Chương 75: Chương 75: Két Sắt

Editor: Thanh Tâm

Beta: Bạch Nguyệt

"Kiều Vũ Vi, cô không được đi!" Nhạc Tuyết Vi bắt lấy Kiều Vũ Vi không thả, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm cô ta, phẫn hận, "Nói rõ ràng đi!"

"Hừ!" Kiều Vũ Vi phát ra một tiếng cười lạnh khinh thường, "Tôi cũng không biết, tôi tại sao phải nói rõ với cô, bất quá, nói cho cô cũng không sao. Một nam nhân giống như Hàn Thừa Nghị, là nữ nhân ai cũng sẽ thích, tôi muốn nói gì, chắc cô đã hiểu?"

"Nếu đã như vậy, cô sẽ không muốn sẽ cùng nam nhân khác lui tới! Cô làm như vậy đối diện thế nào với Hàn Thừa Nghị?" Nhạc Tuyết Vi nhướn mi, thần sắc hết sức nóng nảy .

Kiều Vũ Vi sợ run, ánh mắt chợt lóe lên, chột dạ lại cố làm ra vẻ cường ngạnh nói: "Liên quan gì tới cô? Cô có ý gì, còn muốn quản tôi sao? Cô chẳng lẽ thật sự coi tôi là chị của cô sao? Thật là buồn cười."

Nhạc Tuyết Vi hít sâu một cái , đối phó với người như Kiều Vũ, không thể không dùng ngoan chiêu.

"Kiều Vũ Vi, tôi cảnh cáo cô, nếu cô cùng anh ta tiếp tục dây dưa không rõ, tôi nhất định sẽ đem chuyện này nói cho Hàn Thừa Nghị! Đến lúc đó, để xem 'mộng nhà giàu' của cô vỡ nát như thế nào!" Nhạc Tuyết Vi không có cách nào khác, chỉ có thể áp dụng cảnh cáo.

Kiều Vũ Vi đầu tiên là sửng sốt, chút hơi lộ ra chút vẻ kinh hoảng,nhưng ngay sau đó lại cười cười: "Cô nói cho Hàn Thừa Nghị? Cô gặp được anh ấy sao? Cô cho rằng, tổng tài của tập đoàn D•S là ai? Muốn gặp là có thể gặp sao? Tố cáo? Được, cô cho dù có đi thì cũng..."

"Tôi là thư kí riêng của Hàn Thừa Nghị!" Nhạc Tuyết Vi khẽ quát cắt đứt lời Kiều Vũ Vi, Kiều Vũ Vi thật đúng là loại điền hình của việc chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!

"......" Kiều Vũ Vi thật lâu cũng không biết nói gì, chỉ nhìn Nhạc Tuyết Vi, một bộ dáng không dám tin.

Nhạc Tuyết Vi nhìn Kiều Vũ Vi ngây người như phỗng, cảnh cáo cô ta, "Đừng qua lại với tên đàn ông kia , nếu không, tôi thật sẽ nói cho anh ta biết! Cô biết đấy, tôi luôn luôn không thích cô, như vậy khuyên cô, đã là tận nghĩa rồi, cô tự lo cho bản thân đi!"

Nói xong, xoay người trở về phòng, một đêm không ngủ, cô bây giờ tốt hơn là nên đi ngủ.

Mà Kiều Vũ Vi sửng sờ tại chỗ, cảm giác được nguy cơ tứ phía, đối với đứa em gái khác mẹ Nhạc Tuyết Vi này, hận ý ngày càng tăng!

Hàn Thừa Nghị, nói hay lắm! Chỉ là bằng hữu, lần này, thật sự nói hay lắm!

Hàn Thừa Nghị đã phân phó Nghê Tuấn bắt đầu xem xét tuyển chọn người cho vị trí thư kí riêng, mà Nhạc Tuyết Vi sau khi chọn được người thay thế, sẽ rời khỏi phòng tổng tài, trở lại với bộ phận thiết kế. Nghe được tin tức này Hàn Thiên Lỗi lập tức chạy đến trước mặt chú ba của mình.

