Chương 2: Chương 2

Chương 2.

Sáng sớm, Hạ Ngư bị ánh sáng mặt trời từ cửa sổ sát đất chiếu vào đánh thức, cậu dụi dụi mắt, cảm giác trong ngực mình có thêm một người, vừa xốc chăn lên thì nhìn thấy Lâm Thành đang ngậm lấy đầu vú của mình trong miệng mà ngủ say sưa, Hạ Ngư để yên thêm năm phút. cẩn thận đem đầu vú mình từ trong miệng Lâm Thành ra ngoài, còn phát ra một tiếng 'chốc', cậu nhất thời dở khóc dở cười.

Đang muốn nhẹ chân nhẹ tay xuống giường thì Lâm Thành tỉnh lại, duỗi cánh tay ra, Hạ Ngư lại bị hắn kéo lại đặt trên giường, Lâm Thành xoay người ở trên cổ cậu gặm cắn loạn xạ, Hạ Ngư có chút bất đắc dĩ, vỗ vỗ đầu hắn, dỗ dành hắn:" Ngốc, cho anh hôn thêm một cái rồi em đi làm bữa sáng trước được không?"

Lâm Thành không muốn hương thơm ne-phrit này rời khỏi mình, nhưng nghe nói Hạ Ngư phải làm cơm, hắn còn chưa từng được nếm thử cơm do hoa hồng nhỏ nhà hắn làm đâu, yết hầu nghẹn ngào hai tiếng, buông Hạ Ngư ra.

Hạ Ngư cười cười, đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Hạ Ngư đem bánh mì bỏ vào máy làm bánh mì, Lâm Thành liền bắt đầu xuất hiện, hắn đứng phía sau nhìn tư thế Hạ Ngư nấu cơm, tâm tư nổi dậy, tại sao lại có người ngay cả nấu cơm cũng xinh đẹp như thế, phía trên cổ áo rộng thùng thình là cần cổ đầy dấu vết xanh tím, ngay cả tạp dề cũng không che được.

Mong muốn chiếm hữu của Lâm Thành được thỏa mãn, đi qua ôm lấy cậu, đem mặt chôn vào cổ cậu, rầu rĩ nói một tiếng: "Cục cưng. Hôm nay em sẽ không ra ngoài đúng không?"

Hạ Ngư là một họa sĩ online, nhận một số đơn đặt hàng trực tuyến, địa điểm làm việc chính là tại nhà.

Hạ Ngư nghĩ nghĩ, nói: "Trong tủ lạnh còn đồ ăn không?"

"Tối nay anh sẽ mua về cho em, phần còn lại đủ ăn hết hôm nay." Lâm Thành lập lại lần nữa "Không ra khỏi nhà có được không, chờ anh về."

Hạ Ngư cắt chân giò hun khói thành vài lát mỏng, phía sau có một con 'chó sói khổng lồ' dính lấy mình, cậu bất đắc dĩ đáp ứng hắn: "Được."

Lâm Thanh hôn một cái thật vang trên mặt cậu.

Nghiêng nghiêng ngã ngã cuối cùng cũng ăn cơm xong, Lâm Thành không ngừng kêu Hạ Ngư "Cục cưng, vào đây một chút, giúp anh thắt cà vạt đã."

Hạ Ngư thấy hình như mình không phải lấy một ông chồng, mà là nuôi một đứa con nhỏ, rõ ràng trước đây là mình theo đuổi hắn mà sao bây giờ lại dính người thế chứ.

Hạ Ngư phải nhón nhón chân mới có thể vươn tới, Lâm Thành nhìn thấy dáng vẻ vâng lời ngoan ngoãn của omega nhà mình, liếm liếm môi. Hạ Ngư sửa sang lại cho hắn: "Đẹp lắm, như vậy có thể đi được rồi." Lại hôn cái chốc lên môi Lâm Thành, đang muốn xoay người đi ra ngoài, Lâm Thành ôm lấy cậu đặt lên giường, Hạ Ngư bất đắc dĩ nói: "Đi làm không kịp đó. Hôm qua không phải anh nói hôm nay muốn tới công ty luật sao?"

Lâm Thành kéo kéo áo sơ mi của cậu, hắn cơ hồ rất thích hai điểm nhỏ trước ngực Hạ Ngư, lại bắt đầu hôn xuống, hôn nhiều quá đâm ra thành nghiện, bắt đầu kéo chúng ra bên ngoài, Hạ Ngư cả nguyên buổi tối hôm qua bị hắn 'làm', đầu vú so với bình thường càng nở hơn gấp đôi, cũng không đẩy hắn ra, mặc hắn day cắn.

