Chương 94: Chương 94: Thờ Cúng Tổ Tiên

Sau chuyện này, Chu Hạo Cường đối xử với Tô Đường tốt hơn rất nhiều, giống như quay lại lúc vừa mới yêu đương, thường xuyên ân cần hỏi han cô.

Chỉ là trái tim lạnh giá không thể sưởi ấm được nữa.

Sự lạnh nhạt của Tô Đường đối với Chu Hạo Cường dường như khiến anh ta phát hiện ra điều gì đó, mỗi lần hai người nói chuyện riêng với nhau, đều tan rã trong không vui.

Nhận ra được Tô Đường muốn quyết tâm ly hôn với anh ta, Chu Hạo Cường chỉ có thể nói.

“Em quyết tâm như vậy anh cũng không thể nói được gì, nhưng chuyện ly hôn này có thể hoãn lại được không? Dù sao khó khăn lắm anh cả và chị dâu mới trở về nhà một chuyến, hơn nữa hai người bọn họ còn đang chuẩn bị làm hôn lễ, lúc này hai chúng ta đột nhiên ly hôn, thì người bên ngoài nghe thấy sẽ nghĩ như thế nào chứ?”

Lời này cũng khá hợp lý.

Tô Đường suy nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý.

Luật sư ở Tân Hải và Chu Sở Thần cũng có chút giao tình với nhau, lúc này đột nhiên bọn họ đòi ly hôn, mặc kệ riêng tư bao nhiêu, cũng đều truyền đến tai Chu Sở Thần.

Cô cũng không muốn làm ầm ĩ khó coi như vậy, lại càng không muốn phá hỏng hôn lễ của người khác, dù sao cũng không phải một hai ngày nữa.

“Chờ anh cả và những người khác rời đi, chúng ta lập tức ly hôn.” Cuối cùng Tô Đường nói thêm một câu.

Chu Hạo Cường không trả lời, chỉ là đôi mắt cụp xuống hiện lên một tia nham hiểm.

Một tuần sau Chu Sở Thần mới về nhà họ Chu.

Không biết có phải vì gầy đi hay không, mà nhìn cả người càng ngày càng lạnh lùng, áp suất không khí xung quanh thấp đến mức khiến ta không dám lại gần.

Nhìn thấy Chu Sở Thần trở về, ông Chu hiển nhiên vui vẻ hơn rất nhiều, lúc ăn cơm tối cũng nói nhiều hơn.

Quan tâm nhiều hơn chính là cuộc sống hàng ngày của vợ chồng Chu Sở Thần ở Kinh thị.

Chu Sở Thần ít nói, hầu hết là do Lý Lệ trả lời, nhưng mỗi lần trả lời, cô ta đều liếc nhìn Chu Sở Thần một cái, như thể đó là cử chỉ thông thường của hai vợ chồng, lại giống như là sợ mình nói sai.

Tô Đường ngồi đối diện, ánh mắt không tự chủ được nhìn vào bàn tay to lớn mà người đàn ông đặt trên mặt bàn, trên mặt dường như lại nổi lên cảm giác ngứa ngáy, giống như ngón tay của anh vẫn còn để ở trên mặt cô.

“A Thần nếu hôm nay đã ở đây, vậy thì thuận tiện sắp xếp hôn lễ đi, để ba đi chọn mấy ngày, cho hai vợ chồng son con nhìn xe, thích cái nào hơn? Muốn hôn lễ kiểu Trung Quốc hay kiểu Tây? Cái nào cũng được…”

Ông Chu nói chuyện vô cùng hăng say, đột nhiên Chu Sở Thần lạnh lùng nói: “Ba, trước đó không bận, nhưng hai ngày nữa con sẽ về Kinh thị, không có thời gian để làm những thứ này.”

Lời nói của anh giống như một quả bom, không hề báo trước mà khiến mọi người ở trên bàn ăn đều trở nên bàng hoàng.

Sắc mặt ông Chu trầm xuống, nhíu mày nói: “Sao đột nhiên lại muốn rời đi? Dù thế nào cũng phải tổ chức hôn lễ trước? Như thế nào cũng phải cho nhà gái một cái hôn lễ, nếu không người ngoài sẽ nói nhà họ Chu chúng ta không hiểu lễ nghĩa sao?”

Chu Hạo Cường ở bên cạnh cũng nói giúp vài lời: “Đúng vậy anh cả, chuyện gì cũng không phải một hai ngày, hai người khó khăn lắm mới về nhà, ở lại vài ngày đi.”

Anh ta nói một cách chân thành, đó thật sự là rất lo lắng.

Bây giờ Tô Đường đang đòi ly hôn với anh ta, Chu Hạo Cường vốn muốn lợi dụng mấy ngày này, để cho Tô Đường sớm mang thai, vừa làm tròn tâm ý của ông Chu, vừa lại có thể giải quyết nguy cơ ly hôn ở trước mắt.

Không ngờ tới lúc này Chu Sở Thần lại nói muốn rời đi!

Nếu lúc này anh trở về Kinh thị, thì làm sao mượn giống của anh được, sao để Tô Đường mang thai được?

