Editor: Ca(OH)2
Tui lười edit quá chòi oi 😞
♦︎☆♦︎ Chương 2: Thành công bóc tem lần thứ n. Ba tháng sau, Ngũ - ăn xong phủi đít bỏ đi - Triệu Phong trở về nhà và phát hiện một điều...
Ngũ Triệu Phong bê mẹ nhỏ đến phòng chứa củi hoang vắng. Giày vải màu xanh lục bị quăng trước cửa, chiếc quần được làm bằng tơ lụa bị xé tan nát thành từng mảnh, mái tóc hỗn độn lòa xòa trên mặt đất.
Trong căn phòng tối đen như mực, không ngừng truyền ra tiếng kêu gào thê thảm, "Không...!! Không được...!!!"
Thân thể pónk bẩy của Từ Kỳ giãy giụa trong bóng đêm, tựa như một đóa hoa trắng tinh đã đến giai đoạn nở rộ, tỏa ra hương thơm quyến rũ động lòng người. Ngũ Triệu Phong vừa si mê nhìn mẹ nhỏ, vừa hung hăng gặm cắn lấy đôi môi cậu.
Cái háng mạnh mẽ đưa đẩy, dương vật ra ra vào vào vách thịt chật hẹp. Dưới từng cú thúc đẩy của nam nhân, Từ Kỳ bật ra những tiếng rên rỉ đau đớn xen lẫn tuyệt vọng.
Ngũ Triệu Phong không ngờ bên trong mẹ nhỏ lại khít lại khô đến thế, giống như là còn trinh vậy. Nhưng mà... không thể nào, cậu ta gả cho cha hắn được một tháng rồi, sao có thể là xử nam chứ?
"Không... Xin cậu... Đau quá... Đại thiếu gia... Làm ơn dừng lại..." Từ Kỳ khóc lóc thảm thiết, ngón tay bất lực víu lấy cánh tay của nam nhân.
Ngũ Triệu Phong cúi người xuống, thân hình bự con cường tráng bao phủ lấy Từ Kỳ nhỏ con mảnh khảnh, hắn bắt đầu vận công cho phần eo đong đưa nhanh hơn, từng cú nhấp vừa kịch liệt vừa thô bạo!
Cha hắn đã cưới 10 người vợ bé, mỗi cô đều đê tiện theo một kiểu không đụng hàng nhau. Mẹ hắn đã phải chịu nhục vô số lần, còn hắn thì lại không thể làm gì, chỉ có nước thờ ơ lạnh nhạt với những việc đó.
Mà người đàn ông này thì lại khác, y cũng với thân phận vợ bé nhưng lại có thể nghênh ngang tiến vào nhà, rõ ràng là muốn thay thế mẹ của hắn.
Ngũ Triệu Phong vừa đắm chìm trong suy nghĩ, vừa hung hăng húc vào người Từ Kỳ. Dương vật cọ xát từng thớ thịt non bên trong cái bướm, lặp đi lặp lại động tác chọc vào tử cung, rút ra còn đầu buồi, chọc thẳng vào tử cung,... Làm nước nôi lẫn máu trinh trào ra khắp nơi.
Từ Kỳ vẫn luôn gào khóc giãy dụa, nhưng không những vô dụng, mà ngược lại còn kích động thú tính trong người nam nhân trỗi dậy.
"Vì sao lại gả cho cha ta?" Hắn khàn khàn rống giận, mồ hôi trên người tí tách rơi xuống trên mặt Từ Kỳ, nóng bỏng như muốn đốt cháy làn da cậu.
Mẹ nhỏ bị hành đến thở không ra hơi, nỗi áy náy trong lòng lẫn sự đau đớn của lần đầu đã tra tấn tinh thần cậu, bàn tay nãy giờ níu lấy nam nhân cũng vô lực rơi xuống, hai đùi xụi lơ, trông như một con búp bê không có linh hồn.
