Chương 1: Chương 1 : Ngang bướng

"Rầm !" Từ dưới tầng một vang lên tiếng sập cửa mạnh mẽ.

Huyền Dương đang học bài ở tầng trên giật bắn cả mình, vội vàng nói to :"Minh Kỳ ! Chị để đồ ăn trên bếp rồi, em chỉ cần quay lò vi sóng là ăn được !"

Không thấy ở dưới trả lời, Huyền Dương lo lắng buông bút, chạy xuống cầu thang. Bực mình khi nhìn thấy khuôn mặt nửa tỉnh nửa mê của Minh Kỳ, cô vội vàng chạy ra đỡ con ma men này.

Người anh tỏa ra mùi rượu nồng nặc, vô cùng khó ngửi. Minh Kỳ vốn cao lớn, lại đang say nên khi cả người dựa vào Dương Dương, cô loạng choạng suýt nữa ngã lăn ra đất. Dìu thân hình nặng trịch lên trên tầng hai, cô lấy khuỷu tay mình mở cửa phòng anh, nhanh chóng ném cơ thể này lên trên giường.

Làm xong Huyền Dương thở không ra hơi, lại gần đứa em trai hư đốn này rồi vỗ vào mặt anh."Minh Kỳ, Minh Kỳ, ít ra cũng phải dậy thay quần áo rửa mặt chứ !"

Chàng trai hé mắt một cách lười biếng, khiến cho gương mặt đẹp như tượng thêm phần quyến rũ. Anh cất lên chất giọng khàn khàn dễ nghe, nhưng lời nói lại vô cùng đáng ghét :"Ồn ào quá..."

"Minh Kỳ, lớn rồi em cũng nên tự biết chăm sóc bản thân chứ." Huyền Dương khẽ nhíu mày.

Người con trai tên Minh Kỳ hừ một tiếng, xoay người sang phía khác, bộ dạng lạnh lùng rõ ràng là không để lời nói của cô vào trong mắt.

Huyền Dương thấy một màn như vậy, vô cùng đau đầu. Cô không còn cách nào khác đành chạy vào phòng tắm lấy cái khăn ướt rồi lau qua mặt cho anh.

Trong lúc lau, cô không nhịn được để ý đến những nét thanh tú trên gương mặt anh. Làn da anh trắng nõn, lông mi lại dài, nhìn qua so với con gái còn có một nét đẹp yểu điệu hơn. Huyền Dương phồng má, tuy trong lòng bất mãn nhưng công việc trên tay vẫn không ngừng, thậm chí còn làm càng lúc càng nhanh.

Lau xong, trong phòng cũng bớt đi mùi rượu, lại thêm hương thơm dịu nhẹ của Huyền Dương. Cô vào cất khăn ướt, trước khi ra khỏi phòng còn không quên dặn dò Minh Kỳ như bao lần trước :"Minh Kỳ, sau này đừng uống rượu nhiều như vậy, cũng đừng về khuya nữa, chị lo lắm."

Đáp lại tiếng lải nhải của cô là sự im lặng của chàng trai. Cô gái có lẽ cũng đã quen với thái độ lạnh nhạt của anh, chỉ biết thở dài rồi lặng lẽ đóng cửa. Tiếng bước chân nhẹ nhàng vọng lên bên cạnh căn phòng rồi im bặt.

Đôi mắt vốn đang nhắm nghiền của Minh Kỳ như có công tắc bỗng dưng mở ra, đôi mắt dài, đẹp như mắt phượng hoàng, chẳng còn dáng vẻ mơ màng của người say rượu. Anh nhìn trần nhà sáng chưng, thẫn thờ một hồi lâu.

Dường như đầu óc không nghĩ được cái gì khác, anh liền nhắm mắt lại, cố gắng khiến bản thân chìm vào giấc ngủ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...