"Chú ba, chờ tìm được người thay thế Tuyết Vi, đem cô ấy cho cháu đi?" Hàn Thiên Lỗi thẳng thắn, cũng không có tâm tư khác thường.

Hàn Thừa Nghị nhíu lại đôi mày rậm, có chút không vui, "Cái gì gọi là đem cô ấy cho cháu?"

Hàn Thiên Lỗi cười hì hì không có nhận ra được cái gì không đúng, nói tiếp: "Haha , cháu bây giờ không phải là phụ trách kế hoạch 'Ẩn hồ' sao? Cháu cần người giúp một tay."

  

Nói đến 'Ẩn hồ', gương mặt lạnh lùng của Hàn Thừa Nghị hiện lên vài tia vui mừng, hướng cháu mình tán thưởng gật đầu, "Chú còn chưa có khen cháu, 'Ẩn hồ ' này làm không tệ, nghe trưởng bộ phận thiết kế nói cháu đoạt giải nhất, chú còn không tin. Cháu trưởng thành, bản lãnh, làm rất tốt!"

"Cám ơn chú ba!"

"Bất quá..." Hàn Thừa Nghị môi mỏng mím lại, chuyển chủ đề, "Cháu muốn Tuyết Vi giúp cháu cái gì? Cô ấy còn chưa tốt nghiệp đại học, để cho cô ấy làm một chút chuyện vặt, quản lí văn kiện chương trình trong ngày còn tạm được, thiết kế công trình... có phải hay không quá khó đi?"

Hàn Thiên Lỗi gãi gãi đầu, quyết định nói thật.

"Thật ra thì, chú ba, có chuyện cháu không dám nói cho chú biết..."

Hàn Thừa Nghị nhướn mi, mở nửa mí mắt, "Chuyện gì, nói đi!"

"Chính là, chính là... thật ra thì lần này thiết kế của cháu có thể chọn trúng, cũng không phải là thực lực của cháu, cái bản vẽ này là Tuyết Vi vẽ..." Hàn Thiên Lỗi vừa nói, vừa cẩn thận quan sát Hàn Thừa Nghị, chỉ sợ anh mất hứng mình liền mất mạng.

Vậy mà phản ứng của Hàn Thừa Nghị so với anh dự tính bình tĩnh hơn rất nhiều.

Bản vẽ là Tiểu Tuyết vẽ?

Để bảo đảm 'Ẩn hồ' không hề xảy ra vấn đề, thiết kế cuối cùng anh đã nhìn rất kỹ, thiết kế rất hoàn mỹ, không chỉ có toàn bộ thiết kế đại khí, hơn nữa chi tiết chỗ nào cũng suy tính vô cùng chu đáo. Lúc ấy anh nghe nói là tác phẩm của cháu mình, cũng rất lấy làm kinh hãi, thiết kế thủ pháp quá lão luyện, kín đáo đủ đường.

Bây giờ cư nhiên biết được trên thực tế tác giả là Tiểu Tuyết! Hàn Thừa Nghị trong lòng rung động cảm thấy có chút không thể tưởng tượng. Một cô gái còn chưa tốt nghiệp đại học, lại có tài hoa như thế!

"Chú ba, chú ba? Chú không giận cháu ư?" Hàn Thừa Nghị không nổi giận khiến cho Hàn Thiên Lỗi có chút không được tự nhiên.

Hàn Thừa Nghị nhìn đứa cháu một chút, lắc đầu cười khẽ, "Chú vốn không có trông cậy vào cháu có thể thiết kế ra cái gì, chỉ cần cháu an ổn học tập làm việc, làm người, chú ba sẽ không nổi giận với cháu. Thiên Lỗi, cháu phải nhớ kỹ, chú không phải là muốn cháu thành nhân tài. Mục tiêu của cháu, là trở thành một quản lý ưu tú, Hàn gia tương lai là phải dựa vào người thừa kế là cháu, cháu phải tranh khẩu khí, vì người cha đã qua đời, anh trai của chú, biết không?" Nói đến phía sau, thay đổi trầm trọng.

Hàn Thiên Lỗi hít mũi, gật đầu, "Chú ba, cháu sẽ làm thật tốt."