Ngũ Triệu Phong cắn răng tiếp tục đưa đẩy, nã được mấy chục phát mới chịu bắn một mớ tinh dịch vào bên trong. Từng dòng sữa tươi nguyên chất ồ ạt chảy vào như đập đê xả lũ, khiến cơ thể Từ Kỳ run rẩy không ngớt.
Tuy Ngũ Triệu Phong không nhìn rõ mặt, nhưng cũng đoán được là cậu đã lên đỉnh. Tiếng khóc nhu nhược trở nên dâm đãng, hô hấp dồn dập, cánh tay không còn rũ xuống nữa mà vòng qua cổ nam nhân.
Ngũ Triệu Phong gầm nhẹ ôm chặt lấy cậu, dưới háng vẫn ra sức đâm chọt, như muốn thọc xuyên cổ tử cung, đưa tinh dịch vào chỗ sâu nhất ở bên trong!
Thỏ con bị làm đến ưm a rên rỉ, bắp đùi run lẩy bẩy, sò nhỏ cũng không khá hơn bao nhiêu.
Phong sói bự bắn lâu ơi là lâu, mãi cho đến khi Kỳ thỏ con đứt hơi nằm lệch xụi trên mặt đất, mới chậm rãi rút dương vật ra.
Cây chả giò ướt nhèm nhẹp đập 'bẹp' xuống sàn, báo hiệu đã được ra lò. Ngay sau đó, Tinh dịch trắng đục lập tức ồ ạt tràn ra khỏi lỗ bướm như chai rượu bị bật nắp, dính lên thịt môi lớn lẫn nhỏ, nhưng phần lớn là vẫn còn tồn trong tử cung, bắt đầu một quá trình thụ tinh đầy cấm kỵ.
Từ Kỳ khóc nức nở, cơ thể mảnh khảnh toàn là dấu vết tình dục. Đối với hành vi tàn nhẫn cưỡng hiếp của Ngũ Triệu Phong, bản thân cậu vậy mà lại có phản ứng...
Đây là lần đầu tiên của cậu...
Vốn dĩ sẽ được dâng hiến cho Ngũ Quốc tiên sinh để báo đáp ân tình, nhưng cuối cùng lại rơi mất vào tay con trai của ông.
Trong lòng Từ Kỳ càng thêm áy náy, càng thêm đau đớn. Cậu uất ức đánh hắn, mắng hắn là tội phạm cưỡng dâm khốn nạn.
Ngũ Triệu Phong im lặng mặc mẹ nhỏ đánh chửi. Một lát sau, lại bế cậu lên làm thêm một nháy nữa.
Hai người quần quật từ đêm đến sáng. Trong khi Từ Kỳ còn đang ngủ thiếp đi vì mệt mỏi, nam nhân đã rời khỏi Ngũ gia, đi làm ăn xa.
****
3 tháng sau.
Ngũ Triệu Phong trở về nhà, chào đón hắn là gương mặt vui mừng của mẹ, gương mặt vô cảm của cha, và... cậu mẹ nhỏ với cái bụng hơi phồng lên.
Y có thai rồi!
Từ Kỳ nhìn thấy nam nhân đã quay về, vành mắt cậu ửng đỏ rồi quay đầu đi.
Lồng ngực Ngũ Triệu Phong phập phồng kịch liệt, khóe mắt như muốn nứt ra.
Đứa nhỏ là của ai? Của hắn hay... của cha hắn?
Ngũ Quốc thấy đứa con trai xui xẻo đã về nhà, ông bất mãn nói: "Đứng ngốc ở đó làm gì? Mau vào ăn cơm đi."
Mọi người ngồi vào bàn ăn tẩy trần dành cho hắn. Ngũ phu nhân nhiệt tình lôi kéo hắn hỏi đông hỏi tây, còn cha hắn thì ngồi ở chủ tọa, nghiêng đầu trò chuyện với mẹ nhỏ.
Mà mẹ nhỏ thì cúi đầu, bộ dáng ngượng ngùng nhỏ nhẹ, vẫn không có gì thay đổi, ngoại trừ vùng bụng có hơi gồ ra.
