Chị gái chạy trốn bị bắt được, bị em trai ấn ở cầu thang bộ đụ.
Khi biết Vệ Du Nhiên không cự tuyệt chuyện làm tình với mình, Vệ Vong Ngôn rất vui, anh nghĩ, nếu chị gái như vậy, nhất định cũng thích anh một chút.
Nhưng sau khi làm tình, Vệ Du Nhiên lại định rời đi.
Vệ Vong Ngôn không hiểu, chị gái của anh đã không cự tuyệt cùng anh làm tình, vì sao... Vì cái gì còn không muốn cùng anh?
Vì vậy, Vệ Vong Ngôn đã giữ cô lại trước khi Vệ Du Nhiên rời đi, lại lần nữa đút cặc vào.
Thực ra Vệ Du Nhiên không phản đối việc làm tình với Vệ Vong Ngôn, nhưng hầu hết mọi người đều không thể chấp nhận những thứ như loạn luân, hậu quả của loạn luân không phải là điều mà người bình thường có thể chịu đựng được, đặc biệt là Vệ Vong Ngôn vẫn chưa đeo bao cao su. Nếu không vội uống thuốc tránh thai khẩn cấp, rất có thể cô sẽ mang thai.
Nghĩ tới đây, Vệ Du Nhiên giãy giụa kịch liệt, "A ~ Không, buông chị ra!"
Nhưng cô càng giãy giụa, càng chống cự, Vệ Vong Ngôn lại càng địt mạnh hơn, tiếng rên rỉ kèm theo tiếng nước dâm thủy càng làm cho Vệ Vong Ngôn thêm kích thích.
Lần này có rất nhiều tinh dịch và nước bôi trơn nên con cặc đút vào trơn tru hơn, mỗi lần đâm vào, Vệ Du Nhiên đều có thể cảm nhận được con cặc to lớn đút vào lỗ lồn của mình càng lúc càng sâu.
Hơn nữa bởi vì có một con cặc to lớn chặn lại, tinh dịch trong lỗ nhỏ của cô khó có thể chảy ra ngoài, vì vậy nó bị chặn lại trong lỗ, sưng tấy khiến lỗ nhỏ có chút đau.
Tốc độ đút vào của dương vật rất nhanh, tinh dịch và dâm thủy trong lỗ phát ra tiếng ọc ọc, khoái cảm lan tràn cũng khiến Vệ Du Nhiên tinh thần rã rời, dần dần quên giãy giụa.
Nhưng mặc dù không giãy giụa, nhưng cô vẫn còn lý trí, cô biết rất rõ nếu làm như vậy sẽ có hậu quả gì nên tiếp tục thuyết phục: "Em không được làm như vậy, em làm như vậy sẽ hủy hoại chúng ta..."
Vệ Du Nhiên nói ra rất nhiều lý do, cố gắng thuyết phục Vệ Vong Ngôn, nhưng Vệ Vong Ngôn một chữ cũng không nghe.
Anh chỉ biết giờ phút này, chị gái anh cuối cùng đã thuộc về anh, nếu cứ để cô ra đi như vậy, anh sẽ không bao giờ gặp lại cô nữa.
Cho nên anh muốn giữ cô ở lại đây, anh muốn cô quen với việc ở bên anh như thế này, để cô không phản kháng anh nữa.
Nghĩ đến đây, Vệ Vong Ngôn bắt đầu địt mạnh hơn, cho đến khi Vệ Du Nhiên tay chân trở nên yếu ớt, ngay cả tiếng rên rỉ cũng trở nên có chút mệt mỏi.
So với lần trước, lần này Vệ Vong Ngôn xuất tinh rất lâu, tinh dịch của anh vẫn như trước đều ở bên trong lỗ huyệt của Vệ Du Nhiên.
Sau khi Vệ Vong Ngôn rút cặc ra, nhìn thấy âm hộ đang co giật của Vệ Du Nhiên đang chậm rãi chảy ra tinh dịch của mình, tâm tình không khỏi cao hứng.
Mà Vệ Du Nhiên thì hoàn toàn ngược lại, nhìn thấy tinh dịch chảy qua giữa hai chân mình, cô không khỏi che bụng dưới, trong mắt tràn đầy kinh hãi.
Nhìn thấy cô như vậy, Vệ Vong Ngôn khôi phục không ít lý trí đã mất, anh mặc quần áo cho Vệ Du Nhiên, ôm cô vào lòng, thì thầm nói: "Chị... chị ở lại bên em đi..."
"Em biết, em. . . Vừa rồi em làm nhiều chuyện quá đáng, thực xin lỗi..."
Nghe được lời nói của Vệ Vong Ngôn, Vệ Du Nhiên sửng sốt, thậm chí quên mất chính mình muốn nói cái gì.
Thành thật mà nói, những gì Vệ Vong Ngôn làm vừa rồi thực sự quá đáng, nhưng Vệ Du Nhiên không có một chút oán hận hay ghê tởm nào với Vê Vong Ngôn, có một chút vì lo lắng và sợ hãi.
Bởi vì co thật ra rất thích Vê Vong Ngôn, cô chỉ là phản đối chuyện loạn luân, nếu cô cùng Vệ Vong Ngôn không phải ruột thịt, cô có thể sẽ tiếp nhận lời tỏ tình của Vệ Vong Ngôn, nhưng bọn họ không biết phải làm sao.
Trong lúc Vệ Du Nhiên ngẩn người, Vệ Vong Ngôn cũng đang suy nghĩ phải làm thế nào, làm sao để có thể giữ Vệ Du Nhiên ở lại.
