Chương 5: Chương 5: Xuống xe vào trong rừng

Xuống xe với con cặc của em trai, vừa đi vừa đụ, bị đưa vào trong rừng chơi dã chiến, đáp ứng mỗi ngày đều đụ với em trai

Đây là lần đầu tiên Vệ Vong Ngôn xuất tinh vào lồn của con gái, không phải trên khăn giấy hay ảnh của Vệ Du Nhiên

Anh rất thích cảm giác này, anh chỉ muốn về sau tinh dịch của mình đều bắn vào lồn của Vệ Du Nhiên.

Đây cũng là lần đầu tiên Vệ Du Nhiên trải qua cảm giác xuất tinh, khoảnh khắc tinh dịch sền sệt vào trong, đó là một cảm giác mới lạ không thể diễn tả được.

Vì đây là lần đầu tiên của Vệ Vong Ngôn anh bình thường không thủ dâm thường xuyên và đây là thế giới nội tâm của anh vì vậy lượng tinh dịch nhiều một cách khác thường.

Từng dòng từng dòng tinh dịch khiến Vệ Du Nhiên choáng váng, cô cảm thấy âm hộ mình sắp bị tinh dịch của anh lấp đầy.

Mà mục tiêu của cô là cần Vệ Vong Ngôn xuất tinh chín mươi chín lần để đánh thức ánh và cô cần anh xuất tinh chín mươi tám lần nữa.

Tiến gần một bước tới mục tiêu đánh thức Vệ Vong Ngôn, Vệ Du Nhiên không khỏi nở nụ cười trên môi.

Nhưng sau một khắc, cô đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, nụ cười trực tiếp biến mất.

Hai người họ đã làm một lần đã rất lâu mà còn phải làm điều đó thêm chín mươi tám lần nữa... Vậy thì hai người sẽ phải làm trong bao lâu đây?

Huống chi, nếu ở lại thế giới nội tâm của Vệ Vong Ngôn cô cũng sẽ giống như Vệ Vong Ngôn ngoài đời, cô cũng đang bất tỉnh nhân sự, nếu cả hai người đều như vậy, cha mẹ có chịu nổi không?

Sau khi nghe những lo lắng của Vệ Du Nhiên hệ thống nói với cô rằng tốc độ thời gian trôi qua trong thế giới nội tâm khác với thời gian trong thực tế, ngay cả khi cô ở lại đây một năm, có lẽ sẽ không quá một ngày ở thực tế.

Theo lời nói của hệ thống, trái tim bất an của Vệ Du Nhiên bắt đầu bình tĩnh lại, sự phản kháng của cô với Vệ Vong Ngôn khi làm tình cũng giảm đi rất nhiều.

Quên đi, dù sao chuyện xảy ra ở đây cũng không phải là thật, bọn họ vừa mới làm một lần, tiếp tục làm thì có vấn đề gì?

Để đánh thức Vệ Vong Ngôn, cô không còn cách nào khác ngoài làm điều này...

Cô thầm nghĩ, khi Vệ Vong Ngôn tỉnh lại, nhất định phải cùng anh bình tĩnh nói chuyện khiến anh từ bỏ tình yêu dị thường này đối với cô.

Dù sao thì mọi thứ xảy ra ở đây đều không có thật, hai người họ có thể tiếp tục là một cặp chị em bình thường khi trở về thực tại không...?

Và sau khi Vệ Vong Ngôn xuất tinh xong, xe buýt cũng đã đến điểm dừng mà họ muốn đến.

Nhưng mà con cặc của Vệ Vong Ngôn vẫn chưa rút ra khỏi lồn Vệ Du Nhiên, có một thứ thô to như vậy chặn lại, tinh dịch trong huyệt không chảy ra được nhiều khiến cho lồn của Vệ Du Nhiên đau nhức.

Thấy hắn vẫn không có ý định rút ra, Vệ Du Nhiên không còn cách nào khác, đành phải chủ động nói: "Chúng ta đã đến trạm dừng rồi, đã đến lúc xuống xe, mau rút cặc của em ra..."

Nhưng Vệ Vong Ngôn lắc đầu nói: "Ừm... không được đâu chị, nếu như rút ra sẽ rất dễ bị người khác phát hiện, chúng ta cứ như vậy xuống xe trước đi, rồi tìm chỗ vắng người mà rút cặc ra".

Nghe những gì anh nói, Vệ Du Nhiên muốn nói thêm điều gì đó để ra lệnh cho anh rút nó ra, nhưng cô sợ kích hoạt cảnh báo từ hệ thống và cô cũng nghĩ rằng đây là thế giới nội tâm của anh, chỉ cần anh không muốn cũng không có người phát hiện điều dị thường của bọn họ.