Có vẻ là... con của cha hắn rồi.
Ngũ Triệu Phong cười khổ, cũng đúng thôi, chỉ có một lần kia mà có thể làm y lớn bụng, làm y mang đứa nhỏ của mình sao?
Bàn cơm tẩy trần thật phong phú, nhưng hắn nuốt cơm mà như nuốt rơm rạ vậy. Đến khi ăn xong, Từ Kỳ rời đi một mình, để lại không gian riêng cho một nhà ba người.
Ngũ phu nhân oán giận mẹ nhỏ, nói y đã có thai rồi, nhưng dù có sinh ra con trai, thì tài sản nhà này vẫn sẽ thuộc về Phong nhi của chúng ta. Đương nhiên lời này là dành cho cha hắn nghe.
Nhưng Ngũ Quốc lại không đáp lời, còn trông như đang thất thần, vẻ mặt cũng có chút khó coi. Chờ Ngũ phu nhân oán giận một chập, thấy mệt mỏi rồi mới thả con trai mình đi.
Ngũ Triệu Phong nhẹ nhàng thở hắt ra, sau đó đưa bà về phòng.
Lần ra ngoài rèn luyện này, hắn đã trở nên trầm ổn hơn rất nhiều, bớt đi một tính trẻ con, nhiều thêm một phần trưởng thành. Ngũ quan vốn anh tuấn nay lại càng thêm thâm thúy, mặt mày như điêu khắc, vóc người kiên nghị, tràn ngập khí khái nam nhi.
Người hầu trong nhà bàn tán sau lưng hắn, mỗi người đều đỏ bừng hai má, tương tư không thôi.
Trong khi đó, Từ Kỳ đang ngồi một mình ở cái đình nghỉ mát trong vườn. Cậu lau lau nước mắt, khó chịu vuốt bụng nhỏ.
Lúc này, một bóng người to lớn bỗng che khuất ánh sáng trên đỉnh đầu cậu. Cả người Từ Kỳ khựng lại, dè dặt ngẩng lên, lập tức đối diện một đôi mắt đen thâm thúy.
"Cậu...." Chưa kịp nói hết thì nước mắt lại tuôn rơi.
Ngũ Triệu Phong trầm mặt, nhìn mẹ nhỏ thút tha thút thít, không biết nói cái gì.
Từ Kỳ cũng sợ bị người khác nhìn thấy, bèn vừa huhu vừa rối rít chùi nước mắt.
Ngũ Triệu Phong ngó bộ dáng nhu nhược của cậu, một ngọn lửa vô danh bỗng chốc lan tràn trong lồng ngực. Hắn kéo thỏ con lại, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tèm lem nước mắt, đột nhiên cúi đầu dớt lấy đôi môi người ta.
Đôi môi ấy mềm mại ẩm ướt, hớp hồn hệt như trong những giấc mộng của hắn vậy.
Từ Kỳ trừng lớn mắt, đoạn liều mạng giãy giụa, nhưng thân hình bé con vẫn bị hắn giam vào trong ngực.
Không! Sẽ bị nhìn thấy mất!!
Ngũ Triệu Phong chẳng sợ bố con thằng nào, hắn cạy hàm răng mẹ nhỏ ra, vói lưỡi vào càn quét khoang miệng, cắn nuốt đầu lưỡi hồng hồng của cậu, làm cho tiếng nước xí hổ không ngừng phát ra từ môi hai người.
Mẹ nhỏ bị hôn đến nước mắt lưng tròng, bàn tay run run ấn lên cơ ngực nam nhân, giãy giụa trong vô vọng.
Ngũ Triệu Phong một mặt mạnh bạo hôn Từ Kỳ, mặt khác thì vuốt ve sờ mó thân người cậu.
Thỏ con của hắn gầy đi rất nhiều, tuy rằng đang mang thai, nhưng vòng eo lại nhỏ tới dọa người.
"Sao lại để gầy như vậy?"
Từ Kỳ rưng rưng cúi đầu.
