Khuôn mặt đỏ ửng của Huyền Dương vội vàng tránh sang một bên, cô luống cuống đến mức không dám nhìn anh, lắp bắp :"Em... em dịch ra một chút đi."
Minh Kỳ vẫn kiên trì cúi thấp đầu xuống, khung cảnh bờ vai nuột nà trắng muốt của chị mình hiện lên rõ ràng trong tầm mắt anh. Lại thêm chiếc xương quai hậu xinh xắn, quả thật trông rất... mê người.
Anh bỗng cảm thấy nóng rực, ngẩng mặt lên nhìn Huyền Dương, quyết định dịch ra xa một chút.
Cô gái lúc này mới thoát ra khỏi vòng tay anh, liền nhanh chóng lùi về phía giường rồi mới bĩu môi bất mãn nói tiếp :"Mẹ vẫn thiên vị em như trước."
Minh Kỳ phì cười, thì ra là vì chuyện nhỏ nhoi này. Anh không quên hỏi cô :"Kết quả thi tốt chứ ?"
"Đứng thứ 9 toàn thành phố." Huyền Dương tự hào trả lời
"Giỏi đấy !" Nhìn thấy nụ cười tươi sáng của Minh Kỳ, cô bỗng thấy hơi hổ thẹn. Từ lúc nào người gây ra tình cảnh này lại là người duy nhất khen cô ?
Cô lau chùi khoé mắt vẫn còn dính vài giọt nước, thở một hơi thật dài rồi ra dáng chị gái :"Chị cũng đã nghe mẹ kể về thành tích của em rồi, chúc mừng em."
"Cảm ơn." Minh Kỳ khẽ khàng đáp, vẻ mặt không hề xuất hiện một chút kích động.
Thằng bé này, kết quả tốt đến vậy mà vẫn còn bình tĩnh được, thật sự khiến người khác ghen tị mà.
Cả ngày hôm đó, bố mẹ cô luôn tươi cười vui vẻ, lúc ăn tối còn không ngớt lời khen ngợi. Minh Kỳ vẫn duy trì vẻ mặt lanh nhạt thờ ơ, còn Huyền Dương cũng chỉ biết mỉm cười chúc mừng em mình, trong lòng lại đang chết vì ghen tỵ.
Minh Kỳ, thù này chị quyết sẽ trả !
Cuộc sống cấp ba mới của Huyền Dương dường như thú vị hơn quãng thời gian ở trường cũ. Ngay từ lúc mới bước vào trường được vài ngày, tiếng vang của cô đã lan xa khắp trường.
Nghe nói, có một em gái, dáng vẻ xinh đẹp vô cùng động lòng người, thành tích thi vào trường nằm trong top 10 thành phố, lại thêm phần gia cảnh khá giả, đương nhiên là mục tiêu săn đón của bao chàng trai trong trường.
Tuy nhiên Huyền Dương có lẽ đã quá quen với tình cảnh này, có cũng coi như không, không thèm để ý, toàn tâm chú ý đến việc học.
Cô và Ngọc Lan hàng ngày đi học kề kề bên nhau, càng thân thiết như chị em, trở thành cặp nữ thần nổi tiếng của trường. Lại nói về vị tiểu thư giàu có này, sau khi nghe quyết định chuyển trường đột ngột của bạn mình liền không do dự đề nghị ông bố quyền lực của mình giúp mình học cùng trường với bạn. Quả thật tình bạn này đã khiến cho trái tim Huyền Dương rất xúc động, liền càng đối tốt với Ngọc Lan hơn.
Trong trường cấp ba mới này, thành tích của Huyền Dương vô cùng xuất xắc, không đứng nhất thì đứng nhì, khác hẳn với hồi trước, chỉ có thể trơ mắt nhìn tên em mình luôn luôn được viết cạnh số 1.
Tất cả mọi việc có lẽ sẽ vẫn yên bình như vậy nếu không xảy ra một chuyện đáng kinh ngạc đến không thể kinh ngạc hơn nữa.
Đó chính là, tên nhóc thối Minh Kỳ đó, sau khi đã thành công lên lớp 9 một cách dễ dàng, liền quyết định vượt lớp một lần nữa !
Hơn nữa, Minh Kỳ định thi vào trường cấp ba công lập thay vì ngôi trường liên cấp mà anh vốn đang học !
Hơn nữa, mục tiêu chính là vào lớp chọn của khối, tức là lớp cô !
