Chương 95: Chương 95: Ý Thức Hỗn Độn

Nếu là về quê thờ cúng tổ tiên, thì Tô Đường đương nhiên cũng phải đi theo.

Ngày hôm sau cô xuống lầu ăn sáng, không bao lâu Lý Lệ cũng từ trên lầu xuống.

Nhìn thấy cô, Tô Đường ngẩn ra, ngay cả Chu Hạo Cường bên cạnh cũng trở nên cảm thấy kỳ lạ.

Lý Lệ mặc một bộ váy giống với ngày thường Tô Đường hay mặc, cùng với khuôn mặt ngày càng giống Tô Đường của cô ta, nếu như không nhìn kỹ, còn tưởng rằng đây là một Tô Đường khác từ trên lầu đi xuống.

“Chị dâu, chào buổi sáng. Anh cả đâu?” Chu Hạo Cường lấy lại tinh thần, thò đầu nhìn về phía sau Lý Lệ.

“Tối qua anh ấy không ở nhà.”

Lý Lệ cười: “Có lẽ sắp về rồi.”

Nhắc tới tào tháo, tào tháo lại đến ngay.

Vừa nói xong, một dáng người cao lớn từ ngoài cửa lớn đi vào.

Dáng người người đàn ông rất cao, mặc một bộ âu phục cao cấp, áo khoác để lên trên mu bàn tay, đôi chân mang một đôi giày da bò cao cấp được đặt làm riêng với những đường nét sắc nhọn như một lưỡi liềm sắc bén.

Anh ngước mắt liếc nhìn về phía nơi có mấy người đang đứng, ánh mắt bình tĩnh liếc nhìn qua khuôn mặt Tô Đường, rồi đi thẳng tới.

“Anh cả.” Tô Đường đi theo Chu Hạo Cường chào hỏi anh.

Trên mặt Chu Sở Thần không có biểu cảm gì, chỉ nhỏ giọng đáp lại một tiếng, trên người dường như còn mang theo sương sớm lạnh lẽo ở bên ngoài, khiến cho người ta không dám tới gần.

Nhưng có một người là ngoại lệ.

Lý Lệ nhìn thấy anh đi vào lập tức trở nên vui vẻ, lập tức bước lên kéo cánh tay anh, cười nói: “Sở Thần, anh đã về, ăn sáng chưa?”

Ánh mắt Chu Sở Thần không chút dấu vết liếc nhìn về phía bàn tay kia đang kéo anh, ngước mắt lên nhìn mặt cô ta, khẽ nhíu mày lại.

“Đi thay quần áo đi, tẩy lớp trang điểm trên mặt đi.” Anh bình tĩnh rút cánh tay ra, bỏ vào trong túi quần, lạnh nhạt nói.

Vẻ mặt Lý Lệ cứng đờ, chẳng biết vì sao lại ngước mắt lên nhìn Tô Đường.

Ánh mắt cô ta rất phức tạp, ánh mắt kia như oán hận lại như tức giận, Tô Đường không tự chủ được lùi về phía sau một bước, trong lòng mang theo nỗi sợ hãi.

Chu Hạo Cường phát hiện thấy bầu không khí rất quỷ dị, nhanh chóng giảng hòa: “Bộ quần áo này của chị dâu rất đẹp, trang điểm cũng mất rất nhiều thời gian, như vậy cũng rất…”

“Không hợp với thờ cúng tổ tiên.”

Chu Sở Thần ngắt lời anh ta, quay người trực tiếp đi vào phòng khách, hành động này chính là không có ý định tiếp tục cùng với bọn họ tranh luận về cái đề tài này.

Sắc mặt Lý Lệ trắng bệch, nhưng cuối cùng vẫn quay người đi lên lầu, trước khi đi lại liếc mắt nhìn Tô Đường ở bên cạnh.

Tô Đường cảm thấy vô cùng khó hiểu.

Cái nhìn kia của cô ta như là trách cứ, lại như không cam lòng.

Chẳng lẽ là đang trách mình không nói trước cho cô ta biết những điều cần chú ý khi đi thờ cúng tổ tiên?

Nhưng Tô Đường quả thật không biết thờ cúng tổ tiên của nhà họ Chu nghiêm khắc như vậy, bình thường ở nhà cô không trang điểm, hôm nay cũng là bởi vì thấy lười nên mới mặc một bộ đồ thể thao, cũng không phải cố ý gạt Lý Lệ…

“Chị dâu hình như rất thích vẻ ngoài và cách ăn mặc của em.”Chu Hạo Cường ở bên cạnh nhỏ giọng nói.

Chu Hạo Cường không ngốc, Lý Lệ từ khi đi tới Tân Hải đã thay đổi một loạt phong cách ăn mặc, mặt mày thay đổi thế nào anh ta đều nhìn thấy, thậm chí mỗi lời nói cử chỉ của cô ta đều có xu hướng giống với Tô Đường.

Tô Đường nghe vậy ngạc nhiên một lúc, trong lòng càng cảm thấy vô cùng kỳ lạ.

Sao Lý Lệ lại bắt chước cô?

Có một số cô gái thích bắt chước người khác, nhưng đại đa số là cô gái trẻ tâm trí còn chưa trưởng thành, hoặc là đối với mình không đủ tự tin, nên mới bắt chước người ưu tú hơn mình.

Nhưng Lý Lệ dường như cũng không phải là người như vậy, Tô Đường cũng không cảm thấy mình ưu tú hơn cô ta, vậy tại sao Lý Lệ lại phải bắt chước cô?

“Nhưng mà anh cả rõ ràng không thích.”

