Chương 18: Chương 18: Chị gái tức giận

Em trai xuất ra ngoài, chị gái tức giận, phạt em trai tự thủ dâm.

Khoảnh khắc Vệ Vong Ngôn xuất tinh, Vệ Du Nhiên sững sờ, sững sờ một lúc mới kịp phản ứng.

"Sao lại xuất tinh ra ngoài?!" Vệ Du Nhiên cúi đầu nhìn tinh dịch nhớp nháp trên ngực, vẻ mặt kinh ngạc.

Nghe cô nói như vậy, Vệ Vong Ngôn muộn màng nhớ lại lời hứa xuất tinh bên trong, "Ừm...chị, thật xin lỗi, em nhất thời không nhịn được..."

Vệ Du Nhiên không để ý đến Vệ Vong Ngôn, mà lau sạch tinh dịch trên ngực, tự mình nhét vào trong huyệt.

Cô trong lòng hỏi hệ thống, cái này có thể coi là Vệ Vong Ngôn xuất tinh hay không, hệ thống trực tiếp phủ nhận.

Lúc này Vệ Du Nhiên vô cùng hối hận, hối hận vì sao vừa rồi lại đồng ý với Vệ Vong Ngôn.

Nếu cô biết rằng Vệ Vong Ngôn sẽ xuất tinh bên ngoài, cô tuyệt đối sẽ không giúp anh chơi ngực!

Nhưng tin tốt duy nhất là thời gian làm mát của hệ thống cuối cùng cũng kết thúc và cuối cùng cô cũng có thể tắt cài đặt đó.

Vì vậy Vệ Du Nhiên quyết định nhanh chóng đi tắm rửa nghỉ ngơi thật tốt, sau đó nhặt bộ quần áo đã cởi ra trước đó đi về phía phòng tắm.

Thấy cô chuẩn bị rời đi, Vệ Vong Ngôn vội vàng kéo lấy cô, lo lắng nói: "Chị... em xin lỗi, em sai rồi, lần sau em nhất định sẽ không xuất tinh bên ngoài..."

"Được được được, chị tha cho em..." miệng cô nói như vậy, nhưng Vệ Du Nhiên lại hất tay Vệ Vong Ngôn ra, định tiếp tục đi vào phòng tắm.

Thấy cô như vậy, Vệ Vong Ngôn suýt chút nữa rơi lệ: "Chị, chuyện gì em cũng hứa với chị, chị đừng phớt lờ em, được không..."

Sau đó, trong đầu Vệ Du Nhiên vang lên tiếng bíp bíp cảnh cáo từ hệ thống, Vệ Du Nhiên thầm nghĩ, cô chỉ muốn đi tắm mà thôi, sao tâm trạng Vệ Vong Ngôn lại trở nên bất ổn thế.

Vì vậy, Vệ Du Nhiên không còn cách nào khác ngoài việc dừng bước chân cô lại trước và hỏi: "Em có thực sự đáp ứng với chị chứ?"

Vệ Vong Ngôn vội vàng gật đầu nói: "Thật sự."

Thấy anh như vậy, Vệ Du Nhiên không khỏi muốn trêu chọc, nâng cằm anh lên, ghé vào tai anh cười khẽ nói: "Được, lần sau em phải ngoan ngoãn nghe lời chị."

Sau đó, Vệ Du Nhiên bảo Vệ Vong Ngôn dọn dẹp nhà bếp, còn cô đi tắm và thay quần áo.

Sau khi tắm xong, tâm tình Vệ Du Nhiên cũng bình tĩnh trở lại, cô thầm nghĩ, ở đây có giận cũng vô ích, không bằng cùng anh làm tình nhiều hơn, sớm đánh thức anh dậy mới tốt.

Nếu như anh nguyện ý ngoan ngoãn nghe cô nói, như vậy sẽ dễ dàng hơn rất nhiều, cũng sẽ không có nhiều việc xấu hổ như vậy.

Nghĩ đến đây, Vệ Du Nhiên đột nhiên nảy ra một ý tưởng táo bạo, đi vào phòng xem qua quần áo.

Bởi vì Vệ Du Nhiên phát hiện ra rằng tất cả quần áo trong tủ quần áo ở đây, đời thực cô đều có, cô nhớ rằng cô cũng có một bộ quần áo nam.

Vệ Du Nhiên lục tủ quần áo, tìm được một bộ âu phục nam, bộ âu phục nam này là âu phục của người hầu, hình như còn được gọi là âu phục của chấp sự, Vệ Du Nhiên mặc khi đi triển lãm truyện tranh.

Thực ra, Vệ Du Nhiên không chơi cosplay, nhưng cô có một người bạn cùng lớp rất thích nó, một lần, bạn cùng lớp của cô mời cô đi xem triển lãm truyện tranh, trước đây Vệ Du Nhiên chưa bao giờ đến triển lãm truyện tranh nên cô đã hơi tò mò nên đã đồng ý lời mời của cô bạn cùng lớp.

