Chơi trói người, em trai phết bánh gato lên ngực chị để ăn
Lời nói của Vệ Du Nhiên có thể nói là một hòn đá làm dậy lên ngàn ngọn sóng, khiến tâm tình Vệ Vong Ngôn rất lâu không thể khôi phục lại bình tĩnh.
Không có gì vui hơn bằng việc người mìnhthích nhiều năm nói ra câu như một lời tỏ tình khiến mình kích động.
Ngẩn ngơ một lúc, Vệ Vong Ngôn thận trọng hỏi: "Chị... chị... chị nói thật sao?"
Thấy anh như vậy, sự xấu hổ trong lòng Vệ Du Nhiên lập tức biến mất, cô ôm chặt lấy anh, giả vờ khó hiểu: "Đương nhiên là thật, em... em không thích chị sao?"
Cô vừa dứt lời, Vệ Vong Ngôn liền vội vàng nói: "Không! Em thích chị, em rất rất rất rất rất rất thích chị!"
Nghe Vệ Vong Ngôn nhiều từ "rất" như vậy, Vệ Du Nhiên không khỏi bật cười, cười nói: "Được, vậy chúng ta vào phòng nói chuyện trước đã."
Sau đó, Vệ Du Nhiên buông cánh tay đang ôm Vệ Vong Ngôn ra, nhưng cô vừa buông ra, Vệ Vong Ngôn liền vươn tay kéo cô vào lòng lần nữa.
Bị anh ôm chặt như vậy, Vệ Du Nhiên sửng sốt một chút, sau đó mới nói: "Đừng như vậy... cửa còn chưa đóng..."
Nghe những gì cô ấy nói, Vệ Vong Ngôn nhanh chóng đóng cửa lại, khi cánh cửa đóng sầm lại, khoảnh khắc tiếp theo, Vệ Vong Ngôn nóng lòng muốn làm một việc.
"Ưm......"
Vệ Vong Ngôn đẩy Vệ Du Nhiên vào cửa, sau đó hôn lên môi cô, dùng lưỡi quấn lấy cô tùy ý đoạt lấy dịch thể trong miệng cô.
Vệ Vong Ngôn mười sáu tuổi đương nhiên không có kỹ năng hôn, nhưng bởi vì trong mộng trước Vệ Vong Ngôn đã hôn Vệ Du Nhiên rất nhiều lần, kinh nghiệm tích lũy này đã khắc sâu vào trong tiềm thức của Vệ Vong Ngôn, cho nên giờ phút này, anh hôn cũng rất khéo léo.
Vệ Du Nhiên bị nụ hôn đột ngột này làm cho choáng váng, cô thật sự không ngờ rằng Vệ Vong Ngôn lại thẳng thắn như vậy, vừa tiến lên liền hôn cô.
Mà cô cũng không thể đẩy anh ra, cô chỉ có thể để anh hôn như thế này, bọn họ chỉ ôm chặt lấy nhau, giống như nam châm vậy, không thể tách rời.
Cứ như vậy hôn Vệ Du Nhiên, Vệ Vong Ngôn cực kỳ hưng phấn.
Quá tốt rồi...chị gái là của anh...
Trong lòng nghĩ tới đây, Vệ Vong Ngôn ôm tay Vệ Du Nhiên càng lúc càng chặt, nụ hôn càng lúc càng cuồng nhiệt.
Nụ hôn này kéo dài rất lâu, cho đến khi Vệ Du Nhiên cảm thấy mình gần như ngạt thở, Vệ Vong Ngôn mới kết thúc nụ hôn.
Sợi chỉ bạc dài từ trong miệng bọn họ kéo ra, nhìn khuôn mặt ửng hồng của Vệ Du Nhiên, rồi đến bộ ngực phập phồng vì thở dốc của cô, Vệ Vong Ngôn không khỏi cảm thấy quần đột nhiên bị siết chặt, đũng quần phồng lên một như cái túi lớn.
Lúc này Vệ Vong Ngôn vẫn đang ôm Vệ Du Nhiên, hai người gần như vậy, tự nhiên Vệ Du Nhiên cảm thấy có gì đó cứng ngắc đè lên người.
Vì vậy Vệ Du Nhiên không khỏi đỏ mặt thêm một chút, bắt đầu chuyển đề tài: "Được rồi... chúng ta ăn bánh ngọt trước đi, để em ước nguyện đã..."
Nói xong, Vệ Du Nhiên nắm tay Vệ Vong Ngôn đi vào phòng bếp.
Sau khi đi vào bếp, Vệ Du Nhiên hỏi Vệ Vong Ngôn rằng cha và dì, tức là mẹ kế của họ, hôm nay có về không, nhưng Vệ Vong Ngôn nói rằng họ đã đi du lịch vài ngày trước, sẽ mất khoảng nửa tháng mới về.