Chu Hạo Cường thở dài một tiếng, quay đầu nhìn về phía Tô Đường ở bên cạnh, nói một câu: “Anh vừa nhìn thấy chị dâu mặc trang phục đen từ trên xuống dưới, thờ cúng tổ tiên chỉ là một cái cớ mà thôi. Chị dâu cũng thật hồ đồ, đàn ông nào lại thích vợ của mình bắt chước người khác chứ?”

Tô Đường nghe vào trong lỗ tai, chỉ cụp mắt, không nói gì.

Đường về quê không xa, nhưng sức khỏe của ông Chu không tốt, nên không đi cùng.

Đến nhà thờ cúng bái đơn giản, cũng không phải là chuyện phức tạp. Chỉ có anh em nhà họ Chu mang theo hai vị phu nhân cùng nhau trở về.

Đến buổi tối, còn cần làm lễ cúng vào thời gian nhất định.

Sau khi đại sư kia làm xong tất cả công việc, bưng mấy chén rượu đi tới trước mặt bốn người họ, thì thầm nói nhỏ một đống bùa chú khó hiểu, rồi đặt bốn chén rượu đến trước mặt mấy người họ, để cho bọn họ uống.

Chu Sở Thần bắt chéo chân, nhàn nhã ngồi ở trên ghế, ngón tay thon dài cầm chén trắng sứ nhẹ nhàng vân vê, rũ mắt nhìn chằm chằm rượu ở trong chén, không có ý muốn uống.

“Phải uống cái này mới hoàn thành nghi lễ.”

Chu Hạo Cường ở bên cạnh vội vàng giải thích: “Không có việc gì đâu, bên trong chỉ là rượu trắng bình thường.”

“Rượu trắng bình thường?” Chu Sở Thần lặp lại lời nói của anh ta một cách chậm rãi, ngược lại nghe có chút nghi ngờ.

Chu Hạo Cường cảm thấy sau gáy ớn lạnh, tóc gáy dựng thẳng lên, vẫn giả bộ bình tĩnh nói: “Đúng vậy, anh cả nếu anh không tin, em sẽ uống trước.”

Anh ta nói xong ngửa đầu lên uống rượu trong chén của mình trước.

Chu Sở Thần chờ anh ta uống xong, nhếch môi cười nhạt, từ tốn nói: “Không phải không tin, em hai làm việc anh đương nhiên là yên tâm rồi.”

Nói xong cũng ngửa đầu lên uống một hơi cạn sạch rượu ở trong chén, Lý Lệ ở bên cạnh thấy thế cũng nhíu mày uống chén rượu kia.

Tô Đường cầm chén rượu kia có chút uống không được, mấy ngày hôm trước cô vừa mới say rượu ở chỗ Chu Sở Thần, bây giờ vừa ngửi thấy mùi rượu cảm thấy có chút buồn nôn muốn ói.

Nhưng nhìn thấy những người khác đã uống hết rồi, đành phải hạ quyết tâm nhắm mắt nuốt vào.

Rượu cay trượt xuống cổ họng, nồng đến mức khiến cô suýt chút nữa phun ra ngoài.

Cô nhanh chóng che miệng, thật sự nuốt một ngụm rượu kia xuống.

Trong bụng nóng bừng, lồng ngực bắt đầu thắt lại, không biết có phải là vì rượu hay là do nguyên nhân nào khác, cô thật sự có chút muốn nôn.

Tô Đường cứng họng cố nén cơn khó chịu muốn nôn, ngồi ở chỗ đó chờ pháp sự làm xong lễ.

Đợi làm lễ xong, thì cũng đã khuya, quản gia đã sắp xếp xong bữa ăn tối.

Tô Đường ăn vài miếng lập tức có chút nuốt không trôi, ngụm rượu vừa rồi mạnh đến mức, khiến cho toàn bụng cô như bốc cháy lên, cả người trở nên khô nóng, huyệt thái dương nhảy dựng lên.

Cô có chút thấp thỏm không yên, đi ra ngoài sân muốn hóng gió, không ngờ gió vừa đến, cô lại lập tức không nhịn được, dựa vào tường nôn mửa.

Cũng may buổi tối không ăn bao nhiêu, chỉ nôn vài miếng.

Tô Đường ôm ngực, đầu óc bắt đầu có chút hỗn độn, phía sau dường như có người tới đỡ cô: “Vợ à, em sao vậy?”

Là Chu Hạo Cường.

Cô không muốn nói nhiều với anh ta, chỉ lắc đầu, không nói cho anh ta biết mình vừa nôn.

Không ngờ khi cô vừa mới lắc đầu, cơ thể cô lại lắc lư theo, cũng may Chu Hạo Cường kịp thời đỡ cô, nên mới không ngã xuống bậc thang.

“Đau đầu quá…” Tô Đường phát hiện tay chân mình mềm nhũn ra, ngay cả sức nói chuyện cũng không có.

Sao lại thế này?

“Có thể là uống say, anh đỡ em về, ở bên ngoài hóng gió không tốt.” Chu Hạo Cường đỡ cô về.

Say?

Nhưng cô chỉ uống một ly thôi mà, cho dù tửu lượng có kém tới đâu thì cũng không nên nghiêm trọng như vậy chứ?

Tô Đường càng cảm thấy kỳ lạ, nhưng bây giờ đầu óc ngày càng hỗn độn, không cách nào suy nghĩ được, ngay cả vẻ mặt của Chu Hạo Cường cũng không thấy rõ.

Loạng choạng bị anh ta đỡ về phòng khách, mơ mơ màng màng nhìn thấy Lý Lệ và Chu Sở Thần cũng đều đang dựa vào ghế sô pha, không có động tĩnh.

Có chuyện gì vậy?

Cô muốn hỏi, nhưng lại không cách nào mở miệng được, ý thức hoàn toàn trở nên hỗn độn…

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...