Ngay sau đó, Hàn Thiên Lỗi lại nhíu mày, bất mãn nói: "Chú ba, chú đừng có nói Hàn gia muốn để cháu thừa kế, không phải là còn chú nữa hay sao? Chú phải mau cưới vợ, sinh bảy, tám hài tử, để cho Hàn gia hương khói thịnh vượng một chút."

"Xì! Tiểu tử thối, dám quản chú sao?" Hàn Thừa Nghị giả bộ tức giận, "Được rồi, không có việc gì thì đừng lãng phí thời gian ở đây, đi làm việc đi ! "

"Vâng." Hàn Thiên Lỗi nhìn một chút Nhạc Tuyết Vi đang bận rộn bên chiếc bàn nhỏ ngoài kia, lần nữa nhìn về phía Hàn Thừa Nghị, "Chú ba, cháu đã nói với chú chuyện kia, chuyện của Tuyết Vi..."

Hàn Thừa Nghị híp mắt, liếc mắt nhìn Nhạc Tuyết Vi, hàm hồ không rõ đáp: "Được rồi, đến lúc đó lại nói, cô ấy bây giờ không phải là còn không đi được sao?"

"Thôi được, vậy cháu cám ơn trước!"

Hàn Thiên Lỗi tự thay Hàn Thừa Nghị đáp ứng, vui vẻ ra khỏi phòng làm việc, trước khi đi ngang qua bàn làm việc của Nhạc Tuyết Vi còn nghiêng đầu cười cười, Nhạc Tuyết Vi biết anh nói xong rồi phải đi, cũng ngẩng đầu lên cười cười, khẩu hình nói: "Cố gắng lên!"

Hàn Thiên Lỗi yên lặng gật đầu, cảm thấy Nhạc Tuyết Vi nói ba chữ này so với tất cả chúc mừng cùng khích lệ mấy ngày này anh nhận được, ít nhất cũng khiến cho tinh thần anh tăng lên gấp trăm lần!

Xế chiều, Hàn Thừa Nghị tự mình đưa cho Nhạc Tuyết Vi một chiếc hộp gỗ tử đàn.

"Cái này là gì?" Nhạc Tuyết Vi nhận lấy cái hộp, nghi ngờ hỏi. Hộp gỗ tử đàn, so với giấy A4 lớn hơn một chút, chế luyện rất tinh xảo, toàn thân cổ kính, tản ra mùi thơm nhàn nhạt, thoạt nhìn giống như đồ cổ.

Hàn Thừa Nghị cúi đầu nhìn cái hộp kia, thần sắc ngưng trọng. "Em có thể mở ra xem một chút."

Nhạc Tuyết Vi nghe lời mở chiếc hộp, trong tầm mắt lập tức một mảnh kim quang, thì ra là bên trong để một cái khóa bình an. Chế tạo bằng vàng, luyện chế tinh tế, lớn bằng nắm tay đàn ông. Khó trách cầm ở trên tay nặng như vậy.

"Tổng tài?" Nhạc Tuyết Vi vẫn không hiểu, cái này có ý gì?

Hàn Thừa Nghị từ trong hộp lấy ra khóa bình an hoàng kim, cầm ở trên tay, nhìn kỹ, thấp giọng nói: "Sắp đến ngày giỗ của anh trai tôi, ngày này hàng năm, vô luận tôi ở nơi nào cũng nhất định sẽ trở lại thành phố T. Anh ấy là bị người khác giết ở thành phố T! Sau khi chết, ngay cả thi thể cũng không tìm được..."

Nói tới đây, Hàn Thừa Nghị dừng một chút, giọng có chút nghẹn ngào.

Nhạc Tuyết Vi lại giật mình, cô cho tới bây giờ chưa nghe nói qua những thứ này. Cô chỉ nghe nói qua phong quang vô hạn của tập đoàn huyền thoại của Hàn gia, có năng lực trác tuyệt, trải qua nhiều thế hệ Hàn gia, thế hệ này gia chủ là Hàn Thừa Nghị! Lại không nghĩ rằng...

Thì ra là sau phong quang vô hạn, Hàn Thừa Nghị cũng có chuyện nhà chua xót như vậy.