Ngũ Triệu Phong biết cậu xấu hổ, bèn ôm bé thỏ đến mặt sau của đình, ở đó có một cái hòn non bộ, sẽ không bị ai nhìn thấy.
Đến khi tới bên trong hòn non bộ rồi, Từ Kỳ mới thả lỏng người, hồng mắt nhìn nam nhân.
"Sao cậu lại về...."
Ngũ Triệu Phong trầm giọng nói: "Đây là nhà của tôi, vì sao tôi lại không được về?"
Đôi mắt ướt át của Từ Kỳ xoay chuyển, nhịn không được lại sụt sịt cái mũi.
Ngũ Triệu Phong nhìn cậu khóc, trong lòng vừa đau lại vừa thích, muốn chơi hư cậu, nhưng cũng muốn dỗ dành cậu.
"Bụng mấy tháng rồi?" Nói xong, bàn tay to vươn về bụng nhỏ của mẹ nhỏ.
Từ Kỳ run lên, cuống quít trốn ra sau.
Ánh mắt Ngũ Triệu Phong tối đi trông thấy, hắn kéo cậu về, ôm siết vào lòng rồi nói: "Cha tôi làm em mấy lần? Dương vật ông già đó có bự như tôi không?"
Từ Kỳ cảm thấy xấu hổ không chịu được, bèn giãy giụa muốn lủi đi. Ngũ Triệu Phong sợ cậu bị thương nên cũng buông ra, nhưng bàn tay to lại vẫn níu lấy cổ tay của cậu.
"Đừng đi."
"Cậu... Cậu là đồ khốn...." Mẹ nhỏ hồng mắt mắng hắn.
Ngũ Triệu Phong cười, "Ừ, tôi là đồ khốn, không phải đồ khốn thì sao có thể bắn vào bướm em?"
Đại não của Từ Kỳ 'bùm' một tiếng bốc khói, báo hiệu không tiếp nhận nổi lời nói hạ lưu này, cậu giũ tay nam nhân ra rồi xoay người bỏ chạy.
Sói bự dễ gì tha cho thỏ con, hắn chặn ngang bế cậu lên, Từ Kỳ cũng phản xạ ôm lấy cổ hắn.
"Không! Đừng làm như vậy..."
Ngũ Triệu Phong quả thật là một tên khốn, bởi vì chỉ cần nghĩ đến việc mẹ nhỏ mang thai con của ông già thôi, hắn đã hận đến không thể nện cho y sinh non ngay lập tức!
Nam nhân thô bạo sờ soạng, hôn hít Từ Kỳ, miệng buông ra từng lời nói hạ lưu tục tĩu. Cậu giận dữ giãy giụa, Ngũ Triệu Phong bèn uy hiếp rằng sẽ nói chuyện ngày hôm đó cho cha hắn nghe.
Mẹ nhỏ lập tức khựng lại.
Cậu vốn cảm thấy thẹn với lão gia, nếu như để ông biết người cướp đi lần đầu của mình là đại thiếu gia, ông không tức chết mới là lạ!
"Không... Đừng nói... Tôi xin cậu đấy..." Cậu tựa đầu lên vai nam nhân, bàn tay run run siết lấy áo hắn.
Ngũ Triệu Phong hôn lên gáy mẹ nhỏ, nghiến răng nghiến lợi nói: "Em quan tâm cha tôi quá nhỉ!" Giọng nói nồng nặc mùi ghen tị.
Thỏ con chớp chớp đôi mắt ướt át nhìn hắn, để yên cho sói bự cởi áo mình, lộ ra lồng ngực trắng nõn cùng với cái bụng hơi phồng lên.
"Mẹ nó, vú lớn như vậy rồi." Ngũ Triệu Phong mạnh mẽ xoa bóp hai vú nhỏ xinh của Từ Kỳ, sau đó chuyển hướng xuống bụng cậu.
"Ah! Đừng... Đừng đụng chỗ đó..."
"Đừng đụng?" Hắn dùng sức đè lên, Từ Kỳ lập tức hoảng hốt giãy giụa.
