Chương 36
Lâm Việt Hải nghe con ở sau lưng hắn ríu rít nói bạn học có cái này cái kia, cô không có cái này không có cái kia. Bộ dáng làm nũng vòi vĩnh đáng yêu muốn chết.
Hắn cười cười, một bên nấu mì một bên nói: "Em muốn thứ gì mà anh không mua cho em được? Chỉ có mấy quyển sách liền bày ra bộ dáng đáng thương hề hề như vậy. Bướng bỉnh."
"Ưm, ba không hiểu. Sách này không giống những quyển khác, nó đang rất nổi tiếng đó."
Lâm Nhược Vũ làm nũng, thân mình kề sát ở trên lưng người đàn ông, giống như cái đuôi nhỏ mọc từ trên người hắn ra, vô cùng thân mật, khăng khít.
Cô có chút ghét bỏ cắn vào tấm lưng rắn chắc trước mặt, cách lớp áo sơ mi chạm vào da thịt hắn, nói: "Khó trách bạn bè đều nói cha mẹ thường quá quê mùa. Ba, con xem ba cũng quê mùa thật."
"Quê mùa hửm?"
Lâm Việt Hải duỗi tay ra sau, đem con gái kéo ra trước, vòng cô giữa hai cánh tay mình, để cô tựa vào bệ bếp. Sau đó cúi đầu, môi hơi cong lên, hỏi: "Chê anh như vậy còn muốn cùng anh làm tình?"
"Cái gì nha...như thế nào lại nói lời này..." Thiếu nữ da mặt mỏng, không chịu nổi lời nói lưu manh cùng với độ mặt dày của lão đàn ông. Gương mặt xinh đẹp nháy mắt đỏ bừng, đôi mắt ngượng ngùng rũ xuống, chỉ nói: "Lời như vậy sao có thể nói ra ngoài, đây là nhà ông ngoại..."
"Ở nhà ông ngoại thì cũng đã làm tình rồi." Nói xong Lâm Việt Hải nhướng mày, thoáng cúi đầu, hôn lên khuôn mặt non mịn, thấp giọng nói: "Quê mùa cũng là ba em. Cánh còn chưa cứng đã chê anh quê mùa."
Thật sự thì Lâm Việt Hải một chút cũng không biết về những thứ đang lưu hành ở giới trẻ. Xem ra khoảng cách tuổi tác là vẫn có.
Hắn cũng khá lo lắng điểm này. Giữa hắn cùng cô gái nhỏ không có quá nhiều đề tài chung. Những thứ hắn thích chưa chắc cô có thể hiểu được, còn những vấn đề cô hứng thú cũng không chắc phù hợp với độ tuổi của hắn.
Nếu quan hệ của bọn họ chỉ là hai cha con bình thường thì khoảng cách thế hệ như vậy cũng rất bình thường. Mỗi bậc phụ huynh cùng với con cái của mình đều có một khoảng cách nhất định, đây chỉ là những hiện trạng chung mà thôi.
Cha mẹ và con cái là hai thế hệ khác nhau, sinh ra trong hai giai đoạn khác nhau. Trong quá trình trưởng thành của con cái, khoảng cách này sẽ dần dần kéo dài, sau khi đủ lông đủ cánh, những đứa con sẽ bay đi, hướng đến những nơi mà cha mẹ không thể nào chạy theo được.
Việc này thì cũng không có cách nào. Người làm cha mẹ, chỉ có thể buông tay, nhìn những đứa trẻ cao chạy xa bay.
Nhưng mà, nếu quan hệ này không chỉ đơn thuần là quan hệ giữa bậc sinh thành và con cái thì sao?
Giống như Lâm Việt Hải cùng Lâm Nhược Vũ, quan hệ giữa bọn họ còn vượt xa những giới hạn giữa cha và con gái, nhưng những vấn đề đời thường như bao gia đình khác thì vẫn như cũ, sẽ phát sinh như thường.
