Chương 31
Thiếu nữ mới lớn như một nụ hoa, đang chớm nở dưới đôi mắt người đàn ông.
Lâm Việt Hải híp mắt nhìn cô gái nhỏ bị vây trong lòng mình. Bên tai hắn là âm thanh người Khương gia trò chuyện ngoài phòng khách, bọn họ đang đàm luận việc kinh doanh của hắn ở Thượng Hải lớn bao nhiêu.
Mấy năm nay, Lâm Việt Hải chưa từng ở trước mặt người ngoài thể hiện ra hắn có bao nhiêu tiền. Nhưng có lẽ lắm lúc trên người hắn không tự giác mà toát ra sự tài phú, bấy nhiêu thôi cũng đủ để Khương gia suy ngẫm rất nhiều.
Lâm Việt Hải không để tâm đến sự bàn tán ngoài cửa lắm, hắn cúi đầu, hôn nhẹ lên cái trán bóng loáng của con. Hai cánh tay mạnh mẽ như gọng kìm nắm lấy vòng eo thon, dễ dàng như nắm một con rắn nhỏ.
"Ba..."
Thiếu nữ ngồi trên bàn hơi ngẩng đầu, đem đùi tách ra, đôi chân dài thẳng tắp cân xứng cuốn lấy vòng eo tinh tráng, môi chủ động hướng lên trên, tới tìm kiếm đôi môi người đàn ông..
"Xuỵt!"
Lâm Việt Hải vươn đầu lưỡi, liếm lên môi cô, ý bảo cô đừng lên tiếng. Sau đó lại ngậm lấy môi, cùng cô môi lưỡi câu triền, thân thể dán sát.
Đèn học cũ kĩ vẫn còn bật, hắt ra ánh sáng trên một vùng không gian nhỏ trên bàn. Chiếu vào tên của Lâm Nhược Vũ được in trên phiếu điểm.
Nhưng hiện tại ai còn thời gian mà chú ý nữa?
Người đàn ông anh tuấn rõ ràng cả người tràn ngập hơi thở thành thục nhưng lại hôn cô gái của hắn như cái cách mà một thiếu niên lần đầu động tâm. Cơ thể Lâm Việt Hải hơi run, cơ bắp hắn căng phồng dưới lớp áo, đôi môi cứ lặp đi lặp lại hôn lên cái cổ tuyết trắng.
Bàn tay to lớn đang vuốt ve trên người thiếu nữ chậm rãi luồn vào, đem lớp áo mỏng cuốn lên, lộ ra vòng eo mảnh khảnh. Cánh tay người đàn ông ngăm đen đặt trên da thịt trắng mịn tạo ra sự đối lập chói mắt.
Tay Lâm Việt Hải lần theo đường cong cơ thể đi lên, chui vào áo ngực nắm lấy bầu vú nhỏ.
Hai luồng vú nho nhỏ tinh xảo không thể nào lấp đầy bàn tay to lớn quá thể của hắn. Nhưng đối với Lâm Việt Hải thì như này cũng đủ rồi.
Lâm Việt Hải ngồi xuống ghế, tay vẫn không đình chỉ việc nắn bóp, thậm chí còn đẩy áo lót lên cao, để hai cái bánh bao nhỏ bại lộ trong không khí.
Hai người trong căn phòng này như đôi tình nhân vụng trộm, hắn là ba cô, còn cô là con gái.
Bọn họ không thể ra ngoài ánh sáng, nhưng bọn họ yêu nhau, tình yêu này không hề kém bất kỳ cặp đôi quang minh chính đại nào khác.
Lâm Nhược Vũ ngồi trên bàn, đôi bàn chân trắng mịn buông vòng eo Lâm Việt Hải ra, chuyển sang dẫm lên hai đùi hắn.
Cô đỏ mặt cúi đầu nhìn người đàn ông đang cởi áo ngực của cô, phơi ra hai vú nhỏ bằng nắm tay.
Núm vú phấn hồng ngượng ngùng dựng thẳng, dưới từng luồng hơi nóng phả ra từ máy sưởi mà nho nhỏ run rẩy.
Ở tư thế này, đầu Lâm Việt Hải vừa vặn đối diện với hai vú của con gái. Hắn nhẹ nhàng chạm vào núm vú hồng hồng trước mắt, ngón tay cong lại khẽ khều móc, sau đó ấn ấn xuống để nó lõm vào trong.