Ngũ Triệu Phong ghé vào tai cậu, hạ lưu nói: "Muốn giữ được nó thì cởi quần ra."
Thấy Từ Kỳ bi phẫn nhìn mình, hắn bèn cười cười ra vẻ không sao cả, "Không cởi cũng được thôi, vậy tôi đây sẽ ôm em đi gặp ông già, rồi nói là 'con thích cậu vợ bé này của cha, nên cha nhường cậu ấy lại cho con đi' nhé."
Tính tình Từ Kỳ nhu nhược, bị nam nhân vô sỉ uy hiếp, chỉ có thể khuất nhục mà cởi quần mình ra.
Mông thịt của cậu vừa tròn vừa nhiều thịt, từ lúc bị nam nhân xé tem thì dường như đã trở nên phì nhiêu hơn nữa. Dưới sự chuyển động của cơ thể, nó còn rung rung lắc lắc, nhìn mà chim cò cũng muốn dựng hết cả lên.
Ngũ Triệu Phong mạnh mẽ bóp nhéo, xoa nắn vài miếng cho đã tay.
"Nhổm mông lên!" Nói xong còn đét bôm bốp cho mấy phát.
Kỳ thỏ con đỏ mặt hạ eo xuống, lúc này Phong sói bự mới bẻ cánh mông của cậu ra, ngắm nhìn hai bé cúc và sò ẩn giấu ở phía dưới.
"Đừng..."
"Đừng cái gì?" Ngũ Triệu Phong cười tà hỏi.
Từ Kỳ lắc lắc đầu. Không cần cậu cho phép, bàn tay của sói bự đã vói vào chơi đùa với hai mép thịt mụp mụp.
"Mẹ nó, bướm mập ra rồi." Hắn nghĩ đến cảnh ông già ngủ với mẹ nhỏ, trong lòng lại bắt đầu vừa ghét vừa hận.
Ngũ Triệu Phong dùng hai ngón tay tách cánh bướm ra, chậm rãi vuốt ve lỗ nhỏ ướt mềm. Da thịt bàn tay hắn thô ráp, làm cho Từ Kỳ vừa đau lại vừa ngứa. Cậu luôn miệng kêu không ~ đừng mà ~~, nhưng cơ thể lại có phản ứng, bé sò ửng hồng rỉ dãi, hai mép thịt mụp banh ra, âm đế cũng sưng thành quả anh đào.
"Ư... Không... Đại thiếu gia...."
Ngũ Triệu Phong vừa nghe cậu gọi mình, con cò trong quần gáy lên ngay lập tức. Hắn dứt khoát gạt phăng lưng quần, lôi đầu người anh em chí cốt ra ngoài.
Từ Kỳ đang vểnh mông cũng ngửi thấy mùi dương vật, vừa nồng vừa tanh, mang theo hương vị độc đáo của đực rựa. Hương vị đó chui vào lỗ mũi, xộc lên đại não, làm cậu vô thức nhớ tới đêm mình bị cưỡng hiếp ở ba tháng trước.
"A... Không... Tôi không muốn... Xin cậu, đại thiếu gia...."
Ngũ Triệu Phong dùng đầu nấm chọt mở miệng bim bím, nghiền qua nghiền lại vài cái, rồi khàn giọng nói: "Không muốn cái gì? Không muốn tôi xiên bướm em à?"
Từ Kỳ xấu hổ nức nở một tiếng, ngoài miệng hết không lại đừng, nhưng cái bướm dưới háng lại vả vào mặt chủ nhân nó bằng cách kẹp lấy nấm của nam nhân. Thịt non ngoài cửa mềm mại ẩm ướt, tựa như đang liều mạng hút dương vật vào bên trong.
"Tham ăn." Ngũ Triệu Phong cười mắng một câu, đét 'bép' một phát lên gò mông trắng trẻo.
Kỳ thỏ con ó ~ một tiếng, lỗ nhỏ kẹp càng thêm chặt.