Môi Lâm Việt Hải chuyển từ gương mặt sang tai cô, sau đó dùng răng cắn lên vành tai nho nhỏ, hỏi: "Đang ghét bỏ anh quê mùa sao? Thật sự quê mùa? Hửm?"
"Con chỉ...chỉ là tùy tiện nói..."
Lâm Nhược Vũ đỏ mặt, hơi hơi trốn tránh đôi môi người đàn ông, nhỏ giọng nói: "Dù thật sự quê mùa thì ba cũng là ba. Ài...con cũng không có biện pháp nào, cũng không thể đổi một người ba khác mà."
Tương tự như Lâm Việt Hải cũng không có cách nào đổi một cô con gái khác. Lâm Nhược Vũ cũng không có cách nào đổi người cô yêu thành một người khác không có cùng huyết thống với cô.
Bởi vì người cô yêu là chính bản thân người đàn ông này, chỉ là trùng hợp, hắn lại là ba cô. Cho nên dù cho ghét bỏ hắn quê mùa, ngay cả "XX cười khanh khách" cũng chưa nghe qua, thì Lâm Nhược Vũ cũng không có cách nào.
Ai bảo cô thích hắn như vậy!
Ai bảo cô thích người đàn ông này, vừa vặn hắn là ba cô. Mà đã là baba thì quê mùa một chút cũng có thể chấp nhận được.
______________
Chương 37
Hai người chen chúc bên bệ bếp đầy mùi khói dầu và gia vị.
Lâm Việt Hải nghe cô gái nhỏ nói như vậy, hắn suy ngẫm lại một lúc, cảm thấy lời nói này tuy rằng trực tiếp, cũng rất dễ hiểu , nhưng ẩn trong đó là một đạo lý sâu sắc.
Khoảng cách tuổi tác là không có cách nào thay đổi, cũng giống như việc hắn là ba của cô – người phụ nữ đã cùng hắn làm tình, có quan hệ huyết thống.
Điều này không thể nào thay đổi được. Quan hệ huyết thống thân mật nhất giữa bọn họ sẽ không vì một thân phận khác mà cắt đứt hay thay đổi.
Nghĩ như vây, Lâm Việt Hải siết chặt thân thể nhỏ xinh phía dưới vào ngực xoay vài vòng, sau đó cúi đầu hôn nhẹ vào môi cô, nói: "Được rồi, nếu em đã nói như vậy, ba sẽ nỗ lực làm một người đàn ông thời thượng, sẽ theo kịp tiết tấu của người trẻ bọn em. Chỉ là không cho phép em ghét bỏ ba."
"Không cần, ba, con cũng không thích kiểu hình các thiếu niên đâu."
Trong lòng Lâm Nhược Vũ run rẩy, kháng cự mong muốn thay đổi bản thân của người đàn ông. Cô tiến lại ôm chặt cơ thể cường tráng, hôn lên môi hắn: "Chỉ thích dáng vẻ của ba như hiện tại, những nam sinh kia điệu đà như vậy, con không muốn ba làm như vậy đâu."
"Dáng vẻ nào?" Lâm Việt Hải rũ mắt, nhìn vào chóp mũi tinh xảo trước mặt, sau đó cũng đem chóp mũi của mình cọ lên, trầm giọng hỏi: "Thích dáng vẻ của ba lúc mặc quần áo, hay thích dáng vẻ của ba ở trên giường?".
"Ba ba ~!" Lâm Nhược Vũ kháng nghị, cô ngước mắt, mặt đỏ như quả cà chua. Đã nói thích dáng vẻ của ba, như vậy tức là trên giường hay dưới giường cô đều thích, đều rất thích.
Nhưng người đàn ông này lại cứ muốn hỏi ra miệng, đây là tán tỉnh sao? Rõ ràng cô đang nói việc đứng đắn, giống như bạn trai lưu manh, đột nhiên nói ra một hai câu không quy củ như vậy, như vậy thật sự không thành vấn đề sao?
