Chương 15: Ngoại truyện: Hẹn gặp lại

Edit: Vũ Quân

[Ngoại truyện: Hen gặp lại_Kiếp trước của nam chính]

Ôn Diễn Hàng hôn mê trong phòng chứa đồ.

Khi nghe thấy tiếng con gái khóc kêu ở bên ngoài anh đã tỉnh lại chỉ là toàn thân mệt mỏi, miệng vết thương còn đang ân ẩn đau, nên không có sức lực đứng dậy.

Anh nhắm hai mắt, nghe động tĩnh ngoài cửa.

Diệp Băng Thanh lại đang bắt nạt người khác.

Anh không hề hiếu kỳ đó là ai, anh không quản được.

Anh nghĩ trong đầu nên đối phó với Diệp Băng Thanh như thế nào.

Hôm nay cô ta gọi nhiều người như vậy tới đánh anh, anh phải phản kích thế nào mới đủ đây?

Đem cô ta nhốt trong phòng tối không cho ăn không cho uống. Hay là trực tiếp rạch trên mặt cô ta vài dao hay nên tìm vài người đàn ông thay phiên nhau cưỡng gian thì tốt hơn?

Anh vẫn luôn biết mình không giống người khác, nội tâm anh cất giấu một mặt cực kì âm u đen tối, nhưng anh rất ít lộ ra ngoài.

Bình thường anh luôn giữ thái độ nước sông không phạm nước giếng cho nên anh vẫn luôn che giấu rất tốt.

Anh không thích nói chuyện cùng người khác, thật ra anh là sợ mình không khống chế được làm tổn thương họ.

Anh mở mắt ra, tưởng tượng Diệp Băng Thanh sẽ đau khổ như thế nào thì lộ ra biểu cảm thú vị, khóe miệng giơ lên, tác động đến miệng vết thương, anh cũng không cảm thấy đau.

Cửa bị mở ra, anh híp mắt, thấy một cơ thể trần trụi.

Ở hoàn cảnh tối tăm như thế này anh vẫn nhìn ra đây là một cô gái cực kì xinh đẹp.

Nương theo ánh trăng, anh có thể thấy làn da trắng nõn bóng loáng của cô, mông thịt gợi cảm cong lên còn có ngực nhũ tròn trịa rất lớn, đầu vú phấn nộn bởi vì động tác mà kịch liệt đong đưa.

Ôn Diễn Hàng lộ ra một chút buồn cười, Diệp Băng Thanh lại muốn làm gì đây?

Anh sao có thể ngoan ngoãn giơ tay chịu trói?

Khi cô gái kia biết trong phòng chứa đồ có người, cô hoảng hốt xoay lại nhìn anh.

Trong nháy mắt anh thấy rõ mặt cô.

Là Thẩm Nhĩ Nhu.

Trong lòng anh kinh ngạc, anh cảm thấy hoảng loạn chưa từng có.

Anh nhắm mắt lại, giờ vờ như đang ngất xỉu.

Khi Thẩm Nhĩ Nhu nghe thấy yêu cầu Diệp Băng Thanh, cô dường như muốn ngất đi, cô cuồng loạn khóc lóc, nhưng lại sợ khiến anh tỉnh lại nên tiếng khóc bị đè nén, áp lực.

Cô muốn cởi quần áo của anh?

Nghe tiếng Thẩm Nhĩ Nhu khóc lóc xin tha, tim Ôn Diễn Hàng như bị một bàn tay to hung hăng bắt lấy, anh đau không chịu được.

Nỗi căm hận trong lòng đối với Diệp Băng Thanh lại càng sâu.

Thẩm Nhĩ Nhu đồng ý rồi.

Anh híp mắt, trộm nhìn cô, nhìn cô từng chút bò về phía anh, trên mặt là biểu cảm tuyệt vọng.

Cơ thể cô vẫn trần trụi, động đậy trên người anh, trong miệng không ngừng nói xin lỗi.

Không cần xin lỗi.

Em làm gì với tôi cũng không cần xin lỗi.

Đây là lần đầu tiên anh cách cô gần đến thế.

Cô còn không mặc gì.

Ôn Diễn Hàng như bị ấm đầu nghĩ thật ra cũng không tệ lắm, anh bị người ta đánh một trận đổi lấy một lần tiếp xúc gần gũi với Thẩm Nhĩ Nhu.

Với anh mà nói, xem như cũng đáng giá nhỉ?

Anh thấy trên mặt cô có dấu tay sưng đỏ, trên cơ thể có vết thương bị cào chảy máu, trái tim anh hơi nhói lên.

