Editor : Mel*Meow
Cha mẹ Sở tận mắt nhìn thấy con gái mình vẫn còn tâm trạng thư thái, trong lòng nhẹ nhõm đi rất nhiều. Buổi tối, hai người nằm trên giường cùng nhau bàn bạc về chuyện bán nhà ở dưới quê để có thể hộ con gái mình trả nợ.
" Họa kia biết đâu sau này lại là phúc, phúc kia biết đâu sau này lại là mầm tai họa " Âm thanh của cha Sở vang lên trong bóng đêm : " Một chuyến lên thành phố này, tôi thấy Dương Dương đã trưởng thành lên rất nhiều, cũng coi như là... " Ông định nói nhờ họa này mà có thể có được phúc, nhưng họa này lại không khỏi quá mức trầm trọng rồi, nếu có thể ông vẫn hy vọng con gái có cuộc sống ngây ngô trôi chảy, mỗi lần trưởng thành lại là một lần đau.*
* Đoạn này ý của cha Sở là qua sự việc này Sở Triều Dương có thể trưởng thành được thì đúng là một phúc lớn, nhưng ông lại không hy vọng Sở Triều Dương trưởng thành, ông vẫn mong cuộc sống của cô ấy bình bình an an trôi qua, cứ giữ mãi tính cách cũ cũng được.
Không cần cha Sở nói xong, mẹ Sở cũng đã hiểu ý của chồng mình, bà chẳng phải cũng luôn hy vọng như vậy hay sao.
Cha mẹ Sở chưa có ý định trở về ngay, mà là ở lại giúp đỡ con gái xử lý chuyện bán biệt thự, cha Sở thì giúp con gái trang hoàng nhà mới, mẹ Sở thì ở nhà trấn an Sở Triều Dương, thuận tiện chăm sóc cháu trai.
Lúc trước, con gái mới ra ở cữ đã mang cháu trai của bà đi, giao thằng bé cho bảo mẫu chăm còn mình thì lại đi diễn, bà cũng chưa từng ở chung với cháu ngoại lúc nào cả, rất nhiều lần bà gọi điện cho con gái bảo nó mang thằng bé về nhà, thì lần nào con gái cũng không kiên nhẫn nhẫn đáp lại rằng nó rất bận, không có thời gian rảnh.
Lúc đó, nguyên chủ còn nghĩ có thể đem thằng bé vào cửa Đỗ gia, làm sao có thể đồng ý đem thằng bé về cho cha mẹ trông được ?
Ở trong giới giải trí chìm nổi mấy năm, Sở Y Huyên sớm đã không còn là đứa con gái trong trí nhớ của cha mẹ Sở, tuy rằng có chút tùy hứng nhưng lại không phải là một tiểu cô nương thiên chân lương thiện, nhưng trong mắt cha mẹ, con gái của họ vĩnh viễn đều là đứa nhỏ ngây thơ, đơn thuần, thiện lương.
Thời điểm ở trên mạng nhìn thấy cháu ngoại người đầy vết thương, hai vợ chồng họ đau lòng chết đi được, còn muốn gọi điện thoại hung hăng giáo huấn con gái mình một trận, nhưng còn chưa nói được hai câu, đầu bên kia đã điên cuồng gào khóc : " Mẹ, con mỗi ngày đều có rất nhiều việc bận, mẹ có thể đừng có động tí là lại gọi điện thoại tới làm phiền con được hay không ! "
Bà còn định an ủi con gái thì trong điện thoại đã truyền tới tiếng tút tút tút.
Sau khi cha mẹ Sở tới, Sở Triều Dương nhàn rỗi đi rất nhiều, rất nhiều chuyện không cần cô ra mặt cũng có thể giải quyết, ví dụ như thuê người tìm kiếm những trang mạng, trang web lớn viết bài sai sự thật, kèm theo bằng chứng rồi nộp đơn lên tòa án tố cáo.
Chuyện này còn gây ra một làn sóng chấn động không nhỏ, chỉ có thể nói Sở Triều Dương không cần có thêm scandal cũng có thể trở thành đề tài hot .
Nhờ antifan để hot cũng là một loại hot a.