Lâm Việt Hải cười cười, một bên mút vào cánh môi con gái, một bên hỏi:
"Em bé, em rốt cục thích ba nhất ở chỗ nào? Khi chê ba quê mùa, khi lại nói thích ba lúc ở trên giường. Tóm lại là thích ba làm em đúng không?".
"Đừng nói, không cho nói, không được nói nữa mà...!"
Lâm Nhược Vũ nghe mà hoảng sợ, cô chủ động vươn lưỡi vào miệng hắn, ý đồ muốn chặn đi những lời nói hạ lưu kia. Nơi này là nhà ông bà ngoại, tuy rằng hiện tại họ không có ở nhà, nhưng thanh thiên bạch nhật lại nói những lời không đứng đắn như vậy...cảm thấy có chút không ổn.
Hơn nữa cô khi nào thì nói thích bộ dạng của ba lúc ở trên giường? Còn nữa, khi nào thì nói chỉ thích ba làm việc kia với cô?
Tuy rằng trong lòng thật sự thích, nhưng cô chưa từng nói ra đâu.
Thiếu nữ mới lớn có chút khó khăn khi phải ứng phó với thủ đoạn của người đàn ông trưởng thành. Chỉ dăm ba câu, Lâm Việt Hải đã thành công trêu chọc cô gái nhỏ ngượng ngùng. Trong lúc hai người đùa giỡn hôn môi, đột nhiên ngoài phòng khách vang lên tiếng gõ cửa.
Lâm Nhược Vũ hoảng sợ, cuống quít đẩy ra Lâm Việt Hải ra, hô hấp dồn dập nhìn hắn, hỏi: "Là ai vậy?"
"Không biết, để xem đã, đừng sợ."
Lâm Việt Hải sờ sờ đầu Lâm Nhược Vũ, bàn tay giơ lên, dùng lòng bàn tay lau đi nước bọt dính trên miệng nhỏ của cô. Sau đó bình thản xoay người, từ trong phòng bếp đi ra mở cửa.
Bên ngoài cửa gỗ treo tấm rèm vải hoa màu hồng. Khi cửa vừa mở ra, trước mắt Lâm Việt Hải liền xuất hiện một người phụ nữ tóc nhuộm vàng, trong tay còn đang kéo hành lý.
Người phụ nữ kia cũng sửng sốt, há hốc mồm nói: "Việt Hải?"
Chương 38
Lâm Việt Hải đứng phía bên trong cửa nhanh chóng phản ứng lại. Trên mặt hắn không có biểu cảm gì, hướng về phía Khương Thiện Thiện gật đầu, sau đó khách sáo nói: "Trở về một mình thôi à?" Khương Thiện Thiện bên nước ngoài đã gả cho một người đàn ông ngoại quốc, mà hiện tại cũng không thấy người kia ở đây.
Vừa nói, Lâm Việt Hải vừa mở cửa, lách sang để Khương Thiện Thiện vào nhà, sau đó xoay người, lớn giọng hướng về phía trong gọi: "Tiểu Vũ, mẹ em đã trở lại."
Khương Thiện Thiện đi theo phía sau Lâm Việt Hải, trên tay kéo theo vali hành lý. Gặp lại Lâm Việt Hải, cô vẫn chưa thoát khỏi sự bàng hoàng, chỉ cảm thấy mười mấy năm trôi qua, dường như hắn không hề thay đổi. Thậm chí so với mười mấy năm trước còn muốn tốt hơn.
Lâm Việt Hải của tuổi 34 so với Lâm Việt Hải của tuổi 20, mất đi cái bốc đồng, nhuệ khí của thanh niên, thay vào đó là hơi thở trầm ổn, thành thục của đàn ông trưởng thành.
Trong lúc nhất thời, Khương Thiện Thiện đứng giữa phòng khách trong lòng tràn đầy phức tạp. Đột nhiên cảm nhận có ánh mắt đang nhìn mình, Khương Thiện Thiện quay đầu lại, lập tức nhìn thấy con gái mình, người tên là Lâm Nhược Vũ. Thiếu nữ lúng túng đứng đó, vẻ mặt bối rối không biết làm sao.