Một lúc sau, Lâm Thành như thể không có tí nghị lực nào dựa vào người Hạ Ngư, cam chịu nói: "Không muốn đi, muốn ở cùng em."

Hạ Ngư cười cười, sờ sờ mặt hắn: "Chỉ cần tan tầm về liền cho anh làm, ngoan ngoãn đi làm đi."

Lâm Thành hô hấp dồn dập, nhìn cậu một lúc, trong mắt mờ mịt không rõ: "Em cũng không được không ngoan, không được bỏ đi có biết không?"

"Em biết rồi." Hạ Ngư vỗ vỗ vai hắn "Mau đứng lên đi làm đi." Hạ Ngư tiễn hắn đến cửa, Lâm Thành nói hôn lần cuối nhưng không biết đã hôn bao nhiêu lần, lúc Lâm Thành thay giày, Hạ Ngư nhớ tới một việc, hỏi hắn: " Đêm nay tan tầm có thể mua cho em một ly trà sữa không?"

Lâm Thành có chút khỏ hiểu, hỏi một câu: "Em có thể gọi take away nếu bây giờ em muốn uống?"

Hạ Ngư làm nũng: "Em biết, em muốn anh mua cho em đó, có được không?"

Cả hồn Lâm Thành đều bị cậu câu đi mất, còn hỏi cái gì mà được không, hôn một cái lên môi rồi đáp ứng cậu.

Lâm Thành tới công ty làm giấy tờ, hắn là cộng tác của một công ty Luật, có cho mình một văn phòng riêng, nhìn nhìn hồ sơ gần đây, trên đường còn đang nghĩ đến văn phòng rồi sẽ gọi điện cho Hạ Ngư, hiện tại ngược lại không có ý nghĩ đó, hắn ở công ty từ trước đến nay là một con người bình tĩnh lý trí.

Cửa ban công mở ra, Lâm Thành cũng không ngẩng đầu lên, không có cửa mà bước vào văn phòng hắn cũng chỉ có thể là Lâm Hứa.

Lâm Hứa cũng là một alpha, lúc học đại học là bạn thân của Lâm Thành, tốt nghiệp vài năm thì cùng hắn mở công ty luật này.

Lâm Hứa đi tới trước mặt hắn, nhìn thoáng qua chiếc nhẫn trên ngón áp út, có chút ngạc nhiên "Chà chà, động thái của cậu cũng nhanh quá nhỉ"

Lâm Thành không đáp lại y, nụ cười trên mặt cũng biến mất, Lâm Hứa cũng không để ý mà hỏi: "Khi nào thì tổ chức hôn lễ? Ở đâu, tôi phải làm rễ phụ đó."

"Em ấy nói không muốn tổ chức hôn lễ, lần này gấp quá nên tôi sẽ dẫn em ấy ra nước ngoài du lịch."

Lâm Hứa có chút ngạc nhiên, trêu chọc: "Omega nhỏ bé này đã nắm chặt cậu trong tay rồi nhỉ, cậu ta nói cái gì thì cậu làm cái đó."

Lâm Thành nhướn mày, phản bác: "Em ấy cũng rất nghe lời."

Miệng của Lâm Hứa từ trước tới nay đều có chút ti tiện, hỏi: "Chị dâu nếu kết đôi với người khác phỏng chừng còn nghe lời hơn." Lâm Thành ngẩng đầu nhìn y, Lâm Hứa bị hắn nhìn có chút sợ hãi, đây là biểu hiện của Lâm Thành lúc tức giận, y giơ hai tay lên làm tư thế xin tha thứ "Tôi sai rồi, lúc hai người đi hưởng tuần trăng mật tôi sẽ tặng cho một bao lì xì lớn, chúc hai người trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử."

Lâm Thành cười mắng một câu: "Cút đi."

Lâm Hứa đi ra ngoài, Lâm Thành cúi đầu xử lý hồ sơ, trong đầu lại vang vọng câu nói kia của Lâm Hứa, liệu em ấy có như thế không? Nếu mình không kết đôi với Hạ Ngư, tối hôm qua liệu ai sẽ ôm em ấy vào trong ngực mà âu yếm đây? Chính vì tưởng tượng như thế, hắn liền ăn một bình dấm chua.

Nguyên cả ngày Hạ Ngư không hề nhận được ly trà sữa nào.