Đáng tiếc là việc này từ đầu tới cuối chỉ có một mình luật sư ra mặt, Sở Triều Dương cũng không có xuất hiện qua, nhưng chuyện này vẫn được trang mạng cùng các tờ báo ồn ào đưa tin, còn có một số người bắt đầu nói chuyện này có thể nào thật sự là do bảo mẫu làm hay không, không phải là do Sở Triều Dương làm, hiện tại bảo mẫu cũng không tìm thấy.
Cũng có người nói, ngược đãi con là giả, nhưng chắc là bị người ta bao dưỡng để rồi có con khi chưa kết hôn chắc là thật đi ?
Luật sự biện hộ liền nói, đương sự là cô cũng nói Đỗ Cảnh Khôn là nam chưa vợ, nữ chưa chồng, chưa kết hôn mà có con cũng là chuyện ngoài ý muốn, thân thể cô lại còn yếu, không thể phá thai, huống hồ xảy ra chuyện này không phải là nên đi khiển trách nhà trai hay sao ?
Truyền thông bị cáo kia ngay sau đó thua kiện phải bồi thường tiền, cũng xóa bỏ hết những bài viết chửi bới Sở Triều Dương, nhưng cũng vì vậy mà cô đắc tội bên truyền thông bọn họ, bọn họ tuy rằng không hề chỉ tên bôi đen cô nhưng cũng luôn đăng vài bài viết nói ý nói tứ, cố tình đè xuống vụ việc họ bị thua kiện, nói rằng cô cũng không phải là người mẹ tốt lành gì, làm người thì lại có vấn đề ở nhân cách, mấy bài viết đó phải hơn 8000 từ.
Tuy rằng lần kiện này Sở Triều Dương thắng, nhưng ngay sau đó, vụ việc tập đoàn Mỹ Toa khởi kiện, cô đương nhiên thua kiện.
Điều này đồng nghĩa với việc, Sở Triều Dương phải chi trả hơn 3600 vạn tiền bồi thường vi phạm hợp đồng.
Việc thua kiện lần này, Sở Triều Dương đã dự tính qua cả, bên truyền thông lại dựa vào vụ việc này tiếp tục đi bôi đen Sở Y Huyên, cũng tặng cho cô cái danh hiệu "Rắn rết mỹ nhân" đi kèm.
Sau đó lại đưa ra rất nhiều dẫn chứng rằng là mỹ nhân từ xưa đến nay càng xinh đẹp thì càng ác độc, thậm chí đem cô cùng Đát Kỷ*, Bao Tự** so sánh giống nhau.
* Đát Kỷ : Hình tượng phổ biến nhất về Đát Kỷ có lẽ là sự tích do hồ ly tinh hóa thành. Trong nhiều câu chuyện cổ đến tiểu thuyết, sân khấu, bà luôn được mô tả là kỹ nữ có nhan sắc yêu kiều làm mê đắm lòng người, thuộc hàng đại mỹ nhân của Trung Hoa. Tuy nhiên, do là yêu tinh và có nhiều hành vi trực tiếp hoặc gián tiếp làm chết quá nhiều người, nên dân gian thường gọi bà là yêu cơ.
** Bao Tự : Truyền thuyết kể rằng, Bao Tự là một mỹ nhân cực kỳ xinh đẹp và quyến rũ, Chu vương mê say nàng nhưng chưa bao giờ thấy nàng cườinên ra lệnh ai làm cho nàng cười sẽ thưởng nghìn lạng vàng. Để làm nàng cười, Chu U vương nghe theo một nịnh thần, đã đốt lửa trên cột lửa hiệu triệu chư hầu, đùa giỡn với chư hầu rồi gây họa làm mất Cảo Kinh. Việcnhà Chu suy yếu bắt đầu từ đây. Điển tích nổi tiếng này được gọi là Phóng hỏa hí chư hầu(烽火戲諸侯).
Mỹ danh của Bao Tự về sau được lưu truyền như một "Hồng nhan họa thủy" (紅顏禍始 - nghĩa là Người đẹp làm hại đất nước)
Đát Kỷ, Bao Tự đều là một trong tứ đại yêu cơ.
Sở Triều Dương cảm thấy truyền thông đang quá đề cao mình.
Nhưng cũng bởi vậy mới có thể thấy được, nguyên chủ Sở Y Huyên đúng chuẩn một túi da mỹ lệ, chẳng sợ trên người cô có bao nhiêu khuyết điểm, bọn họ có thể nói cô ác độc, có thể nói cô bị bao dưỡng, cũng có thể nói cô không có kỹ thuật diễn, là mỹ nhân đầu gỗ.