Khương Thiện Thiện cũng sượng sùng nở ra một nụ cười hòa ái, giơ tay lên cùng con gái chào hỏi, trong giọng nói còn mang theo sự khẩu âm nước ngoài ngắc ngứ: "Hi!"
Lâm Nhược Vũ xa lạ đáp lời "Chào mẹ."
Sau khi nói xong, cô cũng quay lại ngồi bên cái bàn đầy ắp thức ăn, ngoan ngoãn cúi đầu ăn đồ ăn.
Lâm Việt Hải sau khi đi vào thì cũng ngồi xuống bên cạnh Lâm Nhược Vũ ăn mì cùng cô, thỉnh thoảng gắp thịt trên bàn bỏ vào bát con gái, thấp giọng nói: "Mau ăn, ăn xong rồi ba đưa em đi trung tâm thương mại mua quần áo."
"Trung tâm thương mại hình như vẫn chưa mở cửa đâu." Lâm Nhược Vũ nghiêng đầu nhìn nhìn ba cô, lại nhìn thoáng Khương Thiện Thiện đang ở ngoài phòng khách.
Bởi vì Khương Thiện Thiện trở về ngay lúc mọi người đi chúc tết, cả Khương gia cũng chỉ còn lại một mình Lâm Việt Hải, cùng với đứa con gái mà cô chưa nuôi nấng được ngày nào.
Cảm giác xấu hổ là đương nhiên. Nhưng không ngờ sau mười mấy năm trở lại, mọi thứ đã thay đổi thật sự nhiều.
Lại nhìn hai cha con chỉ lo ăn, cũng không tiếp đón cô, Khương Thiện Thiện liền một mình ngồi ở sô pha phòng khách, nhìn trái ngó phải. Đột nhiên nghe Lâm Việt Hải muốn mang Lâm Nhược Vũ đi trung tâm thương mại, giống như tìm được đề tài, nhanh chóng chen vào nói: "Trong nước hiện nay ngay cả trung tâm thương mại cũng có sao?"
Lâm Việt Hải cùng Lâm Nhược Vũ cũng chưa đáp lại, cảm giác cũng không biết nên nói gì, cũng không muốn nói. Nhưng Khương Thiện Thiện bên kia vẫn luôn nhìn chằm chằm Lâm Việt Hải, chờ hắn trả lời.
Ánh mắt quá mức trắng trợn, vốn dĩ trong phòng cũng cũng chỉ có ba người, đồ vật lại nhiều, diện tích liền bị thu nhỏ, muốn tránh cũng không biết chỗ nào tránh.
Lâm Việt Hải chỉ có thể ngước mắt, đáp lại Khương Thiện Thiện một tiếng, lại khách khí nói: "Cô nhiều năm không trở về nên chắc không rõ, hiện tại trong nước thứ gì cũng có."
Bên dưới bàn, Lâm Nhược Vũ duỗi tay, hung hăng nhéo vào đùi người đàn ông.
Nhưng người khác nhìn vào cô không hề có biểu hiện bất thường, vẫn cúi đầu chuyên tâm ăn mì, bộ dáng ngoan ngoãn vô cùng.
Lâm Việt Hải duỗi tay, một phen nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn vừa véo đùi hắn. Người phụ nữ nhỏ của hắn không cho hắn nói chuyện cùng Khương Thiện Thiện.
Lại nghe Khương Thiện Thiện cười nhìn Lâm Việt Hải, hơi ám chỉ nói: "Đúng vậy, tôi ở bên nước ngoài cũng đã ly hôn."