Sau đó, Vệ Du Nhiên hỏi Vệ Vong Ngôn rằng anh có định mời bạn cùng lớp và bạn bè đến tổ chức sinh nhật cùng mình không, nhưng Vệ Vong Ngôn nói rằng anh mới đến trường không lâu, anh không biết rõ về các bạn cùng lớp của mình, bạn cũ của anh và người nhà thì quá xa không tiện để đến đây nếu hôm nay chị không đến, anh hôm nay sẽ phải đón sinh nhật một mình.
Nghe những lời Vệ Vong Ngôn nói, Vệ Du Nhiên đột nhiên cảm thấy có lỗi, cô nghĩ rằng mặc dù cô không thể dành thời gian vào ngày sinh nhật thứ mười sáu của Vệ Vong Ngôn , nhưng ít nhất anh ấy có cha, bạn học và bạn bè ở bên, cô không bao giờ nghĩ rằng anh thực sự trải qua sinh nhật một mình.
Nghĩ đến đây, Vệ Du Nhiên thầm nghĩ nhất định phải tổ chức sinh nhật cho Vệ Vong Ngôn ở đây, cô mở tủ lạnh ra, nhìn thấy trong tủ lạnh có một chiếc bánh gato, không khỏi cảm thấy có chút may mắn, nếu không nhất định phải đi ra ngoài.
Nhưng sau đó, cô lại cảm thấy có chút áy náy, nhỏ giọng nói: "Tiểu Ngôn, thật xin lỗi... Chị tới vội, còn không có mang cho em một chiếc bánh kem..."
Cô còn chưa nói xong, Vệ Vong Ngôn đã nắm lấy tay cô, lắc đầu nói: "Chỉ cần chị có thể tới, em đã rất vui mừng rồi, huống chi... chị chính là người em muốn nhất..."
Nhưng khi Vệ Vong Ngôn nói câu cuối cùng, thanh âm của hắn rất nhỏ, Vệ Du Nhiên nghe không rõ.
Sau đó, Vệ Du Nhiên đặt chiếc bánh lên bàn ăn, thắp nến trên chiếc bánh và hát một bài hát chúc mừng sinh nhật Vệ Vong Ngôn.
Vệ Du Nhiên đang ngâm nga bài hát chúc mừng sinh nhật, Vệ Vong Ngôn cũng chăm chú nhìn cô, mãi đến khi Vệ Du Nhiên hát xong, anh mới hoàn hồn.
"Chúc mừng sinh nhật, em hãy ước một điều ước đi."
Nghe những gì Vệ Du Nhiên nói, Vệ Vong Ngôn nhắm mắt lại và thổi nến trên bánh sau khi ước.
Điều ước vừa rồi anh vừa ước là anh hy vọng rằng tất cả những điều ước của Vệ Du Nhiên sẽ trở thành sự thật.
Đối với điều ước của riêng mình, nó sắp trở thành sự thật rồi.
Sau khi Vệ Vong Ngôn thổi nến xong, Vệ Du Nhiên rút nến trong bánh ra, cắt bánh cho Vệ Vong Ngôn.
Chiếc bánh chỉ có bốn inch, phải chia cho hai người, Vệ Du Nhiên cảm thấy Vệ Vong Ngôn ăn không đủ no nên nói: "Chiếc bánh không đủ ăn, đợi chị một chút cho em ăn"
Ý của Vệ Du Nhiên là cô ấy muốn làm cho Vệ Vong Ngôn một bát mì, nhưng khi lời nói của cô đến tai Vệ Vong Ngôn, ý nghĩa đã thay đổi.
"Chị, không cần đợi, bây giờ em muốn ăn..."
Nói xong, Vệ Vong Ngôn đè Vệ Du Nhiên xuống bàn ăn, bàn ăn này hình chữ nhật, cho dù đã đặt bánh ngọt rồi, vẫn có thể đè Vệ Du Nhiên lên.
Sau khi đè Vệ Du Nhiên lên bàn ăn, Vệ Vong Ngôn xé váy và quần lót của cô.
Vệ Du Nhiên sửng sốt, lo lắng nói: "Chờ đã! Em không đói sao?!"
"Em đói bụng, mà chị, không phải nói tiếp theo ăn cơm sao?"
Nghe những lời Vệ Vong Ngôn nói, Vệ Du Nhiên biết anh đã hiểu lầm ý của cô, cô không ngờ Vệ Vong Ngôn mười sáu tuổi lại mà trong đầu đã đầy những thứ đen tối, bất đắc dĩ nói: "Không phải như vậy! Ý của chị là chị sẽ làm cho em một ít mì!"
Lời này vừa nói ra, Vệ Vong Ngôn liền khựng lại, sửng sốt một hồi, sau đó mới có chút áy náy nói: "Nhưng mà chị, chị vừa rồi không phải nói chính mình tặng cho em sao?"
"Chị... chị..." Vệ Du Nhiên nghĩ tới nghĩ lui, lại không biết nên nói cái gì, cuối cùng chỉ có thể im lặng.
Thấy Vệ Du Nhiên không có phản đối, Vệ Vong Ngôn tiếp tục nói: "Đã là lễ vật, nhất định phải gói cẩn thận..."