Lâm Nhược Vũ hít sâu một hơi, bàn tay thon thả đặt trên bàn chậm rãi cuộn lại, nắm chặt lấy phiếu điểm. Cô hơi nghiêng người ra trước, để núm vú chạm vào môi người đàn ông.
Đầu óc Lâm Việt Hải nổ tung, bị tình dục chiếm cứ, một bàn tay bóp lấy bầu vú mềm đưa vào miệng mút. Bàn tay còn lại hướng xuống dưới tìm kiếm nơi bí ẩn giữa hai chân con gái.
Thiếu nữ mới lớn nào chịu được kích thích như vậy, ngẩng đầu kịch liệt hô hấp, tóc dài mềm mại toàn bộ xõa tung phía sau.
Tư thế này thật giống như đang cho bú, thật sự kích thích quá mức chịu đựng.
Chương 32
Căn phòng nhỏ này cũng giống như căn phòng của mọi cô gái ở độ tuổi của Lâm Nhược Vũ. Có một cái bàn chồng chất những quyển sách giao khoa và một giường đơn trong góc phòng. Trên tường dán vài tấm poster của ngôi sao Hồng Kông đang nổi tiếng. Hết thảy cùng những cô gái tuổi dậy thì khác không có gì khác biệt.
Sự khác biệt duy nhất là nơi đây vốn nên tràn ngập hơi thở thanh thuần tươi mát của thiếu nữ, giờ phút này lại tràn ngập hương vị tình dục.
Ba ruột của Lâm Nhược Vũ cô ngồi trên ghế, trong miệng đang mút vào núm vú cô.
Bọn họ không có bất kỳ động tác kịch liệt nào cả. Chỉ là một người ngồi trên ghế liếm vú, người còn lại ngồi trên bàn cho người kia bú.
Nhưng ai biết ngọn lửa trong lòng hai người đang điên cuồng bốc cháy. Nhiệt độ trong phòng dường như bị nhiệt độ thân thể này làm nóng lên, quần áo trên người bọn họ vẫn còn nguyên, trong không gian này càng thêm là một sự trói buộc.
Thật muốn cởi bỏ những thứ vướng víu này, để da thịt được kề sát da thịt.
Nghĩ sao liền làm vậy. Lâm Nhược Vũ nắm vạt áo kéo lên trên cởi ra. Nửa người trên trần trụi lập tức hiện ra trước mắt Lâm Việt Hải.
Thân thể nhỏ xinh trắng nõn, gầy yếu làm người thương tiếc cùng đau lòng.
Mà trên khối thân thể vốn không tì vết này, còn có những dấu hôn đỏ bầm mà hôm qua Lâm Việt Hải để lại, rậm rạp trải dài từ ngực xuống đến bụng.
Lâm Việt Hải cởi phăng áo, lộ ra cơ thể mạnh mẽ tinh tráng trải đầy vết sẹo. Một tay hắn nắm chặt hai cổ chân con gái, đem quần cô lột ra, để lộ ra đôi chân thon dài thẳng tắp. Sau đó đẩy cô ngã người ra sau, kéo hai chân banh rộng ra, để nơi âm u bí mật lõa lồ đối diện trước mắt hắn.
"Ba ba..."
Lâm Nhược Vũ trần như nhộng, gương mặt vì thẹn thùng mà đỏ bừng, hai đùi cô căng chặt, một bàn tay vươn ra cô gắng che lại cảnh sắc giữa hai chân. Hai bầu vú phía trên tạm thời được thả ra, trên đầu vú phấn nộn ướt át dính đầy nước miếng của hắn.
"Để ba nhìn xem."
Lâm Việt Hải lấy đèn bàn đến gần, điều chỉnh góc độ phù hợp, để vầng sáng nhắm vào giữa hai đùi con gái. Sau đó, hai tay của hắn nắm lấy mỗi bên đầu gối, đem hai chân cô banh ra hết cỡ.
Cô gái nhỏ xấu hổ đến đỏ bừng mặt. Lại phát hiện ánh mắt người đàn ông vừa chăm chú vừa tràn ngập khát vọng cùng hưng phấn, nhìn chằm chằm vào nơi tư mật của cô.
Lâm Nhược Vũ chỉ có thể cố gắng chịu đựng cảm giác tội ác đẹp đẽ này, vừa kích thích cũng vừa e lệ, ngoan ngoãn nghe lời để lộ ra nơi xấu hổ kia.