Lâm Việt Hải cúi đầu, tiếp tục ăn mì, không đáp lại lời nói của Khương Thiện Thiện nữa, thỉnh thoảng nghiêng đầu nói với Lâm Nhược Vũ: "Lát nữa đem quần áo thu thập một chút, bài tập về nhà cũng mang theo đi. Có thể trung tâm thương mại thật sự chưa mở cửa. Cũng không sao, đến Thượng Hải ba sẽ đi mua."
Đi Thượng Hải? Lâm Nhược Vũ tức khắc vui vẻ, vội vàng hỏi:
"Ba, con nhìn trúng cái gì thì mua cái đó sao?"
Chương 39
Lâm Việt Hải dung túng nhìn Lâm Nhược Vũ, hắn nhẹ nhàng "ừ" một tiếng, nói: "Thích thì mua, ai cũng không được cản em."
Lâm Nhược Vũ lập tức cao hứng phủi tay, hai ba miếng ăn hết bát mì, sau đó chạy về phòng mình thu dọn đồ đạc.
Nhìn cô gái nhỏ vui như vậy, Lâm Việt Hải bất đắc dĩ lắc đầu, ngẩng đầu theo hô một tiếng: "Nhớ phải mang sách vở, nghỉ đông đừng chỉ lo chơi."
"Vâng." Âm thanh Lâm Nhược Vũ ở trong phòng ngủ vọng ra, vừa nghe lời đem sách vở bỏ vào rương da.
Trong phòng khách, Khương Thiện Thiện vừa mới trở về nước cảm thấy có chút hụt hẫng. Cô nhìn động tác Lâm Việt Hải dọn bát đĩa của hai cha con bọn họ vào bồn rửa rửa sạch.
Sau đó cất tiếng hỏi: "Việt Hải, em vừa trở về, anh lại phải quay về Thượng Hải sao?"
Lâm Việt Hải nghi hoặc quay đầu lại nhìn Khương Thiện Thiện một cái, khách khí nói: "Đúng vậy. Thượng Hải bên kia còn có chút công việc chưa xử lý xong, vừa lúc cô trở về, Tiểu Vũ có lẽ không có chỗ ngủ. Tôi mang con bé đến Thượng Hải cũng miễn quấy rầy đến cô."
Hắn cùng Khương Thiện Thiện đã mười mấy năm không liên hệ. Đối với hắn ly hôn rồi thì chính là người xa lạ, sẽ không tồn tại cái gì gọi là "dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng."
Trên thực tế, nếu không phải bởi vì Lâm Nhược Vũ, mấy năm nay Lâm Việt Hải cũng sẽ không có quan hệ gì với người Khương gia.
Nhưng mà thái độ xa lạ nhạt nhẽo này Lâm Việt Hải, rơi vào trong mắt cái người vừa mới ly hôn là Khương Thiện Thiện, khó tránh khỏi cảm giác lạnh lùng vô tình. Cô vừa mới về nước, đối với mọi thứ ở đây trước nay chỉ nghe qua lời kể của cha mẹ và chị, em gái mới biết.
Với điều kiện hiện tại của gia đình cô trong nước hiện nay, chỉ có thể miễn cưỡng có thể xem là tầng lớp trung lưu. Mà người chồng cũ Lâm Việt Hải này, nghe nói hiện nay là một ông chủ lớn, kiếm được rất nhiều tiền. Với sự phát triển kinh tế nhanh chóng như bây giờ, hắn hiển nhiên là thuộc tầng lớp thượng lưu.
Nói cách khác, Khương Thiện Thiện từng sống ở nước ngoài, đối với người quê mùa trong nước mà nói Hoa Kiều như thần thánh trong mắt họ. Tuy hiện tại cô đã về nước nhưng cô cũng không muốn sống trong một gia đình không có địa vị xã hội như vậy. Cô muốn giao lưu với những người ở tầng lớp thượng lưu.
Nhưng Lâm Việt Hải người này căn bản không hề có ý muốn mang theo người vợ trước là Khương Thiện Thiện cô đây.
