Chị gái chủ động mặc đồ hầu gái, đeo vòng cổ và quả bóng, bị em trai địt từ đằng sau.
Vệ Vong Ngôn ban đầu dự định chỉ làm tình bên ngoài, nhưng khi anh khấu giao cho Vệ Du Nhiên bằng miệng, bản thân anh càng trở nên phấn khích hơn, con cặc của anh không thể không cương cứng.
Tuy nhiên, Vệ Vong Ngôn không có ý định làm gì, nhịn dục vọng của mình xuống tiếp tục liếm cô.
Lưỡi anh như đang liếm kem, anh không ngừng xoay tròn trên hột le của cô, trêu chọc từng điểm nhạy cảm của cô.
Lúc đó Vệ Du Nhiên đã bị Vệ Vong Ngôn liếm làm cho tỉnh lại, nhưng cô còn giả bộ ngủ, nhưng dâm thủy trong lồn càng chảy ra nhiều, khoái cảm khó tả càng ngày càng mãnh liệt, cho dù Vệ Du Nhiên có cố gắng chịu đựng cỡ nào, cũng có lúc cô không chịu nổi liền rên rỉ.
Nghe thấy tiếng rên rỉ nhè nhẹ của Vệ Du Nhiên, Vệ Vong Ngôn cho rằng cô đã tỉnh, liền dừng lại nhìn cô, thấy cô vẫn nhắm mắt, lại tiếp tục liếm lồn nhỏ của cô.
Nhưng sau đó, Vệ Vong Ngôn phát hiện ra rằng Vệ Du Nhiên thỉnh thoảng sẽ vặn vẹo cơ thể cô, như thể cố ý tránh anh liếm.
Cùng với tiếng rên rỉ yếu ớt của cô, anh biết rằng cô đã tỉnh.
Vậy tại sao cô lại giả vờ ngủ khi đã tỉnh dậy?
Vệ Vong Ngôn nghĩ, cho dù là nguyên nhân gì, chị cũng không có kêu anh dừng lại, như vậy có phải nếu anh làm thêm một bước cô cũng không ngăn cản hay sao?
Nghĩ đến đây, Vệ Vong Ngôn đầu tiên dùng đũng quần đã cương cứng của mình cọ vào lồn Vệ Du Nhiên qua lớp quần, thấy cô vẫn không kêu một tiếng, anh ma sát càng lúc càng nhanh, dâm thủy cũng chảy ra càng nhiều làm ướt quần của Vệ Vong Ngôn.
"Ưm......"
Nghe thấy Vệ Du Nhiên không nhịn được kêu lên một tiếng, Vệ Vong Ngôn cũng không kiềm chế được nữa, anh kéo khóa quần, hướng con cặc vào lồn rồi đâm vào.
"Ahh~"
Khi dương vật được đưa vào, Vệ Du Nhiên không thể kiềm chế được tiếng rên rỉ của mình, ngay lập tức kêu lên.
"Chị, chị rốt cuộc cũng tỉnh rồi..."
Nghe Vệ Vong Ngôn nói như vậy, Vệ Du Nhiên trong lòng đột nhiên có chút khẩn trương, nói: "Vậy... cái kia... em có thể rút ra trước được khônh?"
"Không được, đút vào rồi, chị, em khó chịu quá, chị giúp em một chút được không?"
Sau khi nói xong, Vệ Vong Ngôn đè hai chân của Vệ Du Nhiên vào ngực mình và dùng lực đâm vào.
Anh đã mấy ngày không làm, dục vọng tích tụ bao ngày cuối cùng cũng được phát tiết vào giờ phút này, mỗi lần đâm vào đều vô cùng mãnh liệt, Vệ Du Nhiên chỉ có thể nắm chặt ga giường, liên tục kêu lên.
"A~ đừng... a... quá, nhanh quá..."
Khoái cảm đã mất từ lâu khiến đầu óc Vệ Du Nhiên trở nên trống rỗng, cơ thể cô khao khát được con cặc đâm vào, nhưng khoái cảm quá mãnh liệt khiến cô cảm thấy kinh hãi, hơn nữa lúc này Vệ Vong Ngôn không đeo bao cao su nên cô vô thức nói không.