Tin tức chấn động liên tiếp nhau, tin sau còn đáng sợ hơn tin trước, làm Huyền Dương trợn mắt, hận không thể chọc thủng tai mình. Cả buổi tối hôm đó cô đã dùng hết khả năng văn chương của mình để thuyết phục bố mẹ suy nghĩ lại về việc nhảy lớp của Minh Kỳ, vậy mà chỉ cần một câu "Con rất chắc chắn khi đưa ra quyết định này, bố mẹ đừng cản con." của thằng bé, bố mẹ cô liền gật đầu đồng ý, thậm chí còn khiển trách cô không quan tâm đến em trai mình.
Khỏi phải nói tâm trạng Huyền Dương tồi tệ đến mức nào, cả tuần sau đó cô không thèm nói chuyện với bất kỳ ai trong gia đình.
Nhưng người thì vẫn cứ buồn, kẻ thì vẫn kiêu ngạo thi chuyển lớp.
Nghe nói thành tích của Minh Kỳ còn vượt qua cả thủ khoa thi chuyển cấp năm trước với số điểm tuyệt đối, trở thành huyền thoại của mọi huyền thoại, truyền kỳ của mọi truyền kỳ.
Thời điểm Minh Kỳ chuyển vào lớp cô, chỉ sau một ngày vào trường đã tạo ra một làn sóng đau tim cho phần lớn nữ sinh trong trường. Hàng ngày, cảnh tượng thường thấy nhất luôn là những chiếc đầu lạ lẫm thò vào qua cửa sổ để nhìn ngắm chân dung của nhân vật tựa như bước ra từ cuốn truyện cổ tích.
Vậy mà dù trên lớp hay ở nhà Minh Kỳ vẫn bám cô, hận không thể mỗi giây mỗi phút bên cạnh cô, khiến cô không khỏi nghi ngờ xem Minh Kỳ có phải một tên cuồng chị gái hay không. Tuy nhiên mọi suy nghĩ vớ vẩn này đều bị cô nhanh chóng gạt bỏ ra khỏi đầu.
Thậm chí, sau khi đã biết Minh Kỳ là em trai Huyền Dương, số lượng quà tặng trong ngăn bàn cô tăng lên gấp đôi, trong đó còn lẫn không ít đồ của một số cô gái mong muốn nhờ vả "chị dâu" gửi lại quà của mình cho Minh Kỳ.
Huyền Dương mặc dù vô cùng khó chịu nhưng cô chẳng nỡ khiến các cô gái kia đau lòng, vậy nên tối nào cô cũng không tình nguyện vào phòng anh, đổ trên mặt bàn anh toàn bộ quà tặng lá thư được gửi đến.
"Đào hoa quá nhỉ ?" Huyền Dương không quên châm chọc, thậm chí còn xấu xa nghĩ nếu tên nhóc này dính vào tình yêu, liệu có thể khiến thằng bé sao nhãng việc học tập hay không. Nếu thế thì tuyệt không còn gì bằng.
Chàng trai ngước lên nhìn cô, thấy mặt cô chỉ có chút cảm xúc mỉa mai liền không biến sắc ném hết vào thùng rác, thậm chí còn ném luôn quà người khác tặng cô.
Huyền Dương bên cạnh nhíu mày, không hài lòng nói :"Em không thích thì nói trực tiếp cho họ, cần gì nhận lấy rồi lại vứt đi."
Minh Kỳ chẳng thèm đáp lời cô, chỉ lạnh lùng liếc qua đống quà các bạn nam sinh tặng cô, giương ánh mắt thách thức. Huyền Dương biết mình đuối lí liền không ngăn anh nữa. Đương nhiên cô biết sẽ có một số người, cho dù đã thẳng thừng từ chối nhưng vẫn cứ sẽ tặng quà hàng ngày, khiến người nhận vô cùng khó xử.
Nghĩ đi nghĩ lại, nếu có bạn nam nào hỏi cô về món quà, cô sẽ không thẹn lương tâm mà đổ mọi tội lỗi cho Minh Kỳ.
Tuy đúng là hơi xấu xa thật, nhưng ai bảo tên em trai này lại đáng ghét như vậy ?
Khoảng thời gian cấp ba quý báu chưa được hưởng bao lâu lại một lần nữa bị nhấn chìm trong ánh hào quang của đứa em trai "yêu quý". Thật sự lúc đó cô đã nghĩ không còn gì có thể tồi tệ hơn hoàn cảnh cô bây giờ, nhưng cô đã lầm, lầm nghiêm trọng.
Bạn thấy sao?