Chương 13: Chương 13: Chuẩn bị đồ ăn sáng

Em trai chuẩn bị đồ ăn sáng cho chị gái, miệng bên trên ăn cơm, miệng bên dưới ăn dương vật

Suy nghĩ của Vệ Vong Ngôn đến bây giờ đã trở thành sự thật.

Vệ Du Nhiên bị con cặc của anh cắm vào đến dục tiên dục từ, lý trí và khả năng suy nghĩ của cô lúc này sụp đổ, cô chỉ muốn ngậm con cặc trong lồn của mình không bao giờ rút ra.

Cô thậm chí còn nghĩ, nếu trở về thực tại mà không có con cặc của em trai mình cô sẽ như thế nào đây?

Vệ Du Nhiên bị cuốn vào dục vọng mất hết lý trí, khi nghe Vệ Vong Ngôn hỏi cô rằng liệu có thể mãi mãi cho con cặc của anh địt vào lồn của cô không, cô không thể không gật đầu đáp lại.

Và sau đó, Vệ Du Nhiên bị đụ đến choáng váng, không thể không nói ra những gì trong lòng mình.

"A a a. . . Lồn của chị mỗi phút cũng không rời khỏi con cặc to lớn của em trai, chị mỗi ngày đều muốn tinh dịch của em trai rót vào."

Nghe đến đây, Vệ Vong Ngôn không khỏi giật mình, hắn thật không ngờ Vệ Du Nhiên lại chủ động nói ra lời như vậy.

Lập tức, cảm xúc của Vệ Vong Ngôn trở nên vô cùng kích động, bởi vì lời nói của Vệ Du Nhiên giống như liều thuốc kích dục cực mạnh đối với Vệ Vong Ngôn, lấn át hết lý trí và kiềm chế trong lòng hắn.

Vì vậy, anh đột nhiên tăng tốc tốc độ đâm vào, mạnh mẽ đút cặc vào trong tử cung của Vệ Du Nhiên, nhưng sau hơn chục lần đâm vào, Vệ Du Nhiên đã bị anh đụ đến cao trào.

"Ahhh—"

Khi tiếng rên rỉ dữ dội của Vệ Du Nhiên vang lên, dâm thủy trong âm hộ cô cũng trào ra từ chỗ hai người họ giao hợp, một ít nhỏ xuống sàn, một ít bắn tung tóe lên gương.

Sau khi đạt cực khoái, Vệ Du Nhiên cảm thấy toàn thân không còn sức lực, nhưng Vệ Vong Ngôn lại vẫn chưa xuất tinh, vẫn tiếp tục đẩy dương vật vào đỉnh tử cung của cô.

Vệ Du Nhiên không chịu được kích thích, vội vàng nói: "A... đừng, đừng chọc vào, chị sắp không chịu được nữa...."

Nghe những gì Vệ Du Nhiên nói, thay vì dừng lại, Vệ Vong Ngôn lại đâm mãnh liệt hơn.

Vệ Vong Ngôn âm trầm nói: "Chị, không phải chị vừa nói không thể rời xa con cặc của em được hay sao? Đây là chị tự nói đấy, chị không được nuốt lời đấy..."

Vệ Du Nhiên hối hận vì những gì mình đã nói trước đó, vì vậy bây giờ cô chỉ có thể gật đầu và nói: "Ahhh ~  chị nhất định, chị nhất định không thất hứa..."

Vệ Vong Ngôn ra vào quá mạnh bạo, mỗi lần dương vật của anh đâm vào, ngực của Vệ Du Nhiên cũng theo đó lắc lư, bởi vì có dương vật nên trong huyệt không ngừng phát ra tiếng phạch phạch, sắc mặt Vệ Du Nhiên càng lúc càng đờ đẫn...

Cho đến khi Vệ Vong Ngôn đột nhiên thì thầm vào tai cô: "Nếu chị nói dối em, em sẽ nhốt chị lại, mỗi ngày rót tinh trùng vào đụ đến khi bụng chị to ra."

Ngay khi những lời này vừa thốt ra, Vệ Du Nhiên, người đang chìm đắm trong dục vọng, đột nhiên thức tỉnh lại.

Vệ Du Nhiên thật không ngờ Vệ Vong Ngôn lại có ý nghĩ kinh khủng như vậy.