Anh muốn mở mắt, vuốt ve miệng vết thương của cô, rồi dịu dàng hỏi cô có đau không.

Nhưng không được.

Anh muốn giả vờ như không hề hay biết, như vậy Thẩm Nhĩ Nhu mới không kinh hoảng, cô mới có thể đi ra ngoài.

Quần áo rất nhanh đã bị cởi sạch.

Cô nhìn cũng không dám nhìn anh một cái đã sốt ruột rời đi.

Diệp Băng Thanh còn chưa chịu thu tay, cô ta tự nhiên lại bắt Thẩm Nhĩ Nhu khiến anh cương cứng.

Ở trong lòng anh bây giờ dù Diệp Băng Thanh có chết cũng không đủ hả dạ.

Nhìn Thẩm Nhĩ Nhu từng bước một tới gần mình.

Anh muốn nói cho cô chỉ cần cô muốn cái gì anh cũng có thể làm vì cô.

Chỉ cần cô trần trụi, dù cho không động đậy anh vẫn có thể cứng lên.

Khi cô duỗi tay cầm dương vật của anh, anh kích động đến không chịu được, động tác của cô không có quy luật, nhưng anh lại cứng rất nhanh.

Anh tưởng tượng bộ dáng của cô khi bị anh đè dưới thân thao làm, bộ dạng cô mềm nhũn ở trong lòng ngực rầm rì xin anh dừng lại, còn có bộ dạng cô ghé lên người anh liếm cơ thể anh.

Thẩm Nhĩ Nhu vẫn giống như trước đó nhìn cũng không nhìn nhiều thêm một cái.

Không sao cả.

Cô không sao là tốt rồi.

Cô lại mặc quần áo vào cho anh, trong một khắc khi cô vuốt ve mặt anh, lau đi vết máu cho anh, anh rất muốn nắm lấy tay cô, hỏi cô có nhận được lá thư của anh không.

Đó là lần đầu tiên anh viết thư tình.

Không biết cô có nghiêm túc đọc không.

Anh còn muốn hỏi cô vì sao lại quậy cùng Diệp Băng Thanh, có phải do cô có nỗi khổ gì không.

Việc viết thư tình anh cũng không nghĩ là anh làm được.

Nói đến tỏ tình anh hẳn là sẽ kéo Thẩm Nhĩ Nhu vào trong WC, sau đó hung hăng hôn lấy môi cô, nói cho cô rằng cô hấp dẫn anh, anh phải có được cô.

Nếu cô đồng ý là tốt nhất còn nếu không anh sẽ cầm tù cô, chờ đến ngày cô đồng ý.

Nhưng anh không làm được những việc này, cuối cùng anh lựa chọn việc tốt đẹp nhất, đơn giản nhất là viết thư tình.

...

Cô đi rồi.

Bảo vệ tới.

Anh được cứu.

Việc đối phó với Diệp Băng Thanh anh không cần nghĩ nhiều, chỉ cần trực tiếp đi tìm ba mình.

Người ba đã lâu không liên lạc.

Người ba quyền cao chức trọng,  có gia tài bạc triệu.

Anh không cần nhiều lời mà trực tiếp gửi một tin nhắn nói mình bị Diệp Băng Thanh bạo lực học đường.

Anh biết ba mình sẽ giải quyết tốt tất cả.

Rốt cuộc, ba anh cũng không thể chịu được việc để cho huyết thống của mình bị người ta bắt nạt.

Quả nhiên, Diệp Băng Thanh bị giải quyết nhanh gọn, lặng yên không một tiếng động, một chút tin tức cũng không có, cô ta đã biến mất trong trường học.

Về sau anh có gặp Diệp Băng Thanh một lần, cô ta đi ra từ trong phòng hiệu trưởng, hình như tới làm thủ tục thôi học.

Anh liếc cô ta một cái, muốn rời đi.

Ai ngờ Diệp Băng Thanh đứng chắn trước mặt anh, cười đến dào dạt đắc ý: "Cậu muốn biết vì sao tôi chỉnh Thẩm Nhĩ Nhu không?"

Trên mặt anh vẫn không thay đổi gì.

"Cậu cho rằng tôi không biết sao? Cậu thích nó. Nó khổ sở như vậy đều bởi vì cậu, bởi vì cậu viết thư tình cho nó. Ban đầu tôi còn tưởng là do Hứa Viễn Thư viết, lúc sau hỏi rõ ràng mới biết là cậu."

