, lập tức chạy bỏ đi.

Cũng từ lần đó, cô càng ngày càng sợ hãi người anh cả này hơn, dường như mỗi lần nhìn thấy anh cũng đều chạy trốn.

Mà Chu Sở Thần sau khi cô và Chu Hạo Cường kết hôn lập tức rời khỏi Tân Hải, một mình đi đến Kinh thị, hơn nữa rất nhiều năm cũng không trở về, thẳng đến khi mấy tháng trước.

Cho nên, lúc ấy anh đã nói gì với cô, tại sao ngày đó anh lại tức giận?

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...