Phong sói bự thở phì phò, muốn dớt cơ thể ngon lành của thỏ con lắm rồi. Hắn bẻ hai cánh mông cậu ra, dùng sức đẩy mạnh hông, dương vật bự trực tiếp chui tọt vào hang, phát ra một tiếng 'phụt' siêu to!
"Aaaaa——!" Một tiếng khóc rên vang lớn.
Ổ bánh mì to như cổ tay em bé vọt thẳng hết một nửa, khiến lỗ bím bị kéo căng cực kỳ. Từ Kỳ không chịu nổi mà run rẩy, dẫn đến sò nhỏ cũng kẹp chặt cây chả giò lại, co co bóp bóp nó từng chút một.
"Vừa ướt vừa khít, còn biết húp dương vật! Ông già đó hẳn là hưởng thụ lắm nhỉ!" Âm thanh Ngũ Triệu Phong thô lỗ lạnh lùng, tiếp tục mạnh mẽ giã chym vào bên trong.
Từ Kỳ khóc lóc nói không ~~, nhưng vẫn bị dương vật bự hung bạo quất bồm bộp, kéo căng từng thớ thịt mềm, cọ xát từng tấc niêm mạc, moi móc từng dòng nước nhầy.
Khi đầu buồi to béo chọc đến cổ tử cung, cậu lập tức kêu lên một tiếng, "Không.... Chỗ đó không được......"
Lần đầu tiên bóc tem cũng đã cạy mở tử cung, Ngũ Triệu Phong hiểu suy nghĩ của cậu, bắt bướm là một chuyện, nhưng thả lăng quăng vào bướm lại là chuyện khác. Vì thế hắn lạnh lùng nói: "Yên tâm, lần này sẽ không bắn vào trong."
Lúc này Từ Kỳ mới thả lỏng người. Theo động tác cày cấy của nam nhân, vòng eo mảnh khảnh của cậu vặn vẹo lên xuống, Ngũ Triệu Phong hứng tới mức không kiềm được mà nắm chặt hông cậu, dùng sức nắc háng.
Nghe tiếng khóc rên ướt át của Từ Kỳ, hứng lại càng thêm hứng, ổ bánh mì gồng lên nứt vài đường gân xanh, mập ra như được nhồi thịt, báo hại bim bím phải co bóp kịch liệt để kháng nghị.
Từ Kỳ phản ứng rất mạnh, cậu vốn dĩ nhạy cảm từ trong trứng, hơn nữa lại còn đang mang thai, cho nên lúc này đã sớm sa vào tình dục. Miệng nhỏ nhảy số liên tục giữa không muốn với đừng mà, nhưng bà bướm dưới háng lại chảy dãi ngày một nhiều hơn, bọc con chym bự chảng cũng dễ dàng hơn.
Ngũ Triệu Phong thọc vào rút ra vừa hung vừa ác, thô bạo móc khuấy tường thịt bên trong, làm nó không ngừng phát ra tiếng xì xì phụt phụt, nước nôi văng vãi khắp nơi như đang ban phước.
Thỏ con dường như thích sói bự nện bạo thế này, thắt lưng cậu xoay xoay lắc lắc, cái bướm ướt nhẹp run run, vách thịt dâm đãng bú mút, mặt mũi đẫm lệ cũng ửng đỏ.
"A ~~ To quá ~~ Đại thiếu gia ~~ Không ~~ Ứm ~~ Chỗ đó ~~~" Từ Kỳ rụt rè dâm kêu.
Ngũ Triệu Phong nhếch mép cười, siêu nhân cò biến đủ loại hình dạng ra sức thọc vào rút ra lỗ sò, đầu nấm to béo cũng thường xuyên đập cửa cổ tử cung, tựa như đang muốn chui vào cướp của cải bên trong.
"A ~~ Chỗ đó ~~ Đừng ~~ Đại thiếu gia ~~ Cậu phải đồng ý với tôi ~~~ Không được cắm vào chỗ đó ~~~" Kỳ thỏ con quay đầu lườm hắn.
