Chương 2: Chương 2 : Tỏ tình

"Reng reng reng !"

Tiếng chuông tan học vang lên, Ngọc Lan đang úp mặt xuống bàn ngủ bỗng dưng bật dậy. Cô ngáp một hơi dài rồi mới chép chép chiếc miệng xinh còn đang dính một chút nước bọt.

"Hôm nay học mệt mỏi quá..."

"Mệt hả ? Mình thấy cậu ngủ từ đầu đến cuối, ngay cả sách vở còn chưa lấy ra. Thế chắc là cậu học trong mơ nhỉ ?" Huyền Dương bên cạnh vừa ghi chép nốt những dòng cuối cùng trên cuốn sổ tay, vừa không quên trêu bạn.

Ngọc Lan không những cảm thấy xấu hổ mà còn mặt dày nói thêm :"Phải, trình độ của mình đã đến mức học được trong mơ rồi." Hai cô bạn đẹp như hoa bật cười, thu dọn sách vở chuẩn bị về.

"Huyền Dương đâu rồi, có trai đẹp đến tìm này !" Như sợ chính chủ không nghe thấy, bạn cùng lớp của cô từ ngoài hành lang đùng đùng xông vào trong lớp, đứng trên bục giảng đảo mắt tìm mục tiêu.

Huyền Dương nghe thấy vậy, ngượng ngùng tránh ánh mắt phấn khích của bọn bạn, lườm nguýt người vừa mới hét lên xong rồi mới chậm chạp đi ra khỏi lớp.

Trong lòng cô ngoài chán nản và khó xử ra thì cũng chẳng có cảm xúc đặc biệt gì khác.

Hành lang của dãy lớp cô nối liền mấy lớp liền, vậy nên khi Huyền Dương bước ra ngoài, cô không hề thấy ngạc nhiên khi xung quanh đã tụ tập số lượng không nhỏ sinh viên hóng chuyện. Đoàn người còn rất chu đáo tạo thành một vòng tròn xung quanh, ngay chính giữa là một chàng trai đang đứng nhìn về phía cô, khuôn mặt điển trai mang theo chút dịu dàng. Ánh nắng chiếu xuống khiến cho khung cảnh càng thêm lung linh.

Một khung cảnh nên thơ như vậy, có lẽ là một trong những khoảnh khắc mà mọi cô gái đều mong ước.

Huyền Dương nhìn xung quanh, phát hiện chỉ có mỗi bạn trai này là nhìn mình, liền hỏi :"Bạn tìm mình ?"

Căng Bắc vốn đang ngẩn ngơ ngắm khuôn mặt của Huyền Dương, liền sửng sốt đáp lại :"Phải, mình, mình là Căng Bắc, bên khoa xã hội."

Huyền Dương nhướng đôi mày đẹp đẽ, dường như đang chờ đợi chàng trai nói tiếp.

"Thứ sáu, thứ sáu tuần trước, mình và bạn có ngồi đối diện nhau ở thư viện. Lúc đó mình có hỏi mượn bạn cuốn sách bạn đang đọc, giờ mình tới để trả lại cho bạn, với cả... muốn rủ bạn đi cà phê học bài."

Nói xong câu đó, mặt Căng Bắc đỏ ửng lên, sự mong chờ toát ra trên khắp cơ thể. Trái lại với chàng trai đang xoắn xuýt, Huyền Dương chỉ hừm một chút rồi nghiêng nghiêng đầu.

Đôi mắt to đen láy khiến cho người đối diện như lạc vào mê cung khẽ nheo lại. Giọng nói nhẹ nhàng như làn gió mùa thu bay vào lỗ tai của Căng Bắc :"Chỉ là một cuốn sách thôi mà khiến bạn phải lên tận đây trả cho mình, mình thực sự cảm ơn. Chỉ là mình không có thói quen đi cà phê học bài, có lẽ không thể đi cùng bạn được rồi."

"Không, không sao, nếu bạn không thích ra quán cà phê thì có thể đi..." Căng Băc đỏ mặt nói chen vào.

"Thật xin lỗi, mình chỉ học được ở nhà, mình nghĩ bạn nên rủ người khác đi cùng." Huyền Dương nói theo mẫu câu đã tập luyện suốt bao nhiêu năm, chỉ muốn nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện này.

Vừa đứt lời xong cô xoay người vào trong lớp. Mái tóc đen nhánh được buộc gọn gàng chuyển động theo hình vòng cung làm lộ ra chiếc cổ thon dài trắng mịn. Cô để lại cho anh bóng lưng xinh đẹp rồi cứ thế biến mất vào trong lớp.