Nếu như sau khi anh tỉnh lại, chỉ cần hai người kết thúc mối quan hệ không đứng đắn này, anh chẳng phải thật sự muốn giam cầm cô, mỗi ngày rót tinh trùng vào, ép cô thụ thai sao...?

Bị em trai nhốt trong phòng tối nhỏ, mỗi ngày bị em trai rót tinh dịch, thậm chí... cô thật sự có thể bị em trai đụ đến khi bụng to ra.

Nhưng nghĩ đến đây, Vệ Du Nhiên chẳng những không sợ hãi, thân thể càng thêm hưng phấn, dâm thủy từ trong huyệt chảy ra càng ngày càng nhiều.

Mãi cho đến khi Vệ Vong Ngôn lại đẩy dương vật to lớn của mình vào trong tử cung, cảm giác bất ngờ khó tả khiến Vệ Du Nhiên lấy lại tinh thần.

Không...Ở đây, cô bị Vệ Vong Ngôn đụ thế nào cũng được, bởi vì mọi thứ xảy ra ở đây đều không phải là sự thật.

Nhưng ở thực tại, cô tuyệt đối không được có bất kỳ hành vi nào với Vệ Vong Ngôn ngoài mối quan hệ chị em.

Nhưng Vệ Du Nhiên vừa nghĩ tới đây, Vệ Vong Ngôn đột nhiên hỏi: "A...chị, em muốn xuất tinh, chị nói xem, chị có muốn em xuất tinh trong tử cung của chị, hay là muốn em xuất tinh lên mông của chị?"

Để đánh thức Vệ Vong Ngôn, Vệ Du Nhiên đương nhiên muốn anh xuất tinh vào trong, nhưng cô xấu hổ không dám nói ra.

Vệ Du Nhiên chỉ có thể lẩm bẩm trong lòng, tất cả những điều này là để đánh thức anh, tất cả mọi thứ ở đây đều là giả.

Sau đó, Vệ Du Nhiên vứt bỏ sự xấu hổ của mình và trả lời: "A a.... Xuất ở bên trong, đều xuất ở bên trong, chị muốn tinh dịch của em rót đầy vào trong tử cung chị."

Nghe Vệ Du Nhiên nói như vậy, Vệ Vong Ngôn không kiềm chế được việc xuất tinh nữa, anh không ngừng đâm vào sâu hơn, cứ vậy trực tiếp bắn vào.

Một dòng tinh dịch đặc quánh phun ra, tử cung của cô, một lần nữa được lấp đầy bởi tinh dịch của em trai mình.

Ngay khi con cặc được rút ra, tinh dịch còn sót lại trong huyệt trước đó không ngừng chảy ra ngoài, làm cho chân Vệ Du Nhiên ướt sũng, tinh dịch còn chảy dọc theo đùi trong xuống đất.

May mắn sau lần xuất tinh này, Vệ Vong Ngôn đã thả Vệ Du Nhiên ra, để cô đi rửa sạch tinh dịch trong huyệt.

Vệ Du Nhiên tắm rửa sạch sẽ xong, Vệ Vong Ngôn cũng tắm rửa xong, thay xong quần áo.

Nhưng Vệ Du Nhiên lúc này chỉ quấn khăn tắm, lúc này Vệ Du Nhiên còn tưởng rằng Vệ Vong Ngôn sẽ lại làm tình nữa, anh lại nói: "Chị, đợi em một lát, em đi làm bữa sáng... "

Nói xong, Vệ Vong Ngôn đi vào phòng bếp.

Nhìn bóng lưng Vệ Vong Ngôn vội vàng rời đi, trong lòng Vệ Du Nhiên không khỏi có chút sầu muộn.

Vệ Du Nhiên không biết Vệ Vong Ngôn học nấu ăn từ khi nào, nhưng trong ấn tượng trước đây của cô, Vệ Vong Ngôn vẫn luôn là một cậu bé thích bám lấy cô, gặp chuyện gì đều cần cô giải quyết.

Cho đến khi cha mẹ ly hôn, họ vì thế mà chia xa, mạng Internet hồi đó chưa phát triển như bây giờ, mỗi năm Vệ Du Nhiên chỉ có thể gặp Vệ Vong Ngôn vào những ngày lễ.