Tâm trí của hắn tất cả đều chỉ xoay quanh Lâm Nhược Vũ. Đến nỗi Khương gia có mấy cái phòng ngủ, có mấy người đến đây ở, để ý như vậy cuối cùng cũng chỉ vì nghĩ đến chuyện Lâm Nhược Vũ có chỗ ở hay không?!
Sau cùng Lâm Việt Hải đã quyết định mang con ra ngoài ở.
Khương Thiện Thiện dựa vào phòng bếp cạnh cửa, nhíu mày hỏi: "Tết nhất khẳng định rất nhiều thân thích đến đây chúc tết. Hơn nữa chúng ta cũng phải đi chúc tết lại, anh mang Tiểu Vũ đến Thượng Hải như vậy thì làm sao có mặt mũi ăn nói với họ đây?"
"Thân thích là của mấy người, tại sao tôi phải ăn nói?"
Lâm Việt Hải cảm thấy rất buồn cười. Động tác trên tay nhanh chóng rửa xong mấy cái bát đĩa của hắn với con vừa dùng xong. Sau đó nghiêng người tránh đi Khương Thiện Thiện, bước ra khỏi phòng bếp.
Đôi chân dài đi hai ba bước đã đến phòng Lâm Nhược Vũ, hắn vừa mở vừa đi vào vừa nói: "Chưa thu dọn xong à? Quần áo lấy vài món thôi, chủ yếu vẫn là sách vở, thiếu thứ gì đến Thượng Hải rồi mua."
"Aiz... ba, ba là satan sao? Không cho con nghỉ ngơi gì cả." Lâm Nhược Vũ đứng trong phòng nhỏ, dậm chân cằn nhằn.
Lâm Việt Hải nghiêm mặt lại, kiên quyết nói: "Không được lười biếng bỏ bê công việc. Sách phải xem, năm sau là năm cuối rồi."
Nói xong hắn bước đến, lấy một đống quần áo để ra ngoài, chỉ cuốn lấy vài cái áo ngực cùng quần lót nhỏ của cô bỏ vào, lại lấy sách vở xếp vào đầy đủ, sau đó mới khóa rương lại kéo ra ngoài.
Chương 40
Lâm Nhược Vũ lạch bạch đi theo ba cô ra ngoài, nhắn nhủ nói:
"Ba ba, ba nhớ phải gọi điện thoại cho ông ngoại bà ngoại đó, bằng không bọn họ trở về, phát hiện không thấy con sẽ sốt ruột."
Lâm Việt Hải còn chưa kịp trả lời, Khương Thiện Thiện phía sau lưng bọn họ đuổi đến, hô một tiếng: "Việt Hải, Tiểu Vũ..."
Hai cha con đã xuống đến chân cầu thang. Đột nhiên bị âm thanh Khương Thiện Thiện gọi trở lại. Họ nhìn cô ta đứng phía trên lầu, khoảng cách hai bên chỉ cách mấy chục bậc, nhưng không hiểu sao cảm giác lại xa lạ vô cùng.
Khương Thiện Thiện đứng phía trên, nhìn chồng trước và con gái, há miệng thở dốc lại không biết nên nói gì, không biết làm sao để đáp lại cái nhìn xa lạ kia.
Sau đó Lâm Nhược Vũ nắm lấy bàn tay Lâm Việt Hải, đôi mắt trong trẻo nhìn Khương Thiện Thiện, bộ dạng như đang vạch rõ giới hạn rằng cô và người đàn ông này là một, còn Khương Thiện Thiện lại là một bên khác.
Trong nháy mắt, Khương Thiện Thiện cảm giác được hình như bản thân đang không được hoan nghênh.
Đột nhiên cô cảm thấy một tia chua xót. Mọi người ở đây đều nghĩ cô ra nước ngoài chính là đến thiên đường, được hưởng phúc, đi để hơn người. Kết quả thì sao? Cô ở nước ngoài gả cho một tên cặn bã, mỗi ngày khép nép, bị người khác kỳ thị chủng tộc. Sự chua xót khi không được người da trắng đón nhận, vốn nghĩ khi về tới nhà thì sẽ không còn nữa.