Nhưng không thể phủ nhận rằng cô là một mỹ nhân trăm năm khó gặp.
Đối với cái hình dung tuyệt thế mỹ nhân này, Sở Triều Dương ở nhà đọc được tờ báo quả thật liền ê răng.
Ngốc nghếch bôi đen cô là họ, ngốc nghếch khen cô cũng là họ.
Sau khi nhà mới được trang hoàng xong, Sở Triều Dương liền ngay lập tức dọn vào ở.
Nhà mới của cô cũng là một căn nhà khá sịn sò, khoảng 130 mét vuông, gồm ba phòng hai sảnh, ngoài ra còn có hơn 30 mét vuông ban công nữa,
vào thời điểm mua nhà, cô còn dựng lên xung quanh ban công một lớp pha lê, trên đỉnh đầu có mái che nắng có thể đóng mở ra, phòng ở mới này không tính là to, nhưng lại rất ấm áp, đủ để cô cùng với Tiểu Trừng Quang ở.
Trong lúc trang hoàng nhà cửa, cô cũng để lại phòng cho cha Sở mẹ Sở, tuy rằng sợ ở cùng họ một chỗ, cha Sở mẹ Sở sẽ nhìn ra cô không phải nguyên chủ, nhưng cô xuất thân từ cô nhi viện, vô cùng khát vọng có một gia đình ấm áp, cũng hâm mộ nguyên chủ có một đôi cha mẹ yêu thương nhiều như thế. Huống hồ, về sau cô đi ra ngoài công tác, trong nhà chỉ có một mình Tiểu Trừng Quang ở, cô lại không yên tâm giao cậu cho bảo mẫu, đến lúc đó còn phiền cha Sở mẹ Sở một chút rồi.
Hơi khó xử một chút chính là vấn đề công tác của cha Sở mẹ Sở.
Cha Sở mẹ Sở đều là giáo viên theo biên chế của quốc gia, hiện tại họ còn chưa lớn tuổi, chỉ khoảng 40, còn lâu mới đến thời điểm về hưu, nếu như để họ bỏ công việc chỉ để lên đây chăm sóc con cô thì không khỏi quá mức ích kỉ.
Trên thực tế, Cha Sở mẹ Sở không nghĩ nhiều như vậy, cho dù con gái có nhiều thay đổi nhưng cũng chỉ nghĩ là con gái đã trưởng thành.
Sau khi nguyên chủ tiến vào giới giải trí năm 18 tuổi, rất ít khi về nhà, vợ chồng họ muốn nhìn con gái của mình chỉ có thể nhìn từ TV hoặc lên trên mạng xem.
Hiện tại con gái đã 22 tuổi, hơn bốn năm, cho dù con gái có biến đổi thế nào thì hai vợ chồng họ đều không thấy có gì kì quái.
Căn hộ này lúc trước mua chính là phòng ở có nội thất hoàn chỉnh, chỉ thiếu đồ điện thôi, sau khi chuẩn bị đồ đạc xong, cha Sở mẹ Sở đã hết kì nghĩ nên liền vội vàng trở về.
Sở Triều Dương dùng tiền cũng rất hợp lí, phòng ở chỉ đơn giản mà lại trang nhã, nhưng thật ra ở phòng Tiểu Trừng Quang thì có pha chút tâm tư, trừ bỏ trang trí các nội thất cơ bản khác còn thiết kế một góc riêng có kết hợp giữa gian chơi đồ chơi và kệ sách truyện lung tung.
Lúc bố trí phòng cậu, cô sẽ hỏi cậu thích trang trí kiểu gì, thích con vật nhỏ nào, hoặc không thích cái gì, tuy rằng cậu không đáp lại cô, nhưng cậu sẽ an tĩnh ngồi một góc nhìn.
Buổi tối cô sẽ đem cậu ôm ở trong khuỷu tay của chính mình, đầu của cậu gối ở trên cánh tay cô, cô nhẹ nhàng vỗ vỗ ru ngủ cậu, rồi ngâm nga " Ngủ ngoan ngủ ngoan bảo bối của mẹ, đôi tay mẹ nhẹ nhàng vỗ vỗ con" , cậu vẫn luôn mở to mắt nhìn cô, thẳng cho đến khi không thể chống đỡ nổi nữa mới chìm vào giấc ngủ.
