Chương 3: Chương 3 : Xinh xắn

Huyền Dương là cô con gái đầu lòng của một gia đình khá giả. Mẹ cô làm bác sĩ, bố cô là tổng biên tập một toà soạn có tiếng. Nói đến kinh tế, gia đình họ có thể nói là giàu nhất nhì khu phố này, tuy nhiên về mặt tình cảm thì thiếu thốn vô cùng.

Vì điều kiện công việc đặc thù nên mẹ cô luôn phải túc trực tại bệnh viện. Bố cô còn tệ hơn, hai ba tuần mới về một lần. Từ khi có ý thức thì người thân cận với cô nhất chính là vú Lâm, bà quản gia lâu năm của gia đình.

Vú Lâm cho cô ăn, dỗ cô ngủ, chơi đùa cùng cô. Bà làm những việc mà bố mẹ cô chưa bao giờ làm. Huyền Dương đương nhiên sẽ gắn bó với bà hơn.

Nhưng chỉ có mình Huyền Dương biết, cô khao khát tình yêu thương bố mẹ nhường nào. Chỉ cần bố mẹ yêu cầu cái gì, cô nhất định sẽ cố gắng làm được, chỉ mong được họ quan tâm hơn một chút.

Sau đó... Minh Kỳ xuất hiện.

Tuy lúc đó cô chỉ mới hơn hai tuổi, nhưng trong khung cảnh căng thẳng tại bệnh viện phụ sản hôm đó, cô cũng trở nên nghiêm túc đến kỳ lạ. Khi cô bác sĩ ra ngoài tươi cười thông báo với bố cô rằng ca sinh đẻ đã thành công, rằng đây quả là một đứa bé trai đáng yêu, cô thấy bố mình vội vàng chạy vào trong phòng, hình như đã quên luôn cả sự tồn tại của cô - một đứa bé hai tuổi ngồi trên ghế băng hành lang lạnh lẽo.

Tiến vào trong phòng bệnh, cô không khỏi lo lắng khi thấy khuôn mặt mệt nhoài của mẹ. Cô bé bập bõm chào mẹ bằng chất giọng non nớt, nhưng đáng tiếc mẹ cô lại toàn tâm chỉ để ý đến đứa bé đỏ hỏn trên tay cô y tá, làm sao còn đủ sức để chú ý tới cô.

Huyền Dương khó khăn nâng chiếc đầu be bé để hướng mắt lên nhìn vật thể kỳ lạ đang được cưng chiều bởi bố mẹ cô, thấy các cô y tá xung quanh không ngừng khen ngợi vật thể ấy, cô bỗng cảm thấy bực mình đến kỳ lạ.

Đáng yêu gì cơ ? Thằng bé đấy mặt nhăn nhó như con khỉ, mắt thậm chí còn chưa mở, làm sao có thể dễ thương xinh xắn bằng cô ?

Dù sao kể từ khi Minh Kỳ được sinh ra, bố mẹ cô tựa như đã biết cách sắp xếp công việc, số lần về nhà cũng thường xuyên hơn trước, làm bé gái vui vẻ vô cùng. Nhưng dường như họ đã quá quan tâm đến cái vật thể mặt nhăn như khỉ này thì phải !

Ví dụ ư ? Đây nhé, khi mẹ cô vừa mới bước vào nhà, bà luôn gọi :"Vú Lâm, Minh Kỳ đâu, mang ra đây cho tôi !". Lúc ấy vú Lâm sẽ lật đật chạy từ tầng hai xuống, nhanh chóng giao đứa bé còn đang lim dim ngủ vào trong lòng mẹ cô.

Bà sẽ dùng ánh mắt dịu dàng của một người mẹ ôm nó, sau đó lại bế nó vào phòng bà. Hoàn toàn quên mất đi người con gái là cô đây, đang đứng trong góc ngắm nhìn tình cảnh này bằng một ánh mắt đầy ghen tỵ.

Còn với bố cô, mỗi khi đi công tác về, ông sẽ luôn mang hai bộ đồ chơi giống hệt nhau tặng cho cô và Minh Kỳ.