Mặt mũi đỏ bừng kèm với cặp mắt ướt át, nhưng đáng thương không thấy đâu mà ngược lại còn thấy nắng cực hơn nữa, Phong sói bự nghiến răng lật cậu lại, dùng tư thế mặt đối mặt tiếp tục công cuộc tìm nhà cho lăng quăng.
Ngũ Triệu Phong nâng một chân của cậu lên, cái háng đĩ đực điên cuồng bay lắc. Trong cơn đê mê của tình dục, hắn nhìn bé thỏ nhà mình nước mắt lưng tròng, nhịn không được lại cúi đầu khoá môi cậu.
Từ Kỳ mới giãy giụa một chút, đầu lưỡi đã bị cuốn lấy, điệu đà nhảy múa với nam nhân. Ngũ Triệu Phong mặt trên thì hôn cậu, mặt dưới thì mạnh mẽ dập 'bép bép bép', làm cơ thể mềm mại của Từ Kỳ run lẩy bẩy, mông thịt dẩy đầm loạn xạ, cánh tay cũng vô thức cuốn lấy hắn.
Ngũ Triệu Phong quất đã đời thì lại muốn đổi gió, hắn ôm Từ Kỳ dậy, để hai chân cậu vòng qua hông chính mình, bàn tay to đè cái mông ướt dầm dề của cậu xuống, dương vật dưới háng thì hung hăng dọng lên trên.
Bởi vì là tư thế cưỡi ngựa người, nên cây chả giò vốn cắm sâu nay lại càng trở nên sâu hơn. Cửa nhà tử cung cũng đã sớm bị đập nứt, lúc này bị quả đầu buồi chui vào cướp của, Từ Kỳ chỉ có thể bất lực ôm chặt nam nhân, khóc nức nở mắng hắn là đồ nói không giữ lời.
Ngũ Triệu Phong chính là muốn làm cạy mở tử cung cậu, đẩy hết tinh dịch của ông già ra ngoài, để trong người thỏ con chỉ có mỗi hạt giống của hắn mà thôi!
Ngón tay Từ Kỳ bấu lấy tấm lưng của nam nhân, trong miệng kêu rên thảm, nhưng thân thể đã hãm sâu vào tình dục, cả bướm lẫn tử cung của cậu cùng co rút, chỉ trong chốc lát đã bị dương vật bự quất cho bay nước.
"Aaahh ~~ Không ~~ Kỳ lạ quá ~~ Ưm ~~ Ngứa ~~ Không chịu nổi ~~~ A ~~! Đừng mà ~~~ Đại thiếu gia ~~ Đại thiếu gia ~~~!"
Ngũ Triệu Phong hôn lấy đôi môi đỏ mọng của cậu, dưới háng dọng như tam như dại, như mưa rền như gió dữ, như sóng thần như động đất.
Binh binh binh!
Bốp bốp bốp!
Từ Kỳ vừa khóc thút thít vừa thét chói tai, mông thịt đong đưa lên xuống kịch liệt, bà sò không ngừng phọt nước miếng từa lưa, tưới đầy lên phần dưới của hai người.
Ngũ Triệu Phong cũng áp lực kinh người, cơ bắp cả người hắn căng lại, toàn thân như một pho tượng đồng cứng rắn. Dương vật thô to địt vào tử cung rồi rút ra đến quy đầu, sau đó lại hung hăng phọt vào bên trong!
"Ah ~~! Không ~~!! Đại thiếu gia ~~ Haa ~~ A a ~! Sắp hỏng rồi ~~ Ư ~~ Nhẹ chút! Đại thiếu gia ~~~ Dừng lại ~~!" Vừa mới cao trào, lại bị nam nhân đụ phun nước một lần nữa. Lỗ nhỏ như một cái đập chứa nước, từng cú thọc vào rút ra đều có thể moi ra nước, làm cả phòng cũng tràn ngập hương vị tình dục.