Sau đó, Vệ Vong Ngôn tìm không biết tìm thấy mấy sợi dây ruy băng loại dùng để gói quà ở đâu ra, liền dùng dây ruy băng trói tay Vệ Du Nhiên lại, dùng dây ruy băng quấn quanh eo cô trói cô vào bàn ăn.
Dải ruy băng không được buộc chặt, Vệ Su Nhiên chỉ cần dùng một chút lực là có thể thoát ra, nhưng dù vậy, Vệ Du Nhiên vẫn cảm thấy không thoải mái.
Nhưng bị trói như thế này thực sự quá xấu hổ, sau đó đã xảy ra một chuyện khiến Vệ Du Nhiên càng xấu hổ hơn.
Vệ Vong Ngôn cởi bỏ tất cả quần áo trên người Vệ Du Nhiên, mở rộng hai chân của cô, đưa đầu của anh vào giữa hai chân cô, vươn lưỡi về phía âm hộ của cô.
Lưỡi anh thọc vào khe, sau khi liếm lồn nhỏ của cô hai lần, anh liếm lên âm vật của cô.
Cảm giác khoái cảm khó tả nổi lên, trong lòng Vệ Du Nhiên càng cảm thấy xấu hổ, nói: "A ~ đừng... đừng liếm..."
Nhưng Vệ Vong Ngôn vẫn không dừng lại, đầu lưỡi của anh không ngừng đảo lộn trên âm hạch của Vệ Du Nhiên, khi anh liếm dâm thủy không ngừng chảy ra từ âm đạo, cho đến khi Vệ Du Nhiên cao trào, Vệ Vong Ngôn mới chịu dừng lại.
Anh vừa mới dừng lại, Vệ Du Nhiên lập tức nói: "Liếm xong rồi, vậy chúng ta mau đi ăn bánh ngọt đi..."
"Được......"
Nhưng nói xong lời này, Vệ Vong Ngôn không cởi dây buộc cho Vệ Du Nhiên, mà thay vào đó anh trải bánh ngọt mà Vệ Du Nhiên đã cắt để lên ngực cô, cúi người ăn.
Vệ Du Nhiên cảm thấy xấu hổ về điều này, nhưng cô muốn làm cho Vệ Vong Ngôn vui một chút, vì vậy cô đã để anh tự do làm.
"Ăn bánh thế này cảm giác ngon hơn bình thường rất nhiều, đặc biệt là quả anh đào trên ngực chị, ngon hơn nhiều so với quả anh đào trên bánh..."
Nghe Vệ Vong Ngôn nói như vậy, khuôn mặt xinh đẹp của Vệ Du Nhiên đỏ bừng, quay đầu đi nói: "Em ăn bánh ngọt xong rồi, có thể cởi dây buộc trên người chị được không?"
"Đợi một chút...chị, có thể giúp em trở thành người đàn ông chân chính không?"
Nói xong, Vệ Vong Ngôn cởi nút quần và ấn con cặc cương cứng của mình vào trong lồn Vệ Du Nhiên.
Vệ Du Nhiên đương nhiên hiểu ý của anh, mục đích của cô là bị Vệ Vong Ngôn xuất tinh, vì vậy gật đầu nói: "Được, chị giúp em trở thành đàn ông..."
Sau khi được Vệ Du Nhiên cho phép, Vệ Vong Ngôn đưa con cặc của mình vào trong, con cặc từ từ bóp chặt lỗ huyệt lấp đầy âm đạo của Vệ Du Nhiên từng chút một.
"A~"
Lúc con cặc đút hết vào trong, cả hai chị em đều cảm thấy khoan khoái, nhất là Vệ Vong Ngôn, lúc này cả người và tinh thần đều hưng phấn tột độ.
Cô cuối cùng cũng thuộc về anh... Đám người phiền toái kia rốt cuộc không có cơ hội...
Nghĩ đến bạn học nam thích Vệ Du Nhiên, Vệ Vong Ngôn trong lòng tràn đầy oán hận.
Anh thầm nghĩ, bạn học nam bên cạnh chị gái thật sự rất phiền phức, giống như một con ruồi, không đánh chết được không đuổi được, lòng thèm muốn chị gái gần như viết hết trên mặt, nhưng chị gái rõ ràng không hề nhìn ra.
Nhưng không sao, chị nhất định sẽ không thích loại người như vậy, chị nhất định là thích anh.
Lẩm bẩm trong lòng như vậy, tốc độ ra vào của Vệ Vong Ngôn cũng dần dần tăng lên, theo anh ra vào, đủ loại âm thanh dâm đãng cũng vang lên.
Vệ Vong Ngôn rất thích âm thanh làm tình phát ra, vừa xoa nắn ngực Vệ Du Nhiên, vừa ưỡn eo đẩy mạnh vào.
Nhìn Vệ Du Nhiên đang bị địt đến ngây người, Vệ Vong Ngôn cúi đầu hôn cô, ghé vào tai cô thì thầm: "Chị, sau này em tổ chức sinh nhật, chị đều mừng như thế này cho em nhé..."
Bạn thấy sao?