Giấc ngủ của cậu rất nông, buổi tối cô muốn đem cánh tay đặt ở dưới cổ cậu rút ra để đặt cậu nằm trên gối, vừa muốn rút tay ra, vừa động một chút, cậu liền bừng tỉnh, cô rơi vào đường cùng nên đành tiếp tục duy trì tư thế, lại tiếp tục nhẹ nhàng vỗ vỗ cậu trấn an.
Chiếc đàn dương cầm ba chân ở trong căn biệt thự kia cô thực sự không nỡ bán, liền đặt ở phòng khách, không có chuyện gì có thể lấy ra chơi vài bản với Tiểu Trừng Quang.
Mãi về sau cô mới học đàn dương cầm, nên cô đàn cũng không có đặc biệt xuất sắc, nhưng bởi vì nhiệt tình yêu thích nên cô cũng đàn được một vài bản.
Ban đầu cha Sở mẹ Sở còn cho rằng sau khi con gái bán biệt thự thì không có chỗ ở cho nên lúc biết con gái mình còn có một căn hộ khác, trong lòng hơi thả lỏng một chút, nguyên bản bọn họ còn có ý định đem căn nhà ở dưới quê bán đi. Sở Triều Dương sống chết không đồng ý, cũng không nhận tiền của bọn họ, cuối cùng cha Sở nổi cáu, Sở Triều Dương rơi vào đường cùng mới thu nhận 70 vạn kia.
Bởi vì cô biết, nếu cô không nhận, cha Sở mẹ Sở sẽ càng thêm lo.
Coi như vì trợ giúp của cha mẹ nguyên chủ mà đã giúp cô được không ít.
Biệt thự bởi vì bán gấp, bị người ta ép giá rất nhiều, xe thể thao cũng bị giảm giá trị, những bao quần áo trang sức kia đổi ra tiền thì may ra tích được một khoản khá lớn, hơn nữa mấy trăm vạn tiền tiết kiệm của nguyên chủ cùng những số tiền mà cô nhận từ truyền thông bồi thường kia cộng vào thì thật vất vả mới trả được hơn 3000 vạn, còn dư mấy trăm vạn số lẻ, Sở Triều Dương chỉ còn cách đem căn hộ ba phòng hai sảnh kia đi cắm thì mới vay được của ngân hàng một ít, đem toàn bộ tiền vi phạm hợp đồng trả hết.
Còn mấy bộ phim cấp ba đang treo trên đầu cô, cô liền đưa ra đơn đề nghị giải ước cùng với truyền thông Tinh Không.
Hiện tại, một chút giá trị cô cũng không có nên Đỗ Cảnh Khôn cũng không làm khó cô, còn không chút để ý cười cười nói : " Chỉ cần cô ta trả nổi tiền vi phạm hợp đồng, cô ta muốn giải ước thì cứ để cô ta giải ước đi, để tôi xem xem cô ta định chơi trò gì."
Cùng truyền thông Tinh Không giải ước chỉ mất có 300 vạn, nhưng đối với Sở Triều Dương hiện tại mà nói, số tiền này hoàn toàn có thể đem cô ép khô.
Áp lực tiền tài và việc đóng phim cấp ba một lần lại một lần đem cô bức đến tuyệt vọng, rốt cuộc lúc này cô có thể hiểu cảm giác của nguyên chủ khi bị bức ép đóng phim cấp ba, bị lợi dụng tham gia các buổi tiệc rượu, cuối cùng phải gieo mình tự vẫn từ trên nhà cao tầng nhảy xuống.
Bị buộc vào đường cùng phải chết.
Thế giới của Sở Y Huyên chỉ có một mình Đỗ Cảnh Khôn, sau khi bị Đỗ Cảnh Khôn ghét bỏ, cô chỉ còn hai bàn tay trắng.
Cho dù là cô muốn mượn tiền, cũng không biết mượn của ai.
Nhưng cô thực sự không thể nghe theo sự an bài của Lưu Duệ, trong đầu cô còn rất nhiều bài hát của thế giới trước, thật ra có thể bán, nhưng chỉ cần cô còn hiệp ước với truyền thông Tinh Không, trước sau cô đều có người quản chế, không thể tự mình làm chủ.