Hắn gửi một tin nhắn, lúc làm xong công việc trên mặt Lâm Thành không có biểu tình gì, trên đường về nhà vẫn không quên mua trà sữa cho Hạ Ngư.

Về đến nhà, thấy trong phòng khách không có bóng người, trong lòng hắn liền nhảy dựng, ngay cả giày cũng không kịp tháo mà chạy vào phòng ngủ, nhìn thấy Hạ Ngư đưa lưng về phía hắn đang sửa sang lại đồ vật này nọ, bất an trong lòng lắng xuống.

Hạ Ngư nghe thấy sau lưng có tiếng động, quay lưng lại nhìn Lâm Thành cười cười thì hắn đã chạy tới bế cậu lên: "Về nhà rồi, trước tiên vẫn nên tắm rửa rồi ăn cơm trước chứ hả?"

Lâm Thành buông cậu ra, một câu cũng không nói liền xoay người vào phòng tắm.

Hạ Ngư có chút lo sợ cùng bất an, không biết mình đã làm sai điều gì, ký ức thời thơ ấu nháy mắt quấn lấy sợi dây lý trí trong lòng cậu. Cậu thử vặn cửa phòng tắm, không khóa, cậu do dự một chút cuối cùng vẫn bước vào.

Lâm Thành đứng trước gương, mặt đen như đáy nồi, Hạ Ngư từ phía sau ôm lấy hắn, mang theo tiếng khóc nức nở hỏi hắn: "Có phải em làm gì không tốt hay không, anh tức giận sao?"

Lâm Thành nghe thấy tiếng cậu khóc, xoay người ôm lấy cậu, bàn tay tiến vào bên trong quần áo mà vuốt vuốt làn da nhẵn nhụi của cậu, vẫn là không nói một cậu gì cả, qua một lúc lâu, Lâm Thành nói: "Cục cưng, về sau cũng không được tự mình ra khỏi nhà! Nếu em muốn ra khỏi nhà phải nói cho anh biết, anh dẫn em ra ngoài, thời gian còn lại cứ ở trong nhà, vài ngày nữa anh tìm cho em một người giúp việc có được không?"

Hạ Ngư cũng không phản bác hắn, ôn nhu đáp: "Được thôi, vậy anh nói cho em biết vừa rồi anh giận cái gì hả?"

Lâm Thành không đáp lại, bàn tay tiến đến xoa xoa đầu vú trước ngực cậu, Hạ Ngư rên một tiếng, Lâm Thành trong 3 giây đã cởi sạch quần áo trên người cậu, lại bắt đầu day cắn hạt đậu nhỏ, Hạ Ngư có chút nhói, thấp giọng nói: "Lão công, nhẹ một chút."

Lâm Thành không có phản ứng gì, chỉ có âm thanh dâm mĩ vang vọng khắp phòng tắm chật hẹp.

Một lúc sau, đem Hạ Ngư xoay lưng về phía mình, hắn ngay lập tức cởi quần ra giải phóng cho người anh em đã muốn sưng tím của mình, đâm thẳng vào trong hang động ấm nóng kia.

Trên tay vẫn còn sờ nắn hai hạt đậu nhỏ của cậu, ở trên lưng cậu để lại một dấu hôn, mỗi một lần day cắn đều dùng sức thật mạnh, nhìn thấy dáng vẻ của Hạ Ngư trong gương, Lâm Thành ra lệnh: "Em cứ kêu lên thành tiếng đi."

Hạ Ngư không kìm được nữa, ư ư a a mà rên loạn, vang vọng khắp phòng tắm.

Động tác dưới thân của Lâm Thành cũng không có ý định dừng lại, "Anh yêu em, ông xã rất yêu em. Em nhất định phải nghe lời, bằng không anh sẽ giam cầm em bên mình."

"Ưm~a... Em biết rồi.... sẽ nghe lời mà."

Lâm Thành thong thả bắn tinh vào nơi sâu nhất của omega nhà mình, đem người ôm lấy, lại nổi lên tâm tư biến thái mà nói: "Ngày mai ông xã sẽ mua cho em nội y tình thú, phải mặc đó nghe không?"

Hạ Ngư không có chút khí lực đáp lại hắn, chỉ có thể gật gật đầu, Lâm Thành vui vẻ hôn lên mí mắt cậu "Đúng là bảo bối ngoan của ông xã mà."

Là bảo bối của anh, bất kì ai cũng không thể giành lấy em.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...