Bị người khác giết chết? Chết không toàn thây? Nhạc Tuyết Vi bỗng dưng bưng kín ngực, cảm thấy nơi đó một trận đau xót, không phải vì mình mà là vì Hàn Thừa Nghị. Cô lẳng lặng chờ, chờ Hàn Thừa Nghị tiếp tục nói .

Nhưng Hàn Thừa Nghị lại chỉ mở đầu, không có ý tứ tiếp tục nói, trên mặt mới vừa rồi kia, tựa hồ cũng là ảo giác của Nhạc Tuyết Vi.

Hàn Thừa Nghị đem khóa bình an bỏ vào trong hộp gỗ tử đàn, đậy nắp, dặn dò Nhạc Tuyết Vi: "Đem vật này cất đi. Còn nữa, kế tiếp, công việc chủ yếu của em, chính là làm xong ngày giỗ của anh trai tôi, Nghê Tuấn sẽ nói cho em biết cần làm gì, anh ta sẽ đem phương thứ liên lạc với lão hòa thượng ở ngôi chùa đó giao hết cho em."

"À, được!" Nhạc Tuyết Vi cẩn thận đem hộp gỗ tử đàn ôm vào trong ngực, đây là vật của anh trai Hàn Thừa Nghị, không cần Hàn Thừa Nghị dặn dò, cô cũng sẽ bảo vệ tốt .

"Còn có... những ngày sau, em có thể sẽ tương đối bận rộn, đến lúc đó, vào trong miếu, em phải đi cùng tôi, có vấn đề gì không?" Hàn Thừa Nghị khách khí hỏi Nhạc Tuyết Vi, khách khí như thế, có chút không giống với bản thân.

Nhạc Tuyết Vi không chút suy nghĩ liền gật đầu đồng ý, "Không có vấn đề."

Cô sao có thể có vấn đề? Đó là ngày giỗ của anh trai Hàn Thừa Nghị, ngày bi thương như thế, chỉ cần anh cần, cô ngay cả có chuyện to bằng trời cũng đều muốn bỏ để bồi ở bên cạnh anh! Mới vừa rồi, lời của anh tuy không nói hết, nhưng là Nhạc Tuyết Vi biết, đó nhất định là thời kì cực kỳ bi thảm mà ưu thương đã qua của anh, hơn nữa, chỉ sợ xa xa không chỉ như vậy mà thôi...

Nhạc Tuyết Vi ôm hộp gỗ tử đàn vào phòng làm việc tổng tài, mở két sắt của Hàn Thừa Nghị ra, đem chiếc hộp bỏ vào. Thời điểm bỏ vào, cô đột nhiên liếc về phía một góc két sắt, trong góc để một cái hộp gấm nho nhỏ.

Làm thư kí của Hàn Thừa Nghị, cô không phải là lần đầu tiên tiếp xúc với két sắt, bất quá, đối với cái hộp gấm nhỏ này lại không ấn tượng gì.

Bị lòng hiếu kỳ thúc giục, Nhạc Tuyết Vi cầm hộp gấm kia lên, đặt ở lòng bàn tay, từ từ mở ra, bên trong lại là một cái bảng tên cài ngực! Nhạc Tuyết Vi cầm lên tinh tế nhìn, cái này hiển nhiên niên đại rất xưa, ngoài mặt thô ráp, Nhạc Tuyết Vi sờ qua, phân biệt chữ khắc bên trên, sắc mặt chợt trở nên tái nhợt...

Lớp bốn ban A, Kiều Vũ Vi!

Nhạc Tuyết Vi ngã xuống đất, Hàn Thừa Nghị thật là thích Kiều Vũ Vi mười năm! Lớp bốn ban A, Kiều Vũ Vi... mới chỉ có 11 tuổi! Đến nay, suốt mười năm! Anh thậm chí còn giữ bảng tên cài ngực của Kiều Vũ Vi mười năm trước!

Nên chết tâm, chết tâm đi! Không phải là cô, cuối cùng cũng không phải là cô...

P/s: Ban A = Khối A

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Truyện liên quan

Đăng nhập





Đang tải...