Chương 41
Lâm Việt Hải rất hưởng thụ lời khen của con gái, lời khen này làm hắn vui vẻ hơn cả những lời khen công nhận bản lĩnh của hắn trong làm ăn kinh doanh.
Lại thấy Lâm Nhược Vũ muốn thò qua hôn hắn, bàn tay Lâm Việt Hải giữa hai chân cô tăng nhanh tốc độ. Dùng sức xoa nắn đến khi vòng eo nhỏ nhắn trở nên mềm nhũn, siêu vẹo ngã vào ghế không còn sức lực giở trò nữa mới thôi.
Lâm Việt Hải ngữ khí trêu chọc nói: "Ban ngày ban mặt, lại là ở bên ngoài, xin tiểu thư Lâm Nhược Vũ chú ý hình tượng một chút nào."
"Hình tượng?"
Lâm Nhược Vũ cổ quái nhìn ba cô, gương mặt hơi hơi đỏ lên, mềm như một vũng nước ngồi bên ghế phụ, nhỏ nhẹ nói: "Lúc hôn môi với con trong nhà ông bà ngoại cũng không thấy ba chú ý hình tượng đâu..."
Lâm Việt Hải nghiêng đầu, làm bộ đứng đắn nhìn Lâm Nhược Vũ, nói: "Đến Thượng Hải đã, hiện tại thì không thể cho em."
Xe đậu ở một nơi trống trải, từ xa nhìn đến không có điều gì bất thường, chỉ là hai cha con bọn họ đang trò chuyện cùng nhau. Nhưng ai có thể ngờ, ở nơi mà không thể nhìn xuyên qua tấm kính ô tô, bàn tay hắn đang chui vào quần cô ra sức tung hoành.
Lâm Nhược Vũ kẹp chặt hai chân lại, không cho bàn tay của người đàn ông sờ nắn giữa hai chân cô nữa, sau đó nhỏ giọng làm nũng cầu hắn: "Ba ba, vậy ba lái xe nhanh đi, đừng sờ nữa, phía dưới lại ướt rồi."
Lời nói này làm cho xương cốt trên người Lâm Việt Hải đều mềm xuống.
Hừ, đúng là yêu quái nhỏ chuyên đi mê hoặc lòng người, dùng điệu bộ hờn dỗi ngây thơ như vậy để mê hoặc baba của mình.
Lâm Việt Hải cắn răng, thở dài một hơi, rút bàn tay đặt giữa hai chân cô ra. Sau đó một bên khởi động động xe, một bên bất đắc dĩ nói: "Em bé ngoan, cả đời ba chưa bao giờ túng dục như lúc này cả. Giờ em ngủ một giấc đi, để ba tịnh tâm lái xe nào."
Không đúng sao? Từ đêm 30 đến bây giờ, Lâm – người đàn ông cả đời cấm dục – Việt Hải, đã thao con gái hắn liên tục ba lần rồi.
Lâm Nhược Vũ cuộn tròn trên ghế phụ, nghe thấy lời này liền tò mò hỏi: "Vậy mười mấy năm nay ba không có tìm người khác sao? Trước khi cùng mẹ và cả sau khi cùng mẹ, chưa từng có người phụ nữ nào sao?
"Ba 18 tuổi đã nhập ngũ thì làm sao có thể tìm. Người thời đó cũng không có tư tưởng thoái mái như hiện nay."
Lâm Việt Hải có chút cảm khái, hắn khi đó không biết cái gì cả. Đừng nói đi tìm phụ nữ để lên giường, ngay cả những cô gái đi trên đường hắn cũng không nhìn, nhìn một cái không chừng đã bị chụp cho cái mũ lưu manh.
Sau khi nhập ngũ rồi thì càng không cần bàn đến. Bộ đội quản nghiêm, hơn nữa tất cả tinh lực đều dành cho việc huấn luyện, không còn thừa để nghĩ đến những việc này.
Lúc kết hôn cùng Khương Thiện Thiện cũng là lần đầu Lâm Việt Hải quan hệ. Tân hôn xong thì Lâm Việt Hải phải quay về quân đội, mà Khương Thiện Thiện lại không chịu đi cùng. Hơn nữa sau lần đó cô ấy liền mang thai Lâm Nhược Vũ, trong lúc thai kì đã bắt đầu gây gổ đòi ly hôn với hắn.
Con vừa sinh ra, Khương Thiện Thiện đã đợi không kịp lập tức bay ra nước ngoài.
Ô tô chậm rãi chạy về hướng Thượng Hải, Lâm Nhược Vũ ngồi nghe ba cô kể chuyện năm xưa, cảm giác như bạn gái nhỏ đang tra khảo chuyện trước kia của bạn trai vậy. Cô hỏi hắn: "Vậy lúc ba còn ở bộ đội cũng không tìm phụ nữ sao? Nghe nói bên ngoài doanh trại có rất nhiều "tiệm uốn tóc", baba được nghỉ phép không muốn vào thử một chút?"
"Suy nghĩ linh tinh."
Lâm Việt Hải một bên lái xe, bớt thời gian liếc mắt nhìn Lâm Nhược Vũ một cái, hừ nhẹ nói: "Sau khi em sinh ra, tất cả ngày phép của ba đều tích góp lại dành để trở về với em, thời gian đâu mà đi tìm người khác. Còn nữa Lâm Nhược Vũ, cái đầu nhỏ này của em chứa cái gì vậy, ai nói với em bên ngoài doanh trại là tiệm uốn tóc?"