Vì vậy, trong ấn tượng của Vệ Du Nhiên, Vệ Vong Ngôn khi đó luôn là đứa em trai nhỏ bám dính lấy cô.

Mãi về sau, khi Vệ Vong Ngôn và Vệ Du Nhiên học cùng trường cấp ba, cô mới nhận ra em trai mình dường như đã trưởng thành.

Anh cao hơn cô rất nhiều, cũng không còn là cậu bé cần cô giải quyết mọi rắc rối nữa, anh cũng đã học nấu ăn, làm việc nhà, đối xử với mọi người khiêm tốn lễ độ, mặt mũi không hề tệ, lại càng ngày càng đẹp trai.

Vệ Du Nhiên rất hài lòng với việc này, cô cảm thấy nếu có cô gái nào được Vệ Vong Ngôn thích thì nhất định rất hạnh phúc.

Nhưng Vệ Du Nhiên không bao giờ ngờ rằng Vệ Vong Ngôn sẽ yêu cô.

Hai người bọn họ là chị em, nếu ở bên nhau sẽ phải đối mặt với rất nhiều vấn đề rắc rối, hơn nữa quan trọng hơn là...

Vệ Vong Ngôn năm nay mới mười chín tuổi, tuy rằng anh đã thành niên, nhưng cô lớn hơn hắn hai tuổi, cũng không dám khoe khoang mình trưởng thành, huống chi anh so với cô còn nhỏ tuổi hơn?

Vệ Vong Ngôn mười chín tuổi thích cô hai mươi mốt tuổi, nhưng đến khi anh hai mươi chín tuổi, anh có còn thích cô sao?

Hai tuổi chênh lệch không lớn lắm, đi đâu cũng có thể bắt gặp những cặp đôi chênh lệch nhau hai tuổi, bố mẹ cô cũng hơn nhau hai tuổi, nhưng luôn là nam lớn hơn nữ.

Suy cho cùng, đàn ông vẫn thích người nhỏ hơn mình, giống như cha của họ, sau khi ly hôn cha đã lấy một người phụ nữ kém ông bảy tuổi để làm mẹ kế của hai người.

Hơn nữa hai người bọn họ còn là chị em, cô nghĩ, anh sớm muộn sẽ hối hận thôi.

Vệ Du Nhiên cũng không biết trong lòng mình đối với Vệ Vong Ngôn là tình cảm gì, cô chỉ biết hai người bọn họ là chị em, không thể ở bên nhau...

Trong khi Vệ Du Nhiên đang nhớ lại quá khứ, Vệ Vong Ngôn đã làm xong bữa sáng.

Vệ Du Nhiên trút bỏ nỗi sầu muộn trong lòng, cùng Vệ Vong Ngôn ăn sáng.

Cô vừa ngồi xuống, Vệ Vong Ngôn liền bưng cho cô một bát cháo lớn, không ngừng đẩy những thức ăn khác về phía cô.

Thấy vậy, Vệ Du Nhiên vô thức nói: "Đừng cho chị ăn nhiều như vậy ..."

Nghe Vệ Du Nhiên nói như vậy, Vệ Vong Ngôn chợt nhớ tới khi bọn họ còn nhỏ, bọn họ cùng nhau ăn cơm, Vệ Du Nhiên luôn chia cho anh một phần, ví dụ như ăn bánh mì nướng, cô luôn để phần mềm ở giữa cho anh ăn, còn cô chỉ ăn phần bánh mì cứng bên ngoài.

Nghĩ đến đây, Vệ Vong Ngôn nói: "Chị, khi chị còn nhỏ, chị luôn cho phần bánh mềm, chị chỉ ăn phần bánh mù cứng. Bây giờ, em sẽ dành những gì tốt nhất cho chị."

"Ư......"

Vệ Du Nhiên nghe vậy sửng sốt, cô thật muốn nói cho anh biết, cô thật sự chỉ thích phần bánh mì cứng.

Nhưng sau đó, một điều còn bất ngờ hơn đã xảy ra với Vệ Du Nhiên.

Vệ Vong Ngôn đột nhiên bế Vệ Du Nhiên lên, để cô ngồi lên đùi mình, nói với cô: "Chị, miệng trên của chị cần điểm tâm, lồn nhỏ của chị chắc cũng đói đúng không?"

"Để con cặc của em cho lồn nhỏ ăn nhé..."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...