Mọi chuyện cũng phát triển đúng như suy nghĩ của Vệ Du Nhiên, có rất nhiều người lên xuống xe, không ai phát hiện ra sự khác thường của hai người.

Bước đi trong tình trạng hiện tại của hai người họ, mỗi bước đi đều rất khó khăn...

Vệ Vong Ngôn vừa ôm eo Vệ Du Nhiên, vừa dùng con cặc của mình áp sát vào người cô mỗi khi Vệ Du Nhiên tiến lên một bước, Vệ Vong Ngôn lại đâm con cặc của mình vào trong cô.

Trong mắt người khác hai người họ xuống xe một cách rất khó khăn, nhưng sau khi xuống xe, hai người vẫn phải giữ nguyên tư thế này và tiếp tục bước đi.

Cũng may nơi này không nhiều người, cách đó không xa có một khu rừng nhỏ, cho dù bọn họ lấy tư thế hiện tại mà đi tới cũng không mất nhiều thời gian.

Sau khi đi được vài bước Vệ Vong Ngôn thấy xung quanh không có nhiều người liền lập tức bế Vệ Du Nhiên từ phía sau, bế cô đi trong tư thế như đang xi tiểu.

Bị anh đột nhiên ôm lấy, con cặc đút vào trong lỗ cũng đột nhiên đẩy vào, Vệ Du Nhiên giật mình, cũng quên mất là đang nằm mơ, vội vàng nói: "A... không... không, người khác sẽ phát hiện ra mất."

Vệ Vong Ngôn trấn an: "Không có việc gì, nơi này không có ai đi qua, nếu không bế chị đi như này, vậy chúng ta phải đi bộ bao lâu mới có thể vào rừng cây đây?"

Mỗi một bước anh đi, con cặc đút vào trong lồn của cô đều sẽ thọc vào rút ra, không giống kiểu địt mạnh bạo như trên xe buýt, kiểu đút vào này thỉnh thoảng lại khơi dậy dục vọng trong cơ thể, khiến hai người phát cuồng muốn địt mạnh hơn một chút.

Vệ Du Nhiên không nghĩ tới sẽ có ngày mình bị Vệ Vong Ngôn ôm hôn như vậy, càng xấu hổ là cô cũng vì thế mà cảm thấy...

Với mỗi bước đi của họ, tinh dịch và dâm thủy chảy ra từ nơi giao hợp của hai người và nhỏ giọt xuống đất.

Những vệt nước dâm đãng này giống như những dấu chân của hai người, họ đi đến đâu sẽ để lại những vệt nước này.

Sau khi đi bộ vài phút, họ đến khu rừng, nhưng Vệ Du Nhiên cảm thấy như thể một thế kỷ đã trôi qua ...

"A a a... chúng ta tới rồi, em nhanh cho thứ đó ra đi..."

Vừa bước vào rừng, Vệ Du Nhiên đã bắt đầu thúc giục Vệ Vong Ngôn rút cặc ra, dù chỉ là một giấc mơ, dù muốn đánh thức Vệ Vong Ngôn dậy thật nhanh nhưng cô vẫn không chấp nhận được việc làm tình bên ngoài như thế này.

Sau khi Vệ Vong Ngôn nghe những gì Vệ Du Nhiên nói, anh thực sự rút cặc ra nhưng anh vẫn chưa định mặc quần.

Vệ Du Nhiên chỉnh lại quần áo xong, quay đầu liếc nhìn Vệ Vong Ngôn, thấy con cặc thô to còn đang ở đũng quần anh, cô vội vàng dời ánh mắt đi chỗ khác.

Mặc dù Vệ Du Nhiên đã nhìn đi chỗ khác, nhưng hình ảnh của thứ đó vẫn còn đọng lại trong tâm trí cô.

Sau một hồi ngơ ra, Vệ Du Nhiên hỏi: "Sao còn chưa mặc quần?"

Nghe vậy, Vệ Vong Ngôn nắm lấy tay cô, đặt tay lên con cặc đang cương cứng của anh và cầu xin: "Em phải làm gì đây... chị, em lại cứng rồi, chị cho em xuất tinh nữa được không?"

"Được rồi......"

Vệ Du Nhiên vừa nói xong, Vệ Vong Ngôn liền nóng nảy đè Vệ Du Nhiên xuống bãi cỏ, cởi váy và quần lót của cô ra.

Sau đó, Vệ Vong Ngôn đẩy con cặc của mình đến, để Vệ Du Nhiên nhìn thấy con cặc của mình một lần nữa.