Ngay lập tức, hai chân cô bị người đàn ông đè xuống, ép chặt vào mặt bàn. Cơ thể mất đà phải ngửa ra sau, miễn cường dùng hai tay chống đỡ. Cái lồn non vừa mới bị đụ lúc sáng không có trở ngại lập tức hiện ra.
Lâm Việt Hải nhìn đến có chút ngây ngốc. Mép lồn nhỏ đỏ bừng đáng yêu, cảm giác còn hơi sưng đỏ. Dưới ánh nhìn chăm chú của hắn, lỗ nhỏ đang mấp máy liền chảy ra một vệt nước trong suốt.
Mùi vị thơm ngọt câu lấy thần trí của Lâm Việt Hải. Hắn nuốt nước bọt, yết hầu khô khốc chuyển động kên xuống, ánh mắt sắc bén vừa nhấc lên, giống như một con sói hoang đang nhìn con mồi của mình, tràn ngập dã tính cùng đói khát.
Đây là người phụ nữ nhỏ của hắn, toàn thân trên dưới của cô đều là hắn ban cho. Hắn chính là chúa sáng thế của cô, hắn có toàn quyền xử trí khối thân thể nhỏ nhắn này.
Đúng vậy, hắn tự nhiên có quyền.
Nghĩ thông suốt, Lâm Việt Hải cúi đầu, há mồm ngậm lấy cái bướm nhỏ, đầu lưỡi điên cuồng lung tung liếm lên âm hộ cô.
Lâm Nhược Vũ cả người đều run rẩy, cô giống như đang say rượu, một bàn tay hung hăng che lại miệng mình, cả người run đến lợi hại, hai tròng mắt bắt đầu tích tụ nước mắt.
Quá, quá kích thích, ba ba cư nhiên...... Cô muốn kêu lên, muốn thỏa sức phát tiết sự sung sướng của mình.
Chương 33
Cách một cánh cửa, người Khương gia ở bên ngoài không biết đang nói đến chuyện gì, tiếng cười nói càng lúc càng to.
Lâm Nhược Vũ bên trong bị âm thanh rôm rả này làm cho giật thót, cả người khẩn trương căng chặt.
Giờ khắc này, cô đang cùng ba mình ở đây vụng trộm, cách những người bên ngoài kia chỉ một cánh cửa.
Lâm Việt Hải vẫn đang vùi đầu giữa hai chân cô, tay hắn ép chặt hai bên đùi, dùng đầu lưỡi liếm mút bộ phận sinh dục ẩm ướt.
"Ba ba, từ bỏ, ba ba......"
Lâm Nhược Vũ đôi mắt ướt át, nhỏ giọng cầu xin người đàn ông, cô thật sự là chịu không nổi kích thích như vậy, chỉ có thể khó khăn dùng một bàn tay chống ở phía sau, một bàn tay khác nắm chặt đầu tóc ngắn của hắn.
Đầu Lâm Việt Hải hơi động, đầu lưỡi nóng bỏng trơn trượt đâm vào âm đạo, sau đó lại đi ra ngoài liếm lên hai mép thịt mềm. Tiếp đó tìm đến hột le sưng đỏ, hàm răng cắn nhẹ vào cái chồi non đang nhô lên, nhẹ nhàng mút vào.
Lâm Nhược Vũ ngẩng đầu, nước mắt không kìm chế được chảy ra. Cô liều mạng cắn chặt khớp hàm, nỗ lực nuốt vào tiếng rên sung sướng, hai vú vì thở dốc mà rung lắc kịch liệt.
Trong sự kích thích tột độ như thế, thân thể Lâm Nhược Vũ căng chặt, dường như đã bứt phá khỏi giới hạn chịu đựng, cả người cô co giật liên tục, sau đó một cổ chất lỏng từ sâu trong âm đạo phun ra.
Sau cơn cao trào, Lâm Nhược Vũ mềm nhũn thoát lực, cơ thể lảo đảo nghiêng ngã bật ngửa ra sau, kém một chút nữa đã rơi từ trên bàn xuống.
Lâm Việt Hải vững vàng tiếp được con gái. Hắn đứng thẳng dậy, thô lỗ giật lưng quần, cầm lấy dương vật dữ tợn nhắm vào lỗ lồn trơn trượt, trực tiếp đâm thẳng vào bên trong.
"Ưm..."
Rốt cuộc nhịn không được, Lâm Nhược Vũ phát ra một tiếng hừ nhẹ, cả người cô phát run, mở to mắt nhìn về phía Lâm Việt Hải.