Hai hòn bi nặng trịch nện bồm bộp lên mép thịt âm hộ, quy đầu thô bạo đâm chọc tử cung, nhưng cho dù như vậy, Ngũ Triệu Phong vẫn say mê hôn môi Từ Kỳ, trong miệng rống giận: "Ngươi là của ta! Cái lỗ này cùng tử cung ngươi cũng là của ta!"
Từ Kỳ nức nở lắc đầu, "Không ~~ Ư ~! Tôi không phải ~~~!" Ngoài miệng nói không phải, nhưng bên dưới lại phọt nước như thường lệ.
Bạch bạch bạch!
Động tác bắt đầu trở nên cuồng bạo, Ngũ Triệu Phong hoàn toàn lâm vào trạng thái nổi sùng, bởi vì câu trả lời của mẹ nhỏ, cũng bởi vì mối quan hệ cấm kỵ đầy chua xót của bọn họ!
"Tôi làm chết em! Chắc chắn sẽ làm cho em sinh non!" Hắn ghen ghét rống giận.
"Aahh ~~! Không ~~~ Đại thiếu gia ~~! A ~~ Xin cậu ~~ Ưm ~~ Đừng ~~!"
Ngũ Triệu Phong đè eo cậu lại, làm cái bím lâu rồi chưa được húp dương khí cũng biến thành hình dương vật, toàn thân Từ Kỳ lắc lư kịch liệt, lỗ nhỏ điên cuồng phun ra các loại chất lỏng!
"Aaaa ~~~! Lại ra rồi ~~! Không ~~~ Đại thiếu gia ~~ A ~~~"
"Đĩ mẹ! Rên lớn lên! Mau gọi ông đây là dương vật bự!"
"Ư a a ~~ Không ~~~ Đại thiếu gia dương vật bự ~~! Ưm ~~ Hỏng ~~ Dương vật ~~ bị dương vật bự làm hỏng mất ~~!!"
Ngũ Triệu Phong nhìn Từ Kỳ dâm đãng mười phần trước mặt, rốt cuộc cũng không nhịn nữa, hắn điên khùng dọng háng địt mấy trăm cú. Cuối cùng hung hăng thọc một cú dứt điểm vào tử cung, phọt ra một mớ tinh dịch nhiều vô cùng vô tận!
"Haa....." Từ Kỳ bị bắn đến rên cũng không nổi, cậu ngửa đầu há to miệng, đôi mắt mất đi tiêu cự, trông như bị từng dòng sữa của nam nhân quạt bay hồn. Hai tay cậu run rẩy co giật, bởi vì cơn phê quá mức khủng bố, nên đã vô tình để lại từng vết rạch như mèo cào trên lưng hắn.
Ngũ Triệu Phong cũng không quan tâm, dương vật bự vẫn há mỏ phun dãi một cách nhiệt tình. Đến khi phun xong xuôi, Từ Kỳ mới mệt mỏi rũ người, khóc nức nở mắng hắn là đồ mất dạy.
Ngũ Triệu Phong siết chặt cậu, trong miệng nói: "Phải, tôi đúng là đồ mất dạy!" Nhưng vẻ mặt lại mờ mịt xen lẫn đau đớn.
Hắn thương mẹ nhỏ!
Dù cho y mang thai con của ông già hay là không yêu hắn đi chăng nữa, hắn vẫn thương y!
Sau đó, Ngũ Triệu Phong muốn Từ Kỳ rất nhiều lần, tình dục nghẹn suốt mấy tháng trời đều xả hết lên người cậu. Mà Từ Kỳ thì sắp bị hắn đè chết rồi, thân thể cậu luôn trong trạng thái thăng hoa, còn tử cung thì không ngừng bị tinh dịch tưới tắm, đến nỗi bụng bầu cũng lớn hơn một tẹo.
Ở trong một hòn non bộ nhỏ hẹp, mẹ nhỏ và con chồng cùng vứt sạch luân thường đạo lý, điên cuồng quất hết nháy này tới nháy khác, lâu lắc lâu lơ mà vẫn chưa ngừng lại...
Bạn thấy sao?