Tuy nhiên, mấy bộ này luôn luôn là siêu nhân, là mô hình xe đua, là những thứ mà có lẽ trong lúc đang chăm chú tìm đồ chơi cho Minh Kỳ, ông đã tiện thể lấy thêm một bộ cho cô.

Các bạn nghĩ rằng bộ dạng của cô là quá hiền lành, nhẫn nhịn ? Vậy thì các bạn lầm to rồi.

Khi cô tròn bốn tuổi, nhóc con một tuổi rưỡi, do đã tích tụ trong lòng quá nhiều, cô liền trước mặt bố mẹ, tát nhẹ vào má anh một cái, rồi hét lên bao tâm tình đã giấu kín. Nhưng ngược lại so với suy nghĩ của cô, hai người thậm chí không thèm nghe cô nói, chỉ chăm chăm vào cái má còn không hề đỏ của Minh Kỳ.

Tối hôm đó, Huyền Dương bị phạt úp mặt vào tường suốt một đêm, trong khi anh, tên nhóc con thối kia, lại được bố mẹ ôm ấp ru ngủ trong phòng. Đến khi hết giờ thực hiện hình phạt, vú Lâm mới thương tình ôm cơ thể bé nhỏ đã mệt nhoài của cô vào trong lòng, lau đi khuôn mặt giàn giụa đầy nước mắt. Kể từ ngày hôm đó, cô mới nhận ra việc dỗi hờn ghen tỵ chẳng giúp cho cô được thêm tình cảm từ bố mẹ mà ngược lại càng khiến họ thêm ghét bỏ.

Cô bé mới bốn tuổi, cho dù nghĩ nát óc cũng chỉ nghĩ được một hai cách lấy lòng bố mẹ. Vậy nên cô bé tựa như tìm thấy một chân lý mới, đó là phải khiến bản thân mình trở nên thật xuất xắc, thật tài giỏi, giỏi đến mức khiến bố mẹ tự hào.

Và quả thật, cô đã làm được.

Huyền Dương là một cô bé vô cùng xinh xắn, dễ thương, đó là điều mà cô đã nghe đến mòn cả tai. Cô cũng tự nhận thấy việc này, bởi vì khi nói chuyện với bất kỳ bạn nam nào ở lớp mẫu giáo, mỗi khi cô rung nhẹ hàng mi cong cong của mình hoặc là nở nụ cười tươi tắn, cô đều thấy hai má của họ hơi ửng đỏ.

Nhưng, cuộc đời cô luôn có chữ "nhưng" đầy bất ngờ, dáng vẻ của Minh Kỳ thậm chí còn xinh xắn hơn cả cô. Ngay từ nhỏ, anh đã có một làn da trắng mịn, đôi mắt lấp lánh đầy ánh sao, lại có cái miệng nhỏ nhỏ hồng hồng và đôi má mũm mĩm mà cô vô cùng thích véo, chính xác là điển hình của gương mặt ngây thơ hiền lành, đáng thương mong manh dễ vỡ. Thậm chí mong manh đến mức khiến rất nhiều người lầm tưởng về giới tính của anh.

Huyền Dương không thể giấu lòng mình, cô bé đang ghen tị đến phát điên.

Trái ngược với tình cảm phức tạp mà cô dành cho anh, chàng trai nhỏ tựa như không thấy đôi mắt hận thù kia nhìn mình chằm chằm, hàng ngày rất thích chơi trò bám cô. Từ đầu tiên anh biết nói chính là "chị", lần đầu tiên anh biết đi cũng là đi về phía cô. Cô bé tuy ngoài mặt tỏ vẻ vô cùng thích thú với việc này, nhưng trong lòng lại vô cùng chán ghét, bởi vì anh, chính là nguyên nhân khiến cho mọi sự cố gắng, nỗ lực của cô bị lu mờ.

Lúc đó cô mới nhận ra, trong quãng đường đời tiếp theo của mình, anh sẽ luôn luôn là người dập tắt mọi ánh hoà quang mà cô đã cố gắng thắp lên.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...