Nhưng hiện tại, Khương Thiện Thiện lại lần nữa cảm nhận được sự bài xích, xa lánh từ trên người Lâm Việt Hải cùng Lâm Nhược Vũ.
Khương Thiện Thiện hướng ánh mắt thương tâm về phía Lâm Nhược Vũ, hỏi: "Mẹ vừa trở về con đã muốn đến Thượng Hải rồi sao?"
"Con vừa mới sinh ra, không phải cô ra nước ngoài đó sao?"
Lâm Việt Hải thay thế con gái trả lời Khương Thiện Thiện, hắn cười một chút, sau đó nắm tay cô gái nhỏ tiếp tục đi ra ngoài. Thân ảnh hai người nhanh chóng biến mất ở khúc rẽ cầu thang.
Chỉ còn lại một mình Khương Thiện Thiện đứng đó, trên vai như bị gánh nặng đè ép. Cô yên lặng ở hàng hiên một lúc lâu, sau đó xoay người, trở lại căn nhà nơi cô sống từ nhỏ đến lớn.
Cảm giác của Khương Thiện Thiện thế nào, chua xót hay khó xử, Lâm Việt Hải cùng Lâm Nhược Vũ không để tâm.
Sau khi lên xe Lâm Nhược Vũ ngồi bên ghế phụ lập tức ôm lấy cánh tay ba cô, hỏi: "Baba, chúng ta ở Thượng Hải không cần quay về có được không?"
Bởi vì động tác này mà hai bầu vú mềm mại liền vô tình dán chặt vào cánh tay Lâm Việt Hải. Bàn tay hắn thuận thế duỗi vào quần cô, sờ vào nơi mà hắn vừa nãy đã bị hắn đụ, nghiêng đầu ngẫm nghĩ một chút rồi mới trả lời: "Mẹ em trở về, chỗ ở của em cũng là vấn đề. Sau khi chúng ta từ Thượng Hải trở về, em sẽ dọn sang biệt thự ở. Ba sẽ cố gắng thường xuyên trở lại nhìn em. Ừm, còn phải tìm thêm vài bảo mẫu cùng tài xế nữa."
Biệt thự cách trường học Lâm Nhược Vũ khá xa. Lúc trước không để cho cô sang ở mà để cô ở Khương gia một là bởi vì Lâm Việt Hải thường xuyên vắng nhà, hắn đa phần sẽ ở Thượng Hải. Mặt khác chính là vì khoảng cách đến trường quá xa, Lâm Nhược Vũ mỗi ngày đi học sẽ khá bất tiện.
Khương Tùng Nhàn là giáo viên nên được nhà nước cấp cho một căn nhà trong khu tập thể dành cho giáo viên. Lâm Nhược Vũ đi học mỗi ngày chỉ cần trực tiếp từ cửa sau đi bộ đến nơi dạy học là được.
Hiện tại Lâm Việt Hải tìm một tài xế chuyên đưa đón con gái đi học, vấn đề phương tiện cũng coi như được giải quyết. Hơn nữa trên đường đi cho cô tranh thủ thời gian ôn lại bài.
Lâm Nhược Vũ cũng nghe theo sự sắp xếp của baba, nghiêng đầu nhìn hắn cười nói: "Cảm ơn ba ba, baba tốt nhất."
Sau này cô cũng không cần khó xử khi ở cùng Khương Thiện Thiện, đi ra đi vào ngẩng đầu cuối đầu đều gặp. Từ khi sinh ra bà ấy đã ra nước ngoài, do đó Lâm Nhược Vũ cũng không tự giác, không có ý thức được người này là mẹ cô. Không bằng nói đây chỉ là vợ trước của người yêu cô.
Cho nên, Lâm Nhược Vũ không cần gặp mặt Khương Thiện Thiện là tốt nhất.
Bạn thấy sao?