Cô vừa phát ra âm thanh, vừa rồi khi baba đi vào, cô đã không nhịn được phát ra âm thanh, làm sao bây giờ?
Lâm Việt Hải câu môi cười một chút, mở miệng, nói nhỏ:
"Đừng sợ, ông ngoại em bọn họ nghe không được."
Những người ngoài kia vẫn đang như cũ cười nói. Bởi vì nghĩ Lâm Việt Hải đi rồi, mọi người đều thả lỏng hơn rất nhiều, lúc trước trước Lâm Việt Hải còn ở đây, mỗi người nói chuyện đều phải cố kỵ hắn.
Hiện tại hắn đã rời khỏi, người Khương gia hô to gọi nhỏ náo loạn lên, đặc biệt là Vương Trực cùng Khương Mỹ Mỹ, hai vợ chồng nhà này là ồn ào nhất.
Tiếng kêu của Lâm Nhược Vũ nhỏ như con mèo, chỉ như một tiếng hừ nhẹ, bọn họ làm sao nghe thấy được.
Nói xong, Lâm Việt Hải nắm lấy cái eo nhỏ, đem cô đè ở nàng trên bàn sách, chậm rãi chuyển động côn thịt phía bên trong, một chút một chút, có quy luật cùng tiết tấu mà chịch cô.
Vẫn còn là một cô bé, âm đạo thật sự rất chặt, kẹp cho Lâm Việt Hải thần hồn điên đảo.
Hai bầu vú nhỏ của Lâm Nhược Vũ theo tiết tấu của người đàn ông mà đong đưa rung lắc, biểu tình trên mặt cô mê say, phảng phất giống như đã uống rượu, nhưng rõ ràng là một ngụm rượu cô đều không có uống qua.
Cô chỉ vừa 14, vẫn còn đang trưởng thành. Nhưng hiện tại cô đã cùng baba làm tình, bị dương vật hắn chậm rãi đâm rút, cô cảm thấy hạnh phúc như đang nằm mơ vậy.
Hắn mang theo cô cùng nhau chìm đắm trong bể tình, thể xác cùng tinh thần đều trần trụi giao nhau. Sau đó dây dưa không dứt, đỉnh nhập, xâm chiếm, cắn nuốt lẫn nhau. Xem đối phương như một bộ phận của mình.
Đây là mong muốn của bọn họ. Cô muốn người đàn ông này, mà hắn, cũng muốn cô.
Lâm Việt Hải muốn đem tinh dịch của hắn bắn vào sâu bên trong cơ thể con gái, bắn đến tận tử cung cô.
Chương 34
Tình cảm mãnh liệt vẫn thường hay khiến người ta cảm nhận được sự ngắn ngủi của thời gian, và cũng khiến cho mọi thứ xung quanh trở nên mờ nhạt. Giống như những lời bàn tán của những người bên ngoài cánh cửa này, nhàm chán lại nhạt nhẽo.
Lúc Lâm Nhược Vũ bị Lâm Việt Hải ấn trên bàn ra sức thao, Khương Mỹ Mỹ có đến gõ cửa phòng cô lần nữa. Cô ta hỏi vọng vào: "Tiểu Vũ, đã dậy chưa? Hỏi ba con xem ông ấy đang ở nơi nào? Mẹ con vừa gọi điện đến, nói đã về nước. Ba con không phải có xe sao, để ba con đi đón bà ấy."
Cô ngồi trên bàn học, dương vật thô to bên trong cơ thể vốn đang chậm rãi ra vào có tiết tấu, đột nhiên lại tăng nhanh tốc độ. Đầu Lâm Nhược Vũ "Ong" một tiếng, cô chịu không nổi kích thích như thế, hơi há miệng muốn thét chói tai.
Trong đầu vẫn văng vẳng lời Khương Mỹ Mỹ vừa nói. Baba là của cô, của một mình cô, tại sao mẹ trở lại thì ba phải đi đón bà ấy? Giữa bọn họ nào có quan hệ gì. Đã ly hôn mười mấy năm rồi, dù trước kia như thế nào đi nữa thì giờ cũng đã là hai đường thẳng song song.
Đây là baba của một mình cô, ai cũng không được đoạt.
Lâm Việt Hải phía trên nhanh chóng cúi đầu, dùng môi mình lấp kín môi Lâm Nhược Vũ, nuốt vào tiếng rên của cô. Hắn trần truồng đem cô từ trên bàn bế lên. Tờ phiếu điểm nhăn nhúm trên bàn dính đầy dịch thể của bọn họ, không phân biệt nổi là của ai. Chữ viết bên trên đã nhòe đi không thể đọc được nữa.