Nhìn thấy Vệ Du Nhiên phản kháng, Vệ Vong Ngôn đột nhiên dừng lại, không vui hỏi: "Chị... tại sao chị không muốn làm tình với em? Chẳng lẽ... chị không thích em?"
Dương vật đột nhiên ngừng đâm vào, Vệ Du Nhiên không khỏi sững sờ vài giây trước sự trống rỗng trong âm hộ, sau đó mới nhớ ra mà đáp: "Không...chị không phải không thích em, chị...chị chỉ là ..."
Nhưng mà cô còn chưa nói xong, Vệ Vong Ngôn lại hỏi: "Vậy chị, vì sao không muốn cùng em chuyển đến ở cùng nhau, vì sao không muốn cùng em làm tình?"
"Cái này......"
Vệ Du Nhiên không ngờ trong lòng Vệ Vong Ngôn lại nhạy cảm như vậy, cô chỉ lo mình sẽ có thai, hơn nữa mỗi lần làm tình với anh đều rất mệt mỏi, cho nên không muốn làm chuyện đó, cô không ngờ anh lại nghĩ ra loại chuyện này.
Mà bởi vì Vệ Du Nhiên im lặng, tâm tình Vệ Vong Ngôn càng thêm tồi tệ, anh đau lòng nói: "Chị, nếu như chị cảm thấy em có vấn đề gì, em có thể thay đổi, em đều có thể thay đổi, chị đừng không thích em được không?"
Vệ Du Nhiên vội vàng nói: "Không phải như vậy, chị không phải không thích em, chỉ là em không đeo bao cao su, chị sợ mang thai, cho nên cũng không ở cùng em bởi vì quá phiền phức..."
Sau đó, Vệ Du Nhiên và Vệ Vong Ngôn đã nói chuyện với nhau rất nhiều, biết rằng Vệ Vong Ngôn đã nhờ hệ thống giúp đỡ anh và đặt cho anh một thiết lập tương tự như thắt tinh hoàn, vì vậy cho dù anh có bắn tinh vào bên trong cô, cô cũng sẽ không mang thai, cuối cùng Vệ Du Nhiên không sợ nữa.
Nhưng Vệ Vong Ngôn vẫn không vui, mặc kệ Vệ Du Nhiên nói cái gì, trông anh cũng không vui lắm.
Nỗi xấu hổ trong lòng đã được trút bỏ trong lần làm tình này, dương vật đâm thật mạnh vào trong âm hộ, những tia nước dâm thủy theo chân chảy xuống ga giường.
Sau hơn một trăm cú đâm, Vệ Du Nhiên đã bị Vệ Vong Ngôn đụ đến mức cao trào, nhưng con cặc của Vệ Vong Ngôn vẫn phi nước đại trong lồn của cô.
Bởi vì chỉ khi nhìn thấy Vệ Du Nhiên bị anh địt đến dục tiên dục tử, sự chán nản trong lòng Vệ Du Nhiên mới tiêu tán đi một chút.
Cuối cùng, trước khi Vệ Du Nhiên sắp không chịu được nữa, Vệ Vong Ngôn đã bắn toàn bộ tinh dịch của mình vào lồn của Vệ Du Nhiên.
Sau khi làm tình xong, Vệ Du Nhiên mệt lả, cô nằm sóng soài trên giường thở hổn hển, nhìn thủ phạm bên cạnh đã khiến cô mệt mỏi như vậy, nhưng trong lòng cô đang nghĩ, cô nên làm gì để anh vui đây?
Ngẫm nghĩ một hồi, Vệ Du Nhiên phát hiện cách làm Vệ Vong Ngôn vui vẻ thực ra rất đơn giản, khi còn bé chỉ cần hôn lên mặt anh, ôm anh một cái là có thể khiến anh vui vẻ.
Nhưng bây giờ Vệ Vong Ngôn đã lớn, dỗ dành cũng không dễ dàng như vậy, nhất định phải thêm chút lửa mới được.