Chương 42
Chiếc xe phóng nhanh trên đường cao tốc liên tỉnh. Lâm Nhược Vũ vốn dĩ còn nghĩ đến những chuyện vừa rồi, nhưng máy sưởi trong xe mở quá ấm áp, cô bất giác đã ngủ thiếp đi.
Chờ đến khi cô tỉnh lại lần nữa, xe đã ngừng lại, ghế phụ cô đang ngồi cũng được hạ xuống. Cả người cứ như vậy nằm trên xe ngủ một giấc.
Xung quanh rất an tĩnh. Lâm Nhược Vũ ngồi dậy, sau đó phát hiện trên người đang đắp áo khoác của ba, nhưng ba hắn ở đâu lại không thấy.
Cô vội vàng mở cửa xe, từ trong xe chạy ra mới phát hiện bản thân đang ở trong một gara tư nhân rất lớn.
Đây là nhà của cô tại Thượng Hải. Mỗi năm có dịp nghỉ cô đều đến đây ở với ba vài hôm.
Trong không gian tối đen như mực lóe lên đốm sáng. Lâm Việt Hải đang đứng dựa vào cầu thang nhỏ nối liền gara và nhà chính hút thuốc lá.
Thấy Lâm Nhược Vũ chạy ra, hắn nhanh chóng dụi tắt điếu thuốc, trong bóng đêm vẫy tay gọi cô: "Lại đây."
Lâm Nhược Vũ vội vàng chạy tới, ôm lấy eo người đàn ông, giống như chú chim non sà vào lòng hắn, nhỏ giọng làm nũng: "Ba ba, sao ba lại bỏ con một mình trong xe?"
"Vốn dĩ muốn bế em đi vào, nhưng sợ động một chút sẽ đánh thức em."
Lâm Việt Hải giơ tay, nhẹ nhàng xoa đầu cô, hắn muốn cho cô gái nhỏ ngủ thêm một chốc.
Lâm Nhược Vũ nghe vậy càng dán sát vào lòng ngực rộng lớn, hay tay vòng lên cổ hắn, hỏi: "Ba ba, ba vẫn chưa trả lời vấn đề kia mà...mấy năm này ba không có người phụ nữ nào, cái kia... vậy cái kia... thì sao?"
Bạn gái nhỏ lại quấn lấy bạn trai hỏi những vấn đề này, quả thật hận không thể đem tình sử của bạn trai hỏi rõ ràng tất cả.
Tuy là thật sự muốn như vậy, nhưng khi hỏi ra miệng rồi tự bản thân lại có chút ngượng ngùng.
Lâm Việt Hải bất đắc dĩ ôm chặt cái eo nhỏ, quay người lại, đem cô đè ở trên tường. Hắn khom người xuống, cúi đầu dùng chóp mũi cọ chóp mũi cô, trong bóng đêm, đè thấp âm thanh hỏi: "Cái nào?"
Hắn biết cô hỏi cái gì. Làm một người ba, hắn có thể không trả lời. Nhưng làm người đàn ông của cô, hắn cần phải đối với người phụ nữ nhỏ của hắn thẳng thắn thành khẩn.
Lâm Nhược Vũ gương mặt tức khắc đỏ hồng. Cả người cô đều bị hơi thở mạnh mẽ của ba xâm chiếm, mùi thuốc lá mát lạnh vấn vương quanh mũi.
Cô yếu ớt nói: "Ưm...chính là, như thế nào giải quyết...vấn đề sinh lý. Ba không đi tìm phụ nữ, vậy những lúc cần giải quyết...thì làm sao?"
"Tò mò?" Lâm Việt Hải cúi đầu thấp một ít, bóng đêm tăm tối như khoác thêm cho hắn một vẻ tà ác.
Bàn tay hắn theo đường cong trên chiếc eo nhỏ trượt xuống, nắm lấy bàn tay cô, lôi kéo nó đến giữa háng mình, để bàn tay non mịn của cô cách lớp quần chạm vào dương vật hắn.
Trong bóng tối, Lâm Nhược Vũ cùng Lâm Việt Hải đồng thời hít sâu vào một hơi.
Lâm Nhược Vũ nỉ non kêu một tiếng, "Ba ba..."
"Không có người phụ nữ khác. Lúc ba muốn phát tiết, liền tự an ủi." Cơ thể Lâm Việt Hải căng lên đến run rẩy, hắn đè chặt tay cô, lên xuống vuốt ve dương vật cương cứng của hắn, sau đó thấp giọng bên tai cô nói: "Trong lòng ba chỉ có em, chỉ có em bé của ba. Mau bỏ tay vào trong xoa cho ba."
Lâm Nhược Vũ mặt sớm đã đỏ muốn nhỏ máu. Tay cô bị ba ba lôi kéo nắm lấy thứ trướng to dưới háng hắn. Đồ vật kia quá lớn, căng vải quần tây đến muốn vỡ tung.
Âm thanh thắt lưng sột soạt bị mở ra. Lâm Việt Hải ở ngay trong gara kéo quần xuống, móc ra dương vật thô to nóng bỏng. Trầm thấp nói với cô gái nhỏ: "Bé ngoan, xoa xoa cho ba được không, hửm?
Lâm Nhược Vũ tim đập thình thịch, tay nhỏ nắm lấy dương vật gân guốc của người đàn ông, bắt đầu trúc trắc vuốt ve. Một chốc lại ngẩng đầu, cánh môi dán vào môi hắn, mềm nhũn hỏi: "Như vậy sao?"
Bạn thấy sao?