Bất đắc dĩ, cô đành tìm người đại diện trước mở miệng mượn tiền, Dương tỷ trầm mặc một chút liền cho cô vay 50 vạn.
Qua một đoạn thời gian, mẹ Sở lại lên Kinh thị*, mang theo hơn hai trăm vạn lại đây.
* Thành phố Sở Triều Dương đang ở.
Cha Sở mẹ Sở sau khi trở về quê quán, cùng nhau thương lượng một đoạn thời gian thì quyết định đem căn nhà dưới quê bán.
Ở dưới quê họ có hai căn nhà, một căn đang ở, căn còn lại là do Sở Y Huyên mấy năm nay ở trong giới giải trí kiếm chút tiền đưa cho hai vợ chồng họ, hai người liền dùng số tiền này ở dưới quê mua một căn nhà, hy vọng sau khi con gái rời khỏi giới giải trí kết hôn có thể ở gần nhà họ một chút, ai biết lúc này lại cần đến.
Quê quán kia của họ cũng chỉ là một thị trấn ở huyện nhỏ, phòng ở cũng không đáng giá bao nhiêu, bán hai căn nhà cũng không đến 200 vạn, chỉ đành vay mượn chút tiền từ bằng hữu.
Bởi vì sự việc Sở Y Huyên bị bao nuôi, chưa kết hôn đã có con, thanh danh ở dưới quê đã bị bôi đen khắp các đường lớn đường bé, mọi người đều hận không thể cách xa bọn họ một chút, làm gì có ai tốt bụng còn cho bọn họ vay tiền ?
Vẫn là nhờ có bao nhiêu năm tình cảm lão sư, đồng nghiệp, xem mặt mũi cha Sở, ông phải vay thêm bảy tám chỗ nữa mới tích đủ 200 vạn mang lại đây cho Sở Y Huyên.
Sở Triều Dương không biết hình dung tâm tình mình lúc này như thế nào, tuy rằng người nợ không phải là cô mà là nữ nhi chân chính của bọn họ, nhưng cô vẫn không thể nào kiềm nén cảm xúc mình lúc này.
" Khóc cái gì ? Thân thể mẹ không tốt, mấy năm nay viêm yết hầu ngày càng nghiêm trọng, đi dạy chỉ cần hơi lớn tiếng nói chuyện thì cũng sẽ bị nhiễm trùng làm cho đau đầu, ba con đã sớm muốn cho mẹ nghỉ việc về nhà tĩnh dưỡng, mẹ còn không phải là nhàn quá nên không muốn nghỉ việc hay sao, nay vừa lúc đến đây trông cháu ngoại." Mẹ Sở ôn nhu cười.
Bà vĩnh viễn đều có một bộ dáng ôn nhu như vậy, chẳng mấy khi lớn tiếng nói chuyện, đối với đứa con gái nghịch ngợm hư hỏng này cũng là ôn nhu và bao dung chiếm đa số.
" Ba đâu ạ ?"
" Ba con còn ở dưới quê, còn có mấy tháng nữa là thi đại học rồi, ba con muốn đem học sinh khóa này ôn xong." Tịch Nhã Dung cười nói.
Sở Triều Dương cảm thấy ở giữa lồng ngực có một cái gì đó, phảng phất cảm giác khó chịu, nghèn nghẹn.
Giờ khắc này, cô đã hoàn toàn dung nhập nơi này, tiếp thu thân phận nguyên chủ.
Trên thực tế, cha Sở ở quê quán cũng không có cuộc sống tốt đẹp gì cho cam, sau khi đem hai căn hộ ở quê quán bán xong xuôi, ông chỉ có thể ở ký túc xá trong trường học, phòng ký túc xá chỉ có hơn hai mươi mét vuông, bên trong là giường, ngăn cách với cái mành là phòng tiếp khách.
Ở trong trường trái phải đều là giáo viên chưa kết hôn, chung cư độc thân đều là chuẩn bị cho giáo viên trẻ, lúc này tình huống của ông đặc thù, vừa lúc trong phòng còn có góc trống, liền xếp nơi ở tạm thời cho ông.
Ngay cả như vậy, ở trong trường học ông cũng không tránh được việc bị đàm tiếu.
Cũng may hiện tại ông đang dạy ban tốt nghiệp, học sinh trong ban đều đang vội vàng học tập, tuy rằng các khóa sau cũng sẽ hóng hớt chú ý bát quái, nhưng đại bộ phận tinh lực vẫn để ở trong việc học tập trước tiên.