Người đàn ông cao to bế cô gái trên tay, đứng trong căn phòng nhỏ hung hăng chịch cô, phục vụ cô gái nhỏ của hắn, cho cô thể nghiệm cảm giác sung sướng tột độ.
Hắn là người đàn ông của cô, là người đầu tiên và duy nhất tiến vào cơ thể này, sau đó vấy bẩn nó.
Cả đời này hắn chỉ yêu cô, yêu từ khi sinh mệnh của cô vừa bắt đầu, yêu cô từ tư cách một người cha, cho đến tình yêu một người đàn ông. Vẫn luôn yêu, trước sau như một.
Động tác đâm rút của Lâm Việt Hải tăng tốc cực nhanh, miệng vẫn mút vào đôi môi mềm mại. Đem dương vật từ trong thân thể Lâm Nhược Vũ rút ra, đặt trên bụng nhỏ của cô, sau đó siết chặt vòng tay, để cơ thể hai người cọ xát vào thứ thô to cứng rắn, cuối cùng run rẩy bắn ra từng đợt tinh dịch trắng đục.
Hai người ôm nhau thở dốc, mùi vị cao trào của tình dục lan tỏa trong không gian nhỏ hẹp khiến cho bọn họ hít thở không thông. Môi cả hai tách ra, đầu tựa vào nhau, chậm rãi ổn định hô hấp.
Lâm Nhược Vũ hai tay còn gắt gao treo cổ trên người đàn ông, cái mông nhỏ trắng nõn ngồi trên cánh tay hắn, hai chân dài thẳng tắp vòng quanh cái eo tinh tráng. Trên bụng nhỏ dính đầy tinh dịch trắng đục hắn vừa bắn ra.
Không khí xung quanh tản mát ra một cỗ mùi vị vừa dâm loạn vừa ngọt
Ngoài cửa Khương Mỹ Mỹ lại gõ gõ cửa. Cao trào đi qua, sức lực Lâm Nhược Vũ được khôi phục. Cô nhướng mắt, hai hàng mi nho nhỏ cong vút như cánh quạt, nhìn vào mắt Lâm Việt Hải, vừa nhẹ nhàng nhưng lại kiên định, từng câu từng chữ rõ ràng nói: "Không cho ba gặp bà ấy đâu."
Quảng cáoBáo cáo quảng cáo nàyRiêng tư
Bá đạo. Bộ dáng y hệt như cô bạn gái nhỏ, không cho bạn trai đi gặp người cũ, cho dù người cũ này là mẹ cô.
"Anh không đi."
Lâm Việt Hải hứa hẹn, hắn xoay người, ngồi trên cái giường nhỏ, trần như nhộng ôm lấy cơ thể nhỏ xinh vào lòng. Hắn ngã người xuống giường, kéo chăn qua đắp cho bản thân cùng người phụ nữ nhỏ của hắn.
Biết làm sao bây giờ? Hắn đã ly hôn với Khương Thiện Thiện mười mấy năm, vừa ly hôn liền ra nước ngoài, ngay cả bộ dáng cô ấy ra sao hắn đã không còn nhớ rõ.
Nếu người phụ nữ của hắn không cho đi, hắn cũng không có lý do gì để đi gặp một người lạ như vậy.
Chương 35
Khương Thiện Thiện lại đến gõ cửa lần nữa. Bởi vì đã trưởng thành rồi nên ngày thường Lâm Nhược Vũ có thói quen khóa cửa. Nếu Lâm Nhược Vũ đã không muốn mở cửa, vậy cô ta cũng không thể cứ gọi mãi. Chỉ có thể rời đi mà thôi.
Những người Khương gia sau khi cơm nước xong dự định ra ngoài, đến nhà thân thích chúc tết. Vì là trấn nhỏ nên các nhà rất gần nhau, cũng không bao xa, đi vài bước là đến.
Vì vậy sau khi ăn xong mọi người quyết định cùng nhau xuất phát. Cả căn nhà chỉ còn dư lại bãi chiến trường tại phòng khách, cùng với hai người Lâm Việt Hải và Lâm Nhược Vũ đang ôm nhau ngủ say trong căn phòng nhỏ.