Nhưng không ngờ, một ngày trước khi đi triển lãm truyện tranh, bạn cùng lớp của cô đột nhiên nói rằng người bạn vốn chơi cosplay với cô vì có chuyện không thể đến nên đã đưa cho cô bộ đồ này và một bộ tóc giả, để cô cosplay thành nhân vật anime đi cùng cô đến buổi triển lãm truyện tranh.

Ban đầu Vệ Du Nhiên không muốn đồng ý, nhưng cuối cùng cô đã ăn mặc như vậy và đi cùng bạn học của mình, sau đó Vệ Du Nhiên muốn trả lại bộ đồ cho bạn học của mình, nhưng bạn học của cô đã đưa cho cô và bảo không cần phải trả lại nó.

Nhưng Vệ Du Nhiên bình thường không thể mặc một bộ quần áo như vậy, vì vậy cô để nó dưới đáy tủ, không ngờ rằng có một ngày cô sẽ dùng nó.

Vì vậy Vệ Du Nhiên bảo Vệ Vong Ngôn mặc trang phục chấp sự của cô, sau khi Vệ Vong Ngôn cầm lấy bộ lễ phục thì sững sờ một lúc, nhưng cũng ngoan ngoãn mặc vào.

Dù sao thì bộ đồ này được mua theo kích cỡ của Vệ Du Nhiên, vì vậy Vệ Vong Ngôn cảm thấy hơi chật và có chút ngắn, nhưng may mắn là anh vẫn có thể mặc nó.

Nhìn thấy Vệ Vong Ngôn mặc bộ đồ chấp sự mà cô từng mặc, Vệ Du Nhiên không khỏi bật cười thành tiếng.

Nhưng Vệ Vong Ngôn không để ý đến nụ cười của cô, anh chỉ hỏi: "Chị, sao trong tủ chị lại có quần áo nam?"

Vì vậy, Vệ Du Nhiên đã kể toàn bộ câu chuyện cho Vệ Vong Ngôn, nhưng sau khi Vệ Vong Ngôn nghe xong, khuôn mặt anh trở nên u ám.

"Chị, chị mặc đồ đôi với người khác sao?"

Nghe hắn nói, Vệ Du Nhiên giải thích nói: "À, đó là một bạn học nữ..."

"Ồ......"

Nhưng Vệ Vong Ngôn muốn nói con gái cũng không được.

Vệ Du Nhiên Nhiên không phát hiện ra sự khác thường của Vệ Vong Ngôn, tiếp tục nói: "Em hiện tại là tiểu quản gia của chị, từ nay về sau phải ngoan ngoãn nghe lời chị."

Vệ Vong Ngôn nghe vậy lập tức gật đầu nói: "Được, chủ nhân."

Nghe thấy những gì Vệ Vong Ngôn nói, Vệ Du Nhiên ngây người, cô yêu cầu Vệ Vong Ngôn đổi cách nói, nhưng Vệ Vong Ngôn vẫn kiên trì gọi như vậy, Vệ Du Nhiên đành tùy ý để anh gọi.

Sau đó, hai người chơi trò chơi giữa người hầu nam và đại tiểu thư gần nửa tiếng đồng hồ, Vệ Du Nhiên mới ý thức được là phải "làm ăn" nên vội vàng kéo Vệ Vong Ngôn về phòng.

Cửa vừa đóng lại, Vệ Du Nhiên liền nói: "Bây giờ, ngươi phải làm ta hài lòng."

Sau đó, Vệ Du Nhiên kéo Vệ Vong Ngôn lên giường, Vệ Vong Ngôn đương nhiên hiểu Vệ Du Nhiên lấy lòng cô là có ý gì.

Vì vậy, Vệ Vong Ngôn trực tiếp đè Vệ Du Nhiên ở dưới thân, cúi người hôn lên môi cô, hai tay không ngừng vuốt ve thân thể cô..

Nụ hôn này rất dịu dàng, không bao lâu Vệ Vong Ngôn buông môi Vệ Du Nhiên ra, sau đó hôn lên cổ cô, từ cổ đến tận xương quai xanh.

Một bên hôn Vệ Du Nhiên như vậy, một bên Vệ Vong Ngôn cởi quần áo của cô ra, dùng tay vuốt ve làn da cô.

Một lúc sau, quần áo của Vệ Du Nhiên bị Vệ Vong Ngôn lột sạch.

Vệ Vong Ngôn không ngừng hôn Vệ Du Nhiên, tựa hồ muốn hôn từng tấc trên người cô.

Không lâu sau, Vệ Vong Ngôn hôn đến bụng dưới của Vệ Du Nhiên, sau đó Vệ Vong Ngôn trực tiếp dưa miệng vào chỗ bí mật giữa hai chân của Vệ Du Nhiên.