Lập tức giọng nói của Chu Hạo Cường càng ngày càng tha thiết hơn: “Về chuyện làm hôn lễ em và Tiểu Đường có kinh nghiệm, có thể giúp hai người lo liệu, anh và chị dâu cũng không cần quan tâm, đến ngày đó cứ trực tiếp đi qua là được…”

Không ngờ anh ta còn chưa nói xong, Chu Sở Thần ngồi ở đối diện đã buông đũa xuống, từ từ ngước mắt lên, ánh mắt thâm thúy lạnh lùng nhìn anh ta.

Mặc dù người đàn ông không có biểu cảm gì, nhưng sự áp lực trong đôi mắt kia lại ép Chu Hạo Cường thở không ra hơi, giọng nói ngày càng nhỏ đi, anh ta cảm thấy khó mở miệng dưới ánh mắt lạnh thấu xương đó.

Chu Hạo Cường đành phải nuốt lại những lời còn chưa nói xong, ho khan hai tiếng để che giấu sự xấu hổ của mình,

Chu Sở Thần lại dường như không cảm giác được mình mang đến áp lực cho người khác, chỉ làm như không có việc gì mà chuyển ánh mắt sang chỗ khác, nhìn về phía ông Chu, lạnh nhạt nói: “Có một vụ án cần con về xử lý, những chuyện khác nói sau đi.”

Ông Chu vẫn không vui: “Phía dưới con nhiều người như vậy, một vụ án cũng cần yêu cầu con quay về xử lý sao? Một cái hôn lễ kéo dài dai dẳng, chẳng giống ai, không được đi!”

Chu Sở Thần mặc cho ông Chu trách mắng, chờ ông ta nói xong, mới nhẹ nhàng nói một câu: “Là vụ án của nhà họ Tống ở Kinh thị.”

Lời này đã hoàn toàn chặn những lời phàn nàn của ông Chu lại.

Nhà họ Tống ở Kinh thị có lai lịch không nhỏ, còn có bối cảnh hậu hĩnh, mặc dù ở Tân Hải xa xôi ông Chu cũng nghe tới danh tiếng của gia tộc này.

Tranh chấp của nhà họ Tống, Chu Sở Thần tự mình trở về xử lý, coi như là hợp tình hợp lý.

Không khí đột nhiên ngưng trệ xuống, khiến cho ông Chu có vài phần xấu hổ, lời vừa nói ra khỏi miệng, lại càng không dễ rút lại.

Lúc này Lý Lệ mới tiếp lời đưa bậc thang cho ông ta: “Ba, công việc của Sở Thần quan trọng hơn, hôn lễ gì đó, chúng con cũng không gấp, sau này làm sau cũng được.”

“Vẫn là Tiểu Lệ con hiểu chuyện…” Ông Chu thuận theo sườn núi xuống lừa, còn không quên an ủi Lý Lệ: “Không sao, lần sau chũng ta chọn một ngày tốt, nhất định cho con một hôn lễ thật hoành tráng.”

Lý Lệ nhếch môi cười, ánh mắt liếc về phía Chu Sở Thần mặt không chút thay đổi ở bên cạnh, ý cười cũng nhạt theo.

Chu Hạo Cường ở đối diện lúc này giống như kiến ngồi trong chảo nóng, thấy ông cụ sắp thỏa hiệp, Chu Sở Thần muốn đi đã chắc như chuyện ván đã đóng thuyền, phải chờ anh về cũng không biết phải đợi đến ngày tháng năm nào nữa.

Nhưng trước mắt anh ta không thể kéo dài hơn được nữa.

Cổ phần công ty sắp thay đổi, anh ta không có nhiều thời gian, phải mau chóng làm cho Tô Đường mang thai!

Anh ta lấy hết can đảm hỏi Chu Sở Thần khi nào anh về Kinh thị, biết bọn họ đặt vé máy bay về Kinh thị vào ngày mốt, đầu óc nhanh chóng suy nghĩ, lập tức nảy ra một ý tưởng.

“Anh cả, năm nay anh khó khăn lắm mới trở về một chuyến, hay là ngày mai chúng ta cùng nhau về thờ cúng tổ tiên, cũng như phù hộ cho hai người ở bên ngoài an toàn bình an.”

Người Tân Hải đối với phong tục thờ cúng tổ tiên vô cùng coi trọng, đã mấy năm Chu Sở Thần không trở về, lần này trở về cũng chưa từng về quê, bởi vậy Chu Hạo Cường vừa đưa ra đề nghị này, lập tức chiếm được sự ủng hộ của ông Chu.

“Đúng vậy, A Thần con đã nhiều năm không về quê thờ cúng tổ tiên, trước khi trở về Kinh thị cũng phải đi một chuyến.”

Chu Sở Thần ngước mắt lên nhìn Chu Hạo Cường một cái, khóe miệng khẽ nhếch lên, cười như không cười nói: “Cũng được.”

Chu Hạo Cường: Lần này nhất định sẽ thành công!

Oản Đậu Giáp: …

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...