Ngẫm nghĩ một chút, Vệ Vong Ngôn nói tiếp: "Chị, chúng ta đã như vậy rồi, chị chỉ cần ở bên em, cho dù chị không thích em, cũng thử ở bên em, đừng trốn tránh em nữa được không? "
Nghe xong Vệ Vong Ngôn nói, Vệ Du Nhiên trầm tư hồi lâu, cuối cùng chỉ nói: "Em có thể... mua cho chị một hộp thuốc tránh thai khẩn cấp được không?"
Những lời này vừa nói ra, Vệ Vong Ngôn không khỏi sửng sốt, trong lúc ân ái vừa rồi, tâm tình của anh đã ở trạng thái cực kỳ kích động, sau khi ân ái, anh đang suy nghĩ phải làm sao giữ Vệ Du Nhiên ở lại, vì vậy, anh không ngờ rằng Vệ Du Nhiên sẽ mang thai.
Lúc này nghe Vệ Du Nhiên nói, Vệ Vong Ngôn đột nhiên nghĩ tới chuyện này, vừa rồi anh xuất tinh hai lần, có lẽ Vệ Du Nhiên thật sự có thai.
Cùng lúc đó, một ý nghĩ đáng sợ chợt lóe lên trong đầu Vệ Vong Ngôn.
Giá như anh có thể làm chị gái có thai thì chị gái anh sẽ không bỏ rơi anh thì tốt biết mấy.
Nhưng ngay khi anh có ý nghĩ này, Vệ Du Nhiên lại nói: "Vừa rồi chị nghĩ về điều đó, những gì em nói có lý, chị cũng đồng ý cùng em thử ở bên nhau, nhưng chúng ta là chị em, vả lại chúng ta còn chưa tốt nghiệp, cho nên chị không thể có thai được, em hiểu ý của chị chứ?"
Lời nói của Vệ Du Nhiên đã thành công xua tan suy nghĩ vừa mới nảy ra trong lòng Vệ Vong Ngôn, dù sao những suy nghĩ lóe lên đó cũng không được suy nghĩ kỹ càng.
Nếu chị gái nguyện ý ở cùng anh, vậy bọn họ đương nhiên không có con, làm cho cô có thai chỉ là một ý tưởng không tồi để giữ cô lại mà thôi.
"Vậy thì tốt... Em ra ngoài mua thuốc, chị, chị phải ở đây đợi em." Nói xong, Vệ Vong Ngôn cúi đầu hôn Vệ Du Nhiên.
Vệ Du Nhiên gật đầu nói: "Được, chị chờ em trở về."
Sau đó, Vệ Vong Ngôn ra ngoài, nhưng Vệ Du Nhiên không ở lại đây chờ anh trở về như lời cô nói.
Thừa dịp Vệ Vong Ngôn đi mua thuốc tránh thai khẩn cấp, Vệ Du Nhiên đi rửa sạch tinh dịch trong huyệt, định trực tiếp rời khỏi đây.
Cô nhất định là chạy trốn, bởi vì cân nhắc rất nhiều, cô vẫn là không thể chấp nhận cùng Vệ Vong Ngôn loạn luân.
Vệ Du Nhiên thật sự không biết sau này phải đối mặt với Vệ Vong Ngôn như thế nào, ngoại trừ trốn tránh anh, không bao giờ gặp lại anh nữa, cô không nghĩ ra được cách nào khác.
Nhưng cô tin rằng thời gian sẽ làm phai nhạt tất cả, khi Vệ Vong Ngôn không còn tình cảm đó với cô nữa, họ vẫn có thể như trước.
Nhưng thật không may, khi Vệ Du Nhiên vừa đi đến cửa bên ngoài, cô đã đụng phải Vệ Vong Ngôn đang đi tới.
Nhìn thấy Vệ Vong Ngôn, Vệ Du Nhiên không khỏi giật mình, vừa định quay người rời đi, nhưng đã muộn, cô vừa định rời đi thì bị Vệ Vong Ngôn ngăn lại.
Vệ Vong Ngôn bế Vệ Du Nhiên vào trong cầu thang, vừa đi vừa trầm mặc hỏi: "Chị... chị không phải đã nói là sẽ không đi sao?"
"Cái này... cái này..."
Vệ Du Nhiên ấp úng một hồi cũng không nói ra được nguyên nhân, Vệ Vong Ngôn thấy vậy liền đè cô vào tay vịn cầu thang, bắt đầu vén váy kéo quần lót của cô xuống, đẩy con cặc vào trong.
Vệ Du Nhiên không ngờ Vệ Vong Ngôn lại định làm ở đây, cô cả kinh, lo lắng nói: "A... đừng làm ở đây, dừng lại đi!"
Nơi này là cầu thang bộ, tuy rằng đại đa số mọi người sẽ lựa chọn đi thang máy, nhưng khó bảo đảm sẽ không có người không lựa chọn đi thang máy đi lên cầu thang bộ.
Nhưng dù Vệ Du Nhiên có nói gì đi chăng nữa cũng không thể ngăn cản được Vệ Vong Ngôn đút dương vật của mình vào.
Vệ Du Nhiên không dám rên rỉ, cô sợ nếu cô rên rỉ, sẽ có người phát hiện họ đang làm tình ở đây.
Cô không còn cách nào khác là phải bám chặt vào tay vịn cầu thang, nghiến răng cố nén tiếng rên rỉ, nhưng càng chịu đựng, Vệ Vong Ngôn càng đụ mạnh hơn.
Tiếng phạch phạch không ngừng vang vọng ở cầu thang, khiến Vệ Du Nhiên xấu hổ không kìm được rên rỉ.
"Ahh...không...đừng đụ nữa..."
Nghe thấy cô cầu xin, Vệ Vong Ngôn vẫn không ngừng nũng nịu, mà thì thầm vào tai cô: "Vậy em sẽ như thế này ôm chị về nhà..."
Bạn thấy sao?