Môi của Vệ Vong Ngôn vừa chạm vào âm đạo của Vệ Du Nhiên, Vệ Du Nhiên không khỏi run rẩy, khi đầu lưỡi của Vệ Vong Ngôn chạm vào âm đế của cô, cô lập tức chảy ra dâm thủy.

"A...đừng...đừng liếm..."

Nghe thấy Vệ Du Nhiên nói như vậy, Vệ Vong Ngôn lập tức dừng lại, hỏi: "Chị, chị cảm thấy không khỏe sao?"

Nhưng Vệ Du Nhiên bảo anh dừng lại, không phải vì không thoải mái mà là vì quá thoải mái, cô cảm thấy nếu cứ tiếp tục như vậy, không lâu nữa cô sẽ cao trào mất.

Vệ Du Nhiên suy nghĩ một chút, cuối cùng nói thật: "Không có..."

Cô vừa dứt lời, Vệ Vong Ngôn lại bắt đầu liếm láp, anh trước kia chưa từng liếm lồn của cô như thế này bao giờ, cũng không có kinh nghiệm, nhưng vẫn liếm cô đến khi cô chảy ra dâm thủy.

Âm đế không ngừng bị chiếc lưỡi trêu chọc, khoái cảm khó tả từ phía dưới truyền đến, một lúc sau Vệ Du Nhiên cảm thấy âm đạo co thắt, dường như sắp...

"Ahhh—"

Cùng với tiếng rên rỉ của Vệ Du Nhiên, cơ thể cô cũng đạt cực khoái, dâm thủy từ trong lồn nhỏ chảy ra, thấm ướt cả ga trải giường.

Sau khi cực khoái, Vệ Du Nhiên mê man, cho đến khi thoáng nhìn thấy đũng quần nhô ra của Vệ Vong Ngôn, cô cũng không còn nhớ mục đích của mình là gì.

Vệ Du Nhiên suy nghĩ một chút, sau đó nói: "Lần này chị ở bên trên, chị bảo em xuất tinh thì em mới được xuất tinh, em không được nghịch ngợm đâu đấy."

Sau khi nói xong, Vệ Du Nhiên bảo Vệ Vong Ngôn nằm xuống, trong khi cô ngồi lên người anh, cởi cúc quần của anh, chủ động nhét con cặc của anh vào lồn của mình.

Thực ra bọn họ cũng đã từng thử qua loại vị trí để nữ ở bên trên, nhưng cho dù trước đó có là nữ ở bên trên đi chăng nữa thì cũng là Vệ Vong Ngôn động thủ chứ không phải bản thân Vệ Du Nhiên tự mình chủ động.

Nhưng bây giờ, đây là lần đầu tiên Vệ Du Nhiên tự mình chỉ động, cảm giác mới mẻ này cũng mang đến cho hai người rất nhiều hứng thú, khiến bọn họ vô cùng hưng phấn.

Nhưng không lâu sau, Vệ Du Nhiên dừng lại, không vì lý do gì khác, bởi vì tự mình di chuyển khiến cô quá mệt mỏi.

"Thật là mệt quá... em tới đi..."

Nghe thấy những lời của Vệ Du Nhiên nói, Vệ Vong Ngôn đỡ hông cô, dùng tay trái ấn cô xuống dưới anh, kéo thẳng eo cô, đẩy vào bên trong.

Tốc độ ra vào của Vệ Vong Ngôn nhanh hơn của Vệ Du Nhiên rất nhiều, nhưng sau hơn mười lần đâm vào, Vệ Du Nhiên đã thở hổn hển, dâm thủy không ngừng chảy ra.

Một lúc lâu sau, Vên Du Nhiên cảm giác mình lại sắp cao trào, nhưng Vệ Vong Ngôn vẫn chưa xuất tinh, liền hỏi: "A... em, sao em vẫn chưa xuất tinh?"

"A... chị, thực xin lỗi, hiện tại em thật sự không thể xuất tinh..."

Nghe những gì Vệ Vong Ngôn nói, Vệ Du Nhiên nhanh chóng đẩy anh ra, để con cặc của anh ra khỏi huyệt của cô.

Vệ Vong Ngôn chưa kịp nói gì, Vệ Du Nhiên đã nói: "Tự tay thủ dâm đi, sắp xuất tinh thì nói cho chị biết, chị sẽ cho em đâm vào."

Vệ Vong Ngôn không muốn làm như vậy, vội vàng nói: "Nhưng mà. . ."

Nhưng hắn còn chưa nói xong, Vệ Du Nhiên đã cắt ngang hắn: "Đây là trừng phạt, ai bảo em không giữ lời hứa, thất hứa sẽ như thế này..."

Lời này vừa nói ra, Vệ Vong Ngôn không nói thêm gì nữa, nghe theo Vệ Du Nhiên nói, tự mình thủ dâm.

Bởi vì anh thầm nghĩ rằng nếu chị gái anh thất hứa, anh cũng sẽ trừng phạt cô.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...