Vừa mới bước vào phòng học, cô giật mình khi thấy đám bạn đang bấu víu lên thành cửa sổ xem trò vui. Nổi bật nhất có lẽ là Ngọc Lan, người còn đang lấy tay bịt mồm, ánh mắt chỉ chờ đợi hình bóng của Căng Bắc đi xa mới dám cười nắc nể.

"Ha ha ha... Đại mỹ nữ Huyền Dương, bạn thật lạnh lùng quá đi ! Đau bụng chết mất..."

Nhóm bạn vừa mới nghe trộm cuộc tỏ tình cũng không khỏi phì cười. Huyền Dương xấu hổ xen lẫn tức giận hừ mạnh, kéo tay Ngọc Lan đang ôm bụng cười rồi với lấy chiếc cặp của mình, nhanh chóng đi ra ngoài.

Cô tuyệt đối không muốn ở lại nghe những lải nhải này nọ lặp đi lặp lại của mấy đứa bạn cùng lớp.

Rõ ràng đã gặp tình huống này nhiều lần như vậy mà bọn họ vẫn không ngừng trêu chọc cô !

Ngọc Lan bên cạnh khoé miệng vẫn còn cong lên, giờ lại ỉu xìu thấy rõ. Cô chán nản than thở :"Cậu sướng thật đấy, cậu bạn vừa nãy nổi tiếng lắm, nghe nói là mỹ nam đứng đầu bảng xếp hạng của khoa xã hội. Nhưng mà..." Nói đến đây, Ngọc Lan khẽ cười, ngón tay nâng chiếc cằm xinh đẹp của Huyền Dường, giọng nói trầm xuống ra dáng tổng tài bá đạo :"Dù là ai đi chăng nữa cũng vẫn phải đổ gục trước Huyền Dương của mình thôi, nhỉ ?"

"Mình cũng đâu muốn vậy." Huyền Dương khẽ đỏ mặt trước hành động mờ ám của cô bạn, nhanh chóng tránh khỏi chiếc móng vuốt.

"Mà bài kiểm tra thầy vừa trả, cậu có làm tốt không ?" Cô mau chóng xoay chủ đề sang hướng khác.

"Lại là trò đánh trống lảng chán ngắt này." Ngọc Lan bĩu môi. "Hơn nữa, cậu đừng nhắc đến cái bài kiểm tra chết tiệt đó, mẹ mình mà biết điểm mình kém đến vậy thì tiền tiêu vặt tháng này chắc chẳng đủ mua chiếc túi Chanel. Còn cậu, vẫn là điểm tuyệt đối chứ ?" Ngọc Lan nhăn nhó.

"Không, có câu cuối mình nghĩ mãi không ra, đến bây giờ vẫn chưa biết phải làm cách nào." Huyền Dương ủ rũ trả lời.

Ngọc Lan ngạc nhiên :"Cậu mà không làm được thì chắc chẳng ai làm được đâu. Hay là hỏi thầy đi, thầy giáo chắc chắn sẽ biết cách giải."

Nói đến việc này, sắc mặt Huyền Dương bỗng hơi tái. Nhớ đến khuôn mặt kỳ lạ của vị thầy giáo khi bảo cô đến nhà ông tối nay, Huyền Dương không khỏi lạnh run người. Sống đến từng này tuổi rồi mà còn không rõ suy nghĩ của ông ta thì thực sự quá phí phạm bao nhiêu quyển sách tâm lý học cô đã đọc.

"Thầy bận lắm, bảo mình tự tìm lời giải." Cô tuỳ tiện bịa ra một lý do.

Ngọc Lan vẫn còn đang suy nghĩ nên không để ý lắm, bâng quơ nói :"Nếu có Minh Kỳ ở đây thì tốt."

Ngay khi phát hiện mình lỡ mồm nói cái tên cấm kỵ, cô gái vội vàng lấy hai tay che miệng lại, trong lòng âm thầm chửi trăm lần chiếc miệng xấu không biết ý tứ này, chỉ cầu mong bạn mình không để ý.

"Mình chưa nói gì, cậu đừng để ý nhé, Huyền Dương." Ngọc Lan cuống quýt lắc tay cô bạn.

Đồ ngốc, rõ ràng là biết cái tên đó là chủ đề duy nhất Huyền Dương không muốn nhắc đến mà vẫn theo thói quen nhớ đến thằng nhóc kia.

Huyền Dương khó xử gật đầu, nghe thấy cũng giả vờ như chưa nghe, bước lại gần đường vẫy chiếc taxi rồi quay lại chào tạm biệt Ngọc Lan.

Cô nhanh nhẹn chui vào trong xe, mệt mỏi nói ra địa chỉ nhà. Huyền Dương lưng dựa vào ghế, ký ức như trở lại mười mấy năm trước đây.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...