Ông tính toán, sau khi dạy xong khóa này sẽ từ chức không dạy ban tốt nghiệp nữa, số nợ kếch xù đang mang trên mình con gái làm người đàn ông trung niên tính tình ôn hòa này ngày đêm lo lắng, ông nghĩ không thể để cho con gái một mình gánh vác khoản nợ này, nên ông tính nhằm vào ban huấn luyện học sinh cao trung* vì con gái chia sẻ một chút.
*Mình nghĩ chắc dạy ở ban này ít việc hơn.
Nhưng hiện tại, ông vẫn đem toàn bộ tinh lực đặt trên bọn trẻ khóa này.
Đỗ Cảnh Khôn hoàn toàn không nghĩ tới, đứa con gái ngu xuẩn ham hư vinh Sở Y Huyên kia cư nhiên lại có thể đem hơn 3000 vạn tiền vi phạm hợp đồng kia trả hết.
Hắn có tìm người tra xét một chút, những cái hắn đưa cho cô nào là biệt thự, xe thể thao, châu báu, thậm chí là những đôi giày bản giới hạn, quần áo,.. cô đều đem bán hết, hiện tại cô còn đang cắm phòng ở để vay tiền của ngân hàng.
Căn biệt thự hắn mua cho cô ở thời điểm đó còn không đến 1000 vạn, bây giờ sau khi qua trang hoàng, giá tăng lên không ít, nhưng là do Sở Y Huyên đem bán gấp, giá cả bị đè ép khá nhiều, chiếc xe thể thao kia lại còn là second- hand* cũng đem đi bán, hơn nữa trước đó cô còn có mấy trăm vạn tiền tiết kiệm, truyền thông đền tiền, ngân hàng cho vay, thế là trả đủ 3600 vạn tiền vi phạm hợp đồng.
*Second-Hand : hàng đã qua sử dụng
Hơn nữa còn có 300 vạn tiền giải ước hợp đồng với công ty, cộng vào không sai biệt lắm phải đến 4000 vạn, nữ nhân này vậy mà cư nhiên lại có thể lấy ra trong một lần.
Đỗ Cảnh Khôn không khỏi đối với cô lau mắt mà nhìn.
Sau khi đã trải qua bốn năm sinh hoạt xa xỉ, cư nhiên còn có thể vì tự do mà táng gia bại sản, việc này làm cho hắn cảm thấy ngoài ý muốn.
Đỗ Cảnh Khôn đoán, trên người cô bây giờ phỏng chừng đã bị đào sạch sẽ.
Tàn nhẫn ra tay với nữ nhân kia, hắn cũng có tính toán cả.
Trong lòng hắn đã từng nghĩ, chỉ cần cô trở về cầu xin hắn, hắn liền cho cô một cơ hội, tiếp tục bao nuôi cô, chỉ là nữ nhân này có lá gan quá lớn, cư nhiên lại dám sinh con của hắn khi hắn chưa đồng ý, không đem cô giáo huấn thì cô lại không biết giới giải trí có biết bao nhiêu tàn nhẫn, có thể dễ dàng lăn lộn, không làm cho cô vỡ đầu, chảy máu thì cô cũng không biết giáo huấn.
Người ta nói từ nghèo thành giàu dễ, từ giàu về nghèo khó*, một nữ nhân mưu toan nhờ con để thượng vị, sẽ cam tâm sống cuộc sống khó khăn sao? Chờ cô đâm đến vỡ đầu chảy máu, ăn đủ giáo huấn, tự nhiên sẽ trở về cầu xin hắn.
*Ý là thích nghi cuộc sống giàu có dễ nhưng mà từ giàu phải sống cơ cực thì khó.
Rốt cuộc cũng sinh ra hài tử của hắn, chỉ cần cô không si tâm vọng tưởng những cái không nên, hắn cũng không ngại nuông chiều cô.
Dù sao cũng chỉ là một cô gái nhỏ, được hắn sủng sinh kiêu.
_____ Hết chương 10 _____
Cập nhật lịch đăng truyện mới nhất tại trang cá nhân của Mel và đừng quên để lại cho Mel một follow nha, càm sam mi ta mọi người (๑˙❥˙๑)
_8/6/20_
Bạn thấy sao?