Ngủ hết một buổi trưa, Lâm Nhược Vũ bị đói đến tỉnh, khuôn mặt vẫn đang gối lên cánh tay cường tráng của ba. Cô ngẩng đầu, nhìn người đàn ông đang nhắm mắt ngủ, trong lòng như có một dòng nước ấm chảy qua, như được bôi mật ngọt, như được ăn một viên kẹo đường.
Người đàn ông anh tuấn này là ba cô, hai người đang trần trụi ôm nhau, gắt gao dán sát, làm những việc thân mật nhất mà những người yêu nhau mới có thể làm.
Có lẽ ánh mắt lớn mật của Lâm Nhược Vũ đã đánh thức Lâm Việt Hải. Hắn cũng không mở mắt, vòng tay lại chậm rãi siết chặt, đem cơ thể nhỏ nhắn ôm chặt vào lòng, âm thanh ngái ngủ khản đặc hỏi: "Tại sao không ngủ nữa?"
"Đói bụng, ba ba." Lâm Nhược Vũ ngoan ngoãn trả lời, bàn tay non mịn nhẹ nhàng chạm vào cơ bắp trên cánh tay người đàn ông. Cái trán bóng mịn cũng bị hắn hôn một ngụm.
Lâm Việt Hải bất đắc dĩ nói: "Được rồi, rời giường thôi. Anh đi tìm thứ gì ngon cho em ăn."
Hôm nay Tết nhất, Khương gia hẳn là không thiếu món ăn.
Lâm Nhược Vũ lại là khẩn trương ôm lấy ba cô, nói nhỏ:
"Ba ba, ba còn chưa ngủ tỉnh sao? Nơi này chính là nhà ông ngoại bà ngoại. Lúc trước ba đã nói với mọi người là ra ngoài có việc. Nếu ba từ phòng con đi ra không phải rất kỳ quái sao?"
"Không sao, bọn họ đi rồi." Lâm Việt Hải cúi đầu hôn hôn lên đỉnh đầu con, ôn nhu nói: "Đừng sợ, ba đã nói sẽ bảo vệ Tiểu Vũ, đừng khẩn trương."
Lâm Việt Hải cũng hiểu nỗi bất an của cô, cô gái nhỏ ăn nhờ ở đậu nhà người khác nên lúc nào cũng cảnh giác và không tự nhiên.
Lâm Việt Hải lúc còn trong quân đội cũng là một người nhạy bén. Lúc trước khi vừa làm tình xong lên giường nằm, con đã ngủ mất rồi, nhưng hắn thì vẫn thời thời khắc khắc chú ý đến động tĩnh bên ngoài.
Môi Lâm Việt Hải chuyển xuống trán Lâm Nhược Vũ, nói: "Ông ngoại bà ngoại cùng dì cả, dì út của em đều đã đi ra ngoài chúc tết, bên ngoài là không còn ai cả, yên tâm."
Nghe ba nói như vậy, Lâm Nhược Vũ lúc này mới có thể thả lỏng thân mình. Cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông, sau đó nhón chân hôn lên cái cằm cương nghị của hắn.
Một bộ dáng cậy sủng mà kiêu.
Chờ cha con hai người rời giường, mặc xong rồi quần áo ra khỏi phòng ngủ, quả thực Khương gia đích xác một người đều không còn. Trên bàn bày la liệt chén đĩa, thức ăn còn thừa lại.
Lâm Việt Hải vừa đi vừa cuốn lên tay áo, đến phòng bếp chuẩn bị đồ ăn cho con hắn.
Lúc ở Thượng Hải, trân hào hải vị nào mà Lâm Việt Hải chưa từng nếm qua. Nhưng hiện giờ trở về nơi này, lòng chỉ muốn cùng con ăn một bát mì thanh đạm.
Đây là cảm giác hiện tại của hắn.
Lâm Việt Hải đang bận rộn trong bếp nên Lâm Nhược Vũ ra phòng khách xem TV đợi hắn. Trên TV đang chiếu chương trình nổi tiếng đang lưu hành, gọi là "XX cười khanh khách".
Xem được một lát, Lâm Nhược Vũ lộc cộc chạy vào phòng bếp, từ đằng sau ôm lấy eo Lâm Việt Hải, làm nũng nói:
"Ba ba, Thượng Hải có "XX cười khanh khách" hay không? Ba để trợ ký của ba mua một bộ gửi đến đây được không? Hách Giai cậu ấy có poster của "XX cười khanh khách", con muốn bản nguyên tác."
Bạn thấy sao?