"Vì sao nó lại quậy cùng tôi hả? Là vì nó sợ bị tôi đánh. Ngày đó tôi tát nó vài cái, là bởi vì lá thư tình kia."

"Cút." Trong lòng Ôn Diễn Hàng là sóng gió mãnh liệt, trăm vị tạp trần, trong đầu hiện ra bộ dạng Thẩm Nhĩ Nhu bị đánh, bị lăng nhục.

...

Anh đắm chìm trong suy nghĩ bi thương tự trách, là anh đã hại Thẩm Nhĩ Nhu.

Diệp Băng Thanh biến mất.

Anh không đi quấy rầy Thẩm Nhĩ Nhu.

Anh không xứng.

Anh bắt đầu tự hỏi ý nghĩa tồn tại của mình.

Anh lẻ loi cô độc, một thân một mình.

Mỗi khi cảm thấy thế giới này tăm tối, khi không còn một chút hy vọng nào con mèo nhỏ luôn bò lên người anh, dùng đầu lưỡi liếm liếm anh.

Anh nghĩ vẫn còn thứ khiến mình vướng bận.

Lại nghĩ tới nguyên nhân khiến anh rung động với Thẩm Nhĩ Nhu cũng vì con mèo này, cuối cùng anh cũng cảm thấy một chút dịu dàng.

"Tiểu Băng."

"Meo."

...

"Hôm nay con không cần về nhà ăn cơm nữa, em trai con nói nếu con đến nó sẽ không chịu ăn, đợi mẹ khuyên nó rồi con hãy lại đến." Mẹ anh áy náy nói trong điện thoại.

Buổi liên hoan mỗi tháng một lần bị hủy bỏ.

Ôn Diễn Hàng ừ một tiếng liền cúp điện thoại.

Anh cũng không thích đến nhà bọn họ ăn cơm.

Người nhà đối với anh mà nói, có cũng như không.

Anh không cần.

Cuộc sống giống như càng ngày càng không thú vị.

Anh sờ Tiểu Băng đang nằm trên đầu gối, thở dài một tiếng gần như không thể nghe thấy.

...

Nói chuyện yêu đương?

Có lẽ sẽ có chút ý tứ?

Anh không dám đi tìm Thẩm Nhĩ Nhu, thậm chí anh không dám nhìn cô.

Cô từ một cô gái dịu ngoan đáng yêu biến thành bộ dáng âm u không có cảm xúc, đều bởi vì anh.

Anh không dám lại quấy rầy cô thêm nữa.

Nữ sinh một người tiếp một người mà tới, anh không hề từ chối, thấy thuận mắt là đồng ý.

Ngay cả yêu đương anh cũng cũng thử đụng vào.

Sau đó anh càng cảm thấy không thú vị.

Anh không có cảm giác.

Tốt thôi, về đến nhà, vẫn có một con mèo nhỏ, có thể ở cùng anh.

...

Cho đến sau này anh mới phát hiện ra cuộc sống là một hồi bi kịch.

Anh thậm chí hoài nghi, việc anh tồn tại chính là bi kịch của bản thân mình.

Tiểu Băng chết rồi.

Nó trộm ra ngoài chơi rồi bị xe đâm chết.

Anh nghĩ Tiểu Băng chính là ngọn hải đăng trong cuộc sống của mình.

Nó chuồn ra ngoài một lần, lần đó khiến anh gặp được Thẩm Nhĩ Nhu, lần đó anh chạm được vào ánh sáng.

Nó chuồn ra ngoài lần thứ hai, lần này đã phá hủy anh, trong đầu anh xuất hiện suy nghĩ muốn chết.

...

Việc học tập là anh cố tình buông thả.

Sắp tới kì thi đại học, anh không muốn bởi vì mình mà ảnh hưởng tới những người khác.

Tuy rằng anh không quan tâm đến cảm nhận của người khác, anh trộm nghĩ kiếp sau phải đầu thai tốt một chút, làm một người hạnh phúc.

Trước khi chết phải biết tích đức.

Trước khi nhảy lầu trong đầu anh hiện lên rất nhiều hình ảnh, có người cha ít khi cười, người mẹ chỉ biết vâng dạ, có đứa em trai cùng mẹ khác cha, cha kế mới gặp qua vài lần, có Tiểu Băng ngoan ngoãn nghe lời, còn có Thẩm Nhĩ Nhu giúp anh lau đi vết máu trên khóe miệng...

Hẹn gặp lại...

Mọi người, đều hẹn gặp lại...

Bản edit đăng duy nhất tại wattpad Vũ Quân các nơi khác đều là ăn cắp

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...