Vì vừa rồi cô quay lưng lại với Vệ Du Nhiên trên xe buýt nên không nhìn rõ con cặc của anh lớn cỡ nào, vừa rồi cô chỉ liếc nhìn, vì thế cũng không nhìn rõ.

Nhưng bây giờ, Vệ Du Nhiên rốt cuộc nhìn thấy con cặc của Vệ Vong Ngôn trông như thế nào, cô rất hoài nghi làm sao mà một vật to như vậy lại nhét được vào trong huyệt của cô chứ?

Thực ra đây không phải là lần đầu tiên cô nhìn thấy dương vật của Vệ Vong Ngôn, nhiều năm trước, khi còn nhỏ hai người thường tắm chung với nhau, đương nhiên là cô đã từng nhìn thấy.

Vì vậy, Vệ Du Nhiên vẫn còn rất ngạc nhiên, làm thế nào một thứ lớn như vậy năm đó lại phát triển thành như bây giờ?

Khi Vệ Du Nhiên đang ngạc nhiên, thứ như vậy sao lại to như thế Vệ Vong Ngôn cũng có thể nhét con cặc của anh vào vào lỗ lồn của cô sao.

Do trong huyệt có chất bôi trơn của tinh dịch và dâm thủy nên con cặc chui vào rất trơn tru, không mất nhiều thời gian cả dương vật đã chui hết vào trong huyệt.

Nhìn thấy khuôn mặt có thể so sánh với nam minh tinh của Vệ Vong Ngôn, lại cảm nhận được con cặc thô to của anh không ngừng ra vào lồn của mình, Vệ Du Nhiên không khỏi cảm thấy vô cùng xúc động.

Nếu bọn họ không phải là chị em ruột thịt, thì cô chắc chắn sẽ đồng ý hẹn hò với Vệ Vong Ngôn, nhưng thật không may, họ là ...

Vệ Vong Ngôn không biết trong lòng cô đang nghĩ cái gì, vừa chậm rãi đâm vào vừa hỏi: "Chị à, em thật sự rất thích chị, sau này chúng ta có thể làm tình như thế này mỗi ngày được không? Em sẽ cố gắng hết sức để thỏa mãn chị."

Nghe vậy, Vệ Du Nhiên ban đầu không muốn đồng ý, nhưng lại sợ hệ thống lại xuất hiện cảnh cáo, hơn nữa cô cũng cho rằng dù sao đây cũng chỉ là một giấc mơ, nên gật đầu nói: "A..a...có thể"

"Vậy thì ngoắc tay nhau đi." Nói xong, Vệ Vong Ngôn thật sự duỗi ngón tay út ra.

Nhìn thấy Vệ Vong Ngôn như vậy, Vệ Du Nhiên không nhịn được cười ra tiếng.

Em đã bao nhiêu tuổi rồi mà còn chơi mấy trò ngoắc tay này chứ?

Nhưng Vệ Du Nhiên lại rất phối hợp móc ngón tay, cười nói: "Được, được, ngoắc tay trăm năm không được thay đổi, ai đổi chính là..."

Nhưng trước khi cô ấy định nói nói ai là con lợn, Vệ Vong Ngôn đã ngắt lời cô ấy.

"Nếu chị mà thất hứa, em chỉ có thể cưỡng chế chị thực hiện lời hứa của mình..."

Những lời này vừa nói ra, Vệ Du Nhiên không khỏi sửng sốt, nghĩ đến những lời Vệ Vong Ngôn ép cô thực hiện lời hứa, đầu óc trống rỗng.

"Ah?"

Nhìn thấy dáng vẻ kinh ngạc của cô, Vệ Vong Ngôn đột nhiên nở nụ cười: "Cho nên chị à, chị không được thất hứa đâu nhé."

Nhìn thấy nụ cười của anh, Vệ Du Nhiên cảm thấy hơi sợ hãi, lúng túng nói: "Em yên tâm...lời chị nói nhất định sẽ nói được làm được.."

"Vậy thì tốt......"

Vệ Vong Ngôn thầm nghĩ, nếu Vệ Du Nhiên thất hứa, anh nhất định sẽ nhốt cô lại, mỗi ngày địt cô, đụ cô.

Nhưng Vệ Du Nhiên nghĩ, dù sao đây cũng chỉ là một giấc mơ, có quá nhiều việc phải làm trong giấc mơ, chỉ cần cô làm tình với anh mỗi ngày trong giấc mơ này, thì đó có thể coi như là thực hiện lời hứa của anh rồi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...