Vì vậy, Vệ Du Nhiên đột nhiên nhớ tới mấy ngày trước Vệ Vong Ngôn mua cho cô một bộ hầu gái, liền nói với cô: "Chị, để em mặc bộ đồ hầu nam, chị, chị cũng mặc bộ hầu nữ cho em xem đi?"
Nhưng Vệ Du Nhiên đã dứt khoát từ chối Vệ Vong Ngôn vào thời điểm đó, bởi vì cái gọi là trang phục hầu gái thực sự nên được gọi là đồ lót gợi cảm.
Quần áo không phải là một mảnh, mà là trên và dưới, phần trên chỉ che được núm vú, phần dưới là một chiếc tạp dề rất ngắn, cũng không đủ dài để che được âm hộ.
Lúc đó Vệ Du Nhiên đương nhiên không muốn mặc bộ quần áo xấu hổ như vậy, nhưng bây giờ...
Sau khi suy nghĩ một lúc, Vệ Du Nhiên cuối cùng cũng kìm lại sự xấu hổ của mình và nói: "Đừng buồn nữa, em không muốn nhìn thấy chị mặc bộ đồ hầu gái mà em đã mua trước đó sao? Bây giờ chị sẽ mặc nó, chị sẽ trở thành hầu gái của em..."
"Thật sao?"
Nhìn thấy vẻ mặt lập tức vui mừng của Vệ Vong Ngôn, Vệ Du Nhiên gật đầu.
Sau đó, Vệ Du Nhiên đi mặc cái gọi là trang phục hầu gái mà Vệ Vong Ngôn đã mua cho cô.
Chiếc váy này quá khiêu dâm đến nỗi nó không che được vùng kín của cô, vì vậy Vệ Du Nhiên phải dùng tay che ngực và nửa dưới của cô.
"Em xem, chị vẫn còn thích em, em có vui hơn không?"
Nhìn thấy bộ dạng hiện tại của Vệ Du Nhiên, Vệ Vong Ngôn đã sớm không còn buồn nữa, đồng thời, dương vật của anh lại cứng lên một chút.
"Chị, sẽ vui hơn nếu chị không dùng tay che nó lại."
Sau khi nói xong, Vệ Vong Ngôn trực tiếp đẩy Vệ Du Nhiên xuống đất và ấn cặc vào lồn của cô.
Nhưng Vệ Vong Ngôn cũng không có vội đâm vào, mà là hỏi: "Chị, chị có thích con cặc của em không?"
"Thích..."
Vệ Du Nhiên nói xong, Vệ Vong Ngôn bảo cô nằm trên mặt đất, nâng mông lên để cho anh vào.
Tư thế này khiến Vệ Du Nhiên cảm thấy rất xấu hổ, nhưng Vệ Vong Ngôn lại rất thích tư thế này, anh đâm vào mạnh bạo, lần nào Vệ Du Nhiên cũng có cảm giác như bị xuyên thủng.
Ngay lúc Vệ Du Nhiên Nhiên đang mê man, Vệ Vong Ngôn đột nhiên giảm tốc độ ra vào, từ trong túi lấy ra hai thứ.
"Chị, mặc cái này vào..."
Vệ Du Nhiên còn chưa kịp hỏi, Vệ Vong Ngôn đã trực tiếp đeo vào cho cô, từ trong túi lấy ra hai thứ, một là quả bóng, một là vòng cổ có gắn chuông.
Đeo vòng cổ và banh miệng, mặc bộ đồ hầu gái gợi cảm, bị chính em trai của mình đụ một cách thô bạo, nhưng thay vì chống cự và chán ghét, Vệ Du Nhiên lại càng trở nên phấn khích.
Khoang miệng chặn lại tiếng rên rỉ của Vệ Du Nhiên giữa hai môi, khi cô nhìn lên trần nhà màu trắng, cô biết rõ ràng một điều.
Từ giờ trở đi, cô mỗi ngày đều sẽ bị